Chương 538: Kết cục! Chém đứt cánh tay của Thiên Nhân (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,382 lượt đọc

Chương 538: Kết cục! Chém đứt cánh tay của Thiên Nhân (3)

“Thành Thủ đại nhân, ngoại trừ Đinh Hữu Đức, đại chưởng quỹ Hoàng Hoài An của sòng bạc Phát Tài cũng đã sa lưới.” Vương Định Tộc tỏ vẻ nghiêm túc chắp tay nói, “Đã thẩm vấn sơ bộ, Hoàng Hoài An đã thú nhận hết toàn bộ tội danh, chỉ ra đại quản sự của Cẩm Tú sơn trang và Hoàng Phủ Đức Vận của Tiền Mã Hoàng Phủ thị.”

Nói xong, hắn lấy ra lời khai có chữ ký giao cho Hạ Hầu Hoằng Đức: “Mong Thành Thủ đại nhân xem qua.”

Hạ Hầu Hoằng Đức xem xong, quả nhiên không ngoài dự liệu, lời khai hoàn chỉnh, hợp pháp có hiệu lực.

Ngay sau đó, hắn liền thay đổi sắc mặt, ánh mắt bất thiện nhìn Hoàng Phủ Đức Vận.

Trước đây không có chứng cứ, hắn không cho Chu Chấn Vũ bắt người nhưng không ngờ còn chưa tới nửa khắc đã bị Vương Định Tộc mang chứng cứ hất lên mặt.

Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vội vàng đứng ra nói: “Thành Thủ đại nhân, Vương Định Tộc chính là thành viên của Vương thị gia tộc. Về tình về pháp, hắn đều không nên tham dự vào chuyện này.”

“Thành Thủ đại nhân.” Vương Định Tộc lãnh đạm nói, “Thuộc hạ chẳng qua là được mật vụ mật báo, nói là có hiềm nghi sòng bạc Phát Tài và Cẩm Tú sơn trang cùng với Tiền Mã Hoàng Phủ thị thông đồng với kẻ thù phản quốc. Thuộc hạ tra án theo luật, dựa theo chức trách tới bắt người. Có liên quan gì tới Vương thị chứ?”

Sắc mặt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cứng lại, nhưng vẫn cãi bướng nói: “Đám người của sòng bạc Phát Tài chẳng qua là đám hạ cửu lưu. Chỉ dựa vào lời của chúng mà Vương thống lĩnh đã tới bắt người thì chẳng phải quá vội sao? Nếu thật sự như vậy, ta tùy tiện có thể tìm một trăm tên ăn mày, nói Vương thị ngươi cấu kết với m Sát tông, có phải ngươi cũng đến bắt Vương Thủ Triết không?”

“Tất cả chứng cứ trong chuyện này đều không liên quan đến Thiên Nhân Hoàng Phủ thị, Hoàng Phủ gia tộc sao lại nhảy cẫng lên như thế?” Vương Định Tộc trầm ổn tự nhiên, “Chỉ dựa vào lời của một phía, ta sẽ không tới bắt người, người đâu, mang vật chứng tới đây.”

Hắn lập tức phất tay liền có hai binh lính khiêng một cái rương sổ sách to tướng vào.

Vương Định Tộc bẩm báo mạch lạc: “Những thứ này đều là sổ sách của sòng bạc Phát Tài và Cẩm Tú sơn trang chưa kịp tiêu hủy, tuy ký nợ của họ đã bị giấu nhưng một số khoản trong đó không rõ ràng, đã điều tra xác thực, đều là mua sắm vật tư tu luyện cho đệ tử m Sát tông ở chợ đen Bách Đảo vệ, cuối cùng chuyển vào trong Cẩm Tú sơn trang, tất cả các khoản đều có thể đối ứng. Hoàng Phủ gia chủ, nếu muốn tra xem chi tiết chứng cứ phạm tội, mời dựa theo luật pháp Đại Càn đến thành thủ phủ.”

“Ngoài ra, chúng ta đã niêm phong Cẩm Tú sơn trang, trong đó có thể tìm thấy dấu vết sinh sông và tu luyện của m Sát tà tông.” Vương Định Tộc trầm tĩnh như nước, nói, “Chỉ những chứng cứ bên ngoài này đã đủ bắt người, chỉ cần chúng ta thẩm vấn kỹ càng, có thể moi ra chân tướng rõ ràng.”

Nhân vật chứng đều có đủ.

Thành chủ Hạ Hầu Hoằng Đức tỏ ra uy nghiêm nhìn Hoàng Phủ Đức Vận: “Đức Vận gia chủ, chứng cứ mà Vương thống lĩnh nắm trong tay đã đủ rồi. Bản thành chủ khuyên ngươi vẫn nên theo hắn đi một chuyến đi.”

“Thành Thủ đại nhân yên tâm.” Vương Định Tộc nói, “Chỉ cần bắt được đám người Hoàng Phủ Đức Vận, thuộc hạ chắc chắn có thể tra rõ chuyện này, tuyệt đối không bỏ sót một kẻ xấu nào.”

Lời này vừa tuôn ra, chẳng những khiến Hoàng Phủ Đức Vận tái mặt mà ngay cả Hoàng Phủ Cẩm Hoàn và Hoa Diệp lão tổ cũng lần lượt biến sắc.

Tuy bề ngoài Thiên Nhân Hoàng Phủ thị đã phủi sạch sẽ liên can vào chuyện này, hạng mục cũng không tra ra bọn họ nhưng nếu Hoàng Phủ Đức Vận không chịu nổi giày vò…

Gia chủ Từ An Bang của Trường Ninh Từ thị coi thường cười lạnh nói: “Hoàng Phủ Đức Vận, ta còn tưởng ngươi là nhân vật gì nhưng không ngờ quả nhiên cấu kết với m Sát tông.”

Nói xong, hắn chắp tay nói: “Thành Thủ đại nhân, theo ta thấy một thế gia Bát phẩm nhỏ bé có giới hạn sức mạnh, sao có thể cấu kết thâm sâu với m Sát tông như vậy? Vẫn mong Thành Thủ đại nhân làm chủ cho sự ổn định lâu dài của Trường Ninh vệ ta, điều tra rõ ràng chuyện này, trả cho Trường Ninh vệ ta một càn khôn sáng lạng.”

Gia chủ Lôi Dương Vũ của Thiên Nhân Lôi thị cũng nhân cơ hội thêm đao nói: “Trước giờ Tiền Mã Hoàng Phủ thị luôn ăn theo Thiên Nhân Hoàng Phủ thị, nếu nói Thiên Nhân Hoàng Phủ thị hoàn toàn không biết chuyện này, Lôi mỗ ta là người đầu tiên không tin.”

“Các ngươi, đây là đang ăn nói lung tung, vạ tội Thiên Nhân Hoàng Phủ thị ta.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vô cùng tức giận, hắn cũng có chút hoảng sợ.

Nếu thành chủ Hạ Hầu Hoằng Đức chuyên tâm điều tra chuyện này, cho dù Thiên Nhân Hoàng Phủ thị trốn sâu cỡ nào cũng sẽ bị bới ra.

Chính vào lúc này, sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ dần phẫn uất, ông ta tức đến bật cười nói: “Hay hay hay, Hoàng Phủ thị chúng ta vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận bảo vệ Đại Càn nhưng không ngờ phân nhánh gia tộc lại bại hoại như vậy. Là lỗi của ta, là ta không quản tốt bọn họ.”

Nói xong!

Một cỗ khí tức vô cùng mạnh mẽ bảo phủ trên người ông ta, thân hình của ông ta vụt tới trước mặt Hoàng Phủ Đức vận, tung chưởng mang theo hỏa diễm lượn lờ vào đâu của hắn: “Ta thay liệt tổ liệt tông của Hoàng Phủ thị thanh lý loại bại hoại như ngươi.”

“Ầm!”

Hỏa quang bắn ra tứ phía, Hoàng Phủ Đức Vận bị một chưởng đánh chết, ngay cả thi thể cũng bị thiêu cháy, hóa thành một đám tro tàn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right