Chương 532: Nghịch chuyển! Phản sát (2)
“Món quà hôm nay, m mỗ xin nhớ rõ.” Ánh mắt âm lãnh của hắn trừng Vương Lung Yên một cái, lập tức hóa thành một đạo huyết hồng, cấp tốc lao vút lên bầu trời, “Ngày khác…”
Nhưng người còn chưa bay được bảy tám trượng, chữ “ngày” vẫn còn chưa thốt khỏi miệng, Vương Lung Yên ở bên đó đã ra tay rồi.
Giống như đã đoán được, bà giơ cánh tay trắng nón, giương cao, Lung Yên kiếm kịch liệt xoay tròn xé gió mà đi.
Hàn băng bạo phong đầy trời bất chợt tụ lại trên Lung Yên kiếm giống như một phát đạn pháo nhũ băng, đâm thẳng vào tia huyết quang kia.
Nhanh như tia chớp, phong quang vô cùng.
m tiên sinh nghe được một tiếng “vút” bên tai, lồng ngực liền truyền tới một cơn đau đớn dữ dội.
Lời ngoan độc trong miệng hắn bỗng chốc im bặt, cúi đầu nhìn, trong ánh mắt hung ác lộ ra vẻ hoảng loạn và không thể tin được.
Đây, đây làm sao có thể?
Thứ đập vào tầm mắt hắn là một lỗ to tướng ngập máu ngay lồng ngực.
Ánh mắt hắn dần tan rã, thân khu theo quán tính bay ra một đoạn, cuối cùng đánh mất tất cả sức lực đổ ập xuống bãi Kim Sa.
Thật không hổ là tu sĩ Linh Đài cảnh hậu kỳ, cách Thiên Nhân cảnh chỉ một bước, lực sinh mệnh đã ngoan cường như vậy.
Cho dù đến lúc này, ánh mắt hắn vẫn không hề nhắm lại, ánh mắt vẫn tràn ngập vẻ không dám tin, sống chết nhìn chằm chằm Vương Lung Yên.
Ánh mắt của Vương Lung Yên bình tĩnh như thường, giơ tay ngọc ra, Lung Yên kiếm vừa bị bà ném ra giống như làn khói mờ ảo quay về trong tay bà.
Bà lại thuận tay vung kiếm lần nữa.
Cái đầu đang trợn trừng mắt của m tiên sinh liền bay đi, lăn lông lốc trên mặt đất, dáng vẻ chết không nhắm mắt.
“Ngươi quá tự tin rồi, không nên dành thời gian oán giận, điều này đã làm trì hoãn tốc độ của ngươi.” Cho đến khi hắn chết, Vương Lung Yên mới lạnh lùng mở miệng, “Hơn nữa, Huyết Độn thuật của m Sát tông nổi tiếng như vậy, sao ta có thể không phòng bị ngươi chứ?”
Lão tổ như bà có một hậu bối mang tư duy độc đáo (xuất chúng) như Vương Thủ Triết, mưa dầm thấm đất, dĩ nhiên sẽ hiểu đạo lý phản phái chết do nói nhiều.
Thực ra Vương Lung Yên biết rõ, đệ tử của m Sát tông một khi bị bức phải sử dụng Huyết Độn thuật thì chết hay sống vốn dựa hết vào vận khí.
Cho dù m tiên sinh thực sự chạy thoát được, tỉ lệ vượt qua bảy tám phần cũng sẽ chết dưới Huyết Độn thuật.
Nhưng cho dù như vậy, Vương Lung Yên cũng không muốn cho hắn một tia sinh cơ hời nào, cho nên sớm đã đề phòng hắn dùng chiêu này, nhân lúc hắn buông lời cay độc, tung ra sát chiêu bà đã ấp ủ từ lâu.
Nếu m tiên sinh đáng thương có thể sống lại, bảo đảm sẽ không nhiều lời như thế.
Chứng kiến kẻ thù đầu sỏ khó đối phó là m tiên sinh tử chiến, binh lính của tuần phòng tam doanh lập tức vui mừng, thành viên khắp nơi đều sôi sục tinh thần.
Nho Hồng lão tổ lập công trước ở bên đó.
Thủy Long thương như cầu vồng hiếm có, đâm xuyên đầu của m Sát độc thi, thân khu to lớn của nó bỗng chốc đổ sụp.
Con m Sát độc thi này có thực lực bất phàm, lực chiến có thể sánh với tu sĩ Linh Đài cảnh hậu kỳ.
Nhưng xét đến cùng, nếu không có người chỉ huy, linh trí của nó vốn không đủ để chống đỡ trận chiến, chỉ là một cái bia cỡ lớn mà thôi, so với hình nộm yêu ma trong sân thí luyện của Thần Vũ quân có chênh lệch khá lớn, vốn không thể sánh được.
Vương Lung Yên và Nho Hồng lão tổ đều đã xong xuôi rồi, những trận chiến khác cũng nhanh chóng được chi viện.
Rất nhanh, hai tên môn nhân của m Sát tông khác, m 2 và m 17 cũng bị trấn áp giết tại trận, ngay cả cơ hội thi triển Huyết Độn thuật cũng không có.
Sau khi tiêu diết hết những kẻ bên ngoài, lúc này mọi người mới bao vây Hoàng Phủ Tấn Nguyên.
Mà lúc này, Bắc Thần lão tổ cũng dừng tay, vô cùng tiếc hận nhìn Hoàng Phủ Tấn Nguyên: “Tấn Nguyên lão ca, ngươi và ta là người cùng thời, khi còn trẻ cũng từng cạnh tranh với nhau. Luận về tư chất, ngươi hơn ta nửa bậc. Ngươi của khi xưa đã hăng hái như thế nào? Vì tiền đồ tốt hơn nên ngươi đã chia nhà ra, ta còn ở sau lưng khen ngươi. Không ngờ ngươi lại đi đến bước đường như hôm nay.”
“Từ Bắc Thần, ngươi hiểu cái gì?” Vẻ mặt của Hoàng Phủ Tấn Nguyên đìu hiu như tro tàn, vô cùng hủ bại, “Ngươi là đích mạch của Trường Ninh Từ thị, tài nguyên trong nhà đều dồn hết cho một mình ngươi. Mà năm xưa, ta chỉ là một trực mạch đệ tử bình thường của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị, ta có thể có lựa chọn nào đây? Cho dù chia nhà ra nhưng sao có thể chân chính không dựa vào hơi thở của chủ gia mà sống được?
“Tấn Nguyên lão ca, đầu hàng đi. Chỉ cần ngươi lấy công chuộc tội, vạch trần kẻ giựt giây phía sau, chúng ta còn có thể cầu tình cho ngươi.” Bắc Thần lão tổ khuyên nhủ, “Chuyện đã đến nước này rồi, ngươi hà tất cứ đâm đầu tiếp chứ?”
“Ha ha ha, chẳng qua là thắng làm vua thua làm giặc mà thôi.”
Hoàng Phủ Tấn Nguyên bật cười, cả người lập tức giống như đã già nua thêm vài phần.
Ông ta dần thẳng người, trong ánh mắt tràn ngập vẻ dứt khoát: “Cấu kết với m Sát tông, mưu hại đồng hương, toàn bộ đều do một mình ta làm chủ, không liên quan tới người khác. Còn Hoàng Phủ Khang Bình, chẳng qua là bị ta uy hiếp mà thôi. Từ Bắc Thần, ngươi và ta quen biết hồi trẻ, cũng xem như là một mối duyên phận, ngươi tiễn ta một chuyến sảng khoái đi.”