Chương 537: Kết cục! Chém đứt cánh tay của Thiên Nhân (2)
Hạ Hầu Hoằng Đức có thể tu luyện đến Thiên Nhân cảnh, chủ trấn một phương, hiển nhiên cũng không phải tên ngốc gì. Đương nhiên hắn biết đây đã là cuộc tranh đấu liên quan tới các gia tộc.
Tuy Hoàng Phủ Khang Bình không cung khai nhưng sợ rằng cả Tiền Mã Hoàng Phủ thị không thoát khỏi liên can. Thậm chí còn có khả năng, ngay cả Thiên Nhân Hoàng Phủ thị cũng bị liên lụy.
Mỗi một quyết định của hắn đều có thể ảnh hưởng đến thế cục của trận tranh đấu gay gắt này.
Ngay lập tức, hắn trầm giọng nói: “Dù sao Tiền Mã Hoàng Phủ thị cũng là thế gia Bát phẩm do triều đình trao ấn sắc phong, tất cả đều phải luận đến chứng cứ, Hoàng Phủ Khang Bình đã không cung khai, thành thủ phủ chúng ta sao có thể tùy tiện bắt người?”
Điều này không phải là Hạ Hầu Hoằng Đức đùn đẩy, có vài thứ một khi liên quan tới tranh đấu gia tộc sẽ trở nên cực kỳ phức tạp.
Bất luận là Hoàng Phủ thị hay Từ thị, hay Vương thị đều có nền tảng và nhân mạch thuộc về riêng mình. Bất luận là đắc tội với bên nào cũng là chuyện không có lời.
Hắn chỉ có thể dựa theo chứng cứ hành sự mới có thể giải quyết công bằng, cũng sẽ không để lại hậu hoạn gì, dù sao thì hắn chỉ còn ba năm nhiệm kỳ cuối cùng.
“Cẩn tuân chỉ lệnh của Thành Thủ đại nhân.”
Tuy Chu Chấn Vũ muốn lập công huân lớn hơn nhưng nếu Thành Thủ đại nhân không chống trước mặt, hắn cũng chỉ có thể dựa theo chứng cứ hành sự.
Tuy sắc mặt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vẫn khó coi như cũ nhưng trong lòng đã âm thầm thở phào.
Mưu kế lần này đã thất bại, tuy tổn thất vô cùng nặng nề nhưng so với việc liên lụy toàn bộ Tiền Mã Hoàng Phủ thị vào, thậm chí liên lụy đến Thiên Nhân Hoàng Phủ thị, trước mặt có thể tách hai nhà ra mới là chuyện quan trọng nhất.
Còn thù hận trong đó, sau này có cơ hội sẽ từ từ tính sổ.
Một số gia tộc và đơn vị trung lập cũng nhìn ra điểm kỳ quái lần này, đã rõ cả rồi, đây là một trận đọ sức của Trường Ninh Từ thị và Hoàng Phủ thị, trong đó dĩ nhiên cũng liên can tới gia tộc Bình An Vương thị.
Tuy lần này trông giống như Từ thị và Vương thị chiếm thế thượng phong nhưng nếu không có một cây gậy đánh chết Tiền Mã Hoàng Phủ thị, trong tương lai rất có khả năng là một mối tai họa tiềm ẩn.
Những gia tộc có quan hệ tốt với Hoàng Phủ thị cũng thở phào.
Tuy Tiền Mã Hoàng Phủ thị chịu tổn thất nặng nề nhưng tóm lại vẫn giữ được vài phần nguyên khí. Sau này chỉ cần đứng vững thì có thể mưu đồ phản kích.
Trường Ninh chưởng quỹ Tiền Học An của hãng buôn Tiền thị có quan hệ tốt với Vương Thủ Triết, không khỏi lo lắng thay huynh đệ Vương Thủ Triết, sợ hắn đánh rắn không chết mà ngược lại bị hại.
Tâm tư của mọi người có mặt ở đây đều rất phức tạp, bầu không khí trong sảnh cũng hơi gò bó, Vương Thủ Triết vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, dáng vẻ lão thần tự tại.
Vào lúc này, bên ngoài truyền tới một chuỗi huyên náo.
Có tiếng hét của gia đinh gia tướng truyền tới từ xa: “Có phải tuần phòng doanh các người điên rồi không? Vừa nãy đã vào một đợt, bây giờ lại tới!”
Bên ngoài lại truyền tới một tiếng quát uy nghiêm của nam tử: “Tránh ra cho ta, nếu không ta sẽ lấy tội gây trở ngại chấp pháp, thông đồng ngoại tặc bắt hết tất cả.”
Nói xong, một tướng lĩnh trung niên mang tướng mạo trầm ổn dẫn đội xông vào từ bên ngoài.
Người đến chính là Vương Định Tộc cùng với tuần phòng nhị doanh của hắn.
Cảnh này thật sự khiến Hoàng Phủ thị tức giận không nhẹ.
Hoa Diệp lão tổ tức đến phát run, quát: “Tuần phòng tam doanh vừa tới, bây giờ lại tới tuần phòng nhị doanh! Hạ Hầu Hoằng Đức! Ngươi thật sự xem Hoàng Phủ thị chúng ta là bùn nhão rồi!”
Cứ như vậy, ngay cả Hạ Hầu Hoằng Đức cũng hơi không giữ nổi sắc mặt, lớn tiếng quát: “Vương Định Tộc! Ngươi thân là thống lĩnh của tuần phòng doanh, thật sự muốn tham dự vào tranh đấu gia tộc sao? Ngươi phải biết đã phạm phải kiêng kỵ gì?”
“Khởi bẩm thành chủ.” Vương Định Tộc không hoảng không vội, chắp tay nói, “Thuộc hạ đang chấp hành công vụ, không hiểu thành chủ đang ám chỉ điều gì?”
“Được được được! Ta phải xem xem ngươi đang chấp hành công vụ gì!” Hạ Hầu Hoằng Đức tức đến bật cười, “Nếu ngươi bị ta điều tra ra lợi dụng chức quyền mượn cớ chèn ép gia tộc khác thì đừng trách ta thủ hạ vô tình!”
“Vâng, Thành Thủ đại nhân.”
Vương Định Tộc bình tĩnh đáp.
Ngay sau đó, hắn phất tay, có vài binh lính áp giải Đinh Hữu Đức vào.
Vương Định Tộc nói: “Vị Đinh Hữu Đức này chính là nhị chưởng quỹ của sòng bạc Phát Tài. Hắn là nhân chứng đặc biệt (*) của ta, tố cáo sòng bạc Phát Tài, Cẩm Tú trang viên và Tiền Mã Hoàng Phủ thị cùng che giấu m Sát tà nhân!”
(*): là nhân chứng đã từng phạm tội, có vết nhơ nhưng muốn lấy công chuộc tội.
Cả đời này của Đinh Hữu Đức vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy đại lão tề tựu cùng một chỗ như vậy.
Hắn lập tức run rẩy quỳ rạp xuống: “Tiểu nhân Đinh Hữu Đức đã làm ở sòng bạc Phát Tài hai mươi năm rồi.”
Tuy hắn không phải là nhân vật lớn gì nhưng trong Trường Ninh vệ cũng xem như là một nhân vật có tiếng, nổi tiếng với thủ đoạn ác độc, đòi nợ tàn nhẫn, rất nhiều người có mặt tại đây đã từng nghe về hắn hoặc là biết hắn.
“Quả nhiên là Đinh Hữu Đức.”
Mọi người bàn tán xôn xao, giúp xác nhận thân phận của Đinh Hữu Đức.