Chương 539: Kết cục! Chém đứt cánh tay của Thiên Nhân (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,608 lượt đọc

Chương 539: Kết cục! Chém đứt cánh tay của Thiên Nhân (4)

Trong chuyện này, cho dù Hoàng Phủ Đức Vận không ngờ Hoa Diệp lão tổ sẽ ra tay hay là bản năng chức uy quá sâu không dám phản kháng. Nhưng cũng có thể nhìn ra thực lực của Hoa Diệp lão tổ sâu không lường được.

Mà hai vị tu sĩ Thiên Nhân cảnh khác ở hiện trường cũng mở to mắt nhìn cảnh tượng này, không hề ra tay tương cứu. Dù sao Tiền Mã Hoàng Phủ thị là phân nhánh của Trường Ninh Hoàng Phủ thị, trên ý nghĩa nào đó mà nói, chuyện này thật sự là chuyện nội bộ của cả Hoàng Phủ thị bọn họ.

Có điều cứ như vậy giết người diệt khẩu khiến sự hoài nghi càng lớn.

Hiện trường một mảnh tĩnh lặng.

Có người tỏ ra bình tĩnh như không, cũng có người lộ ra kinh hãi.

Duy chỉ có gia chủ Từ An Bang của Từ thị qua một lúc mới ở bên cạnh than thở: “Đức Vận lão đệ chết nhanh quá, hắc thủ đứng phía sau này không dễ điều tra rồi. Hoa Diệp lão tổ quá manh động rồi, sao có thể cắt đứt manh mối chứ?”

Gia chủ Lôi Dương Vũ của Lôi thị cũng tỏ ra âm dương quái khí nói: “Từ huynh nói sai rồi, đồng tông huyết mạch xuất hiện một tên bại hoại cấu kết với m Sát tà nhân như thế, Hoa Diệp lão tổ có thể ra mặt đại nghĩa diệt thân thật không dễ. Do vậy có thể thấy, hắc thủ ở phía sau này tuyệt đối không hề liên quan tới Thiên Nhân Hoàng Phủ thị.”

“Hai tiểu bối!” Hoa Diệp lão tổ trầm mặt, không nén nổi giận dữ nói, “Các ngươi không biết lớn nhỏ như vậy, dù lão tổ tông các ngươi ở trước mặt ta cũng không dám ngông cuồng như vậy…”

Tuy tuổi tác của Hoa Diệp lão tổ đã lớn nhưng suy cho cùng cả đời thuận buồm xuôi gió quen rồi, cũng không có ai dám ngỗ nghịch với ông ta, cơn giận này không nhỏ.

Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cũng hồi thần từ trong kinh hãi, hắn sợ toát mồ hôi đầm đìa, vội vàng khuyên: “Lão tổ xin bớt giận, là chúng ta không dẫn dắt tốt phân nhánh gia tộc, xuất hiện một số lời chế giễu cũng là bình thường, mong lão tổ chớ tức giận với các tiểu bối hôm nay.”

Ngụ ý chính là đã tàn nhẫn giết người diệt khẩu trước mặt mọi người rồi, hôm nay không nên gây thêm sóng gió, tất cả đều nên đợi mọi chuyện lắng xuống rồi hẵng nói, tránh rơi vào bẫy của đối phương.

“Hừ!” Hôm nay đủ loại biến cố khiến sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ cực kỳ khó coi. Ông ta chắp tay với Hạ Hầu Hoằng Đức và Phòng Hữu An nói: “Hôm nay mời hai vị hiền đệ tới xem trò cười rồi, cơ thể ta không khỏe, thứ lỗi rồi.”

Nói xong, Hoa Diệp lão tổ không còn mặt mũi nào ở lại hiện trường, rời đi ngay.

Ông ta cứ đi như vậy, chuyện liền phức tạp rồi.

Hạ Hầu Hoằng Đức vẫn giữ chủ trương nhất quán, tất cả đều dựa theo trình tự và chứng cứ mà làm, hôm nay tuy Hoàng Phủ Đức vận đã chết nhưng trong tình hình chứng cứ đầy đủ, một số nhân vật mấu chốt của Tiền Mã Hoàng Phủ thị chắc chắn không thể thoát khỏi liên can.

Ngay sau đó, hắn hạ lệnh: “Chu Chấn Vũ, Vương Định Tộc nghe lệnh. Ta lệnh hai người các ngươi liên hợp giám sát vụ án này, cần phải làm theo thủ tục cẩn trọng, dựa theo luật mà làm. Nên bắt thì bắt, nên tra khảo thì tra khảo.”

“Vâng, Thành Thủ đại nhân.”

Chu Chấn Vũ và Vương Định Tộc lần lượt nhận lệnh, dẫn người đi giải quyết.

Có một búa định âm cuối cùng của Hạ Hầu Hoằng Đức, e rằng Tiền Mã Hoàng Phủ thị hoàn toàn xong rồi, không còn đường trở mình nữa.

Tất cả những người tha dự dạ tiệc nào còn tâm tình nán lại nữa, đều lần lượt cáo từ.

Nhất thời, Hoàng Phủ thị chủ trạch ban nãy còn ca múa náo nhiệt lập tức lạnh tanh.

Có một loại cảm giác cô tịch vườn không nhà trống, chim tước tan đàn.

Trên con đường rộng lớn, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi, hai người Vương Thủ Triết, Từ An Bang đang ngồi bên trên.

Lên đến xe ngựa riêng này, Từ An Bang tháo ngụy trang xuống, lập tức rơi vào trạng thái hưng phấn, múa may nói: “Thủ Triết, lần này chúng ta đã toàn thắng rồi, xử sạch tặc tử m Sát tông và hai cái nanh vuốt của Tiền Mã Hoàng Phủ thị. Hơn nữa trải qua chuyện này, danh tiếng của Trường Ninh Hoàng Phủ thị đã hoàn toàn bị hủy, còn ai dám tin tưởng chúng nữa? Bây giờ, Hoàng Phủ thị đã là tướng quân quang can (*) rồi. Ha ha, ngươi thấy sắc mặt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lúc sau cùng chưa? Muốn bao nhiêu đặc sắc có bấy nhiêu đặc sắc.”

(*): ý chỉ người cô đơn lẻ bóng, cô độc một mình, không có ai ủng hộ.

“Ngũ bá, trước tiên uống Linh trà định thần đã.” Vương Thủ Triết nhàn nhã pha một ấm Linh trà, rót một ly cho hắn, “Tuy đã diệt được nanh vuốt nhưng Thiên Nhân Hoàng Phủ thị vẫn là vật kềnh càng, chúng ta không dễ xem thường.”

m mưu lần này đã đạt được, Vương Thủ Triết cũng rất vui nhưng hắn cũng cũng xem như là người trải qua sóng gió lớn, có thể bình tĩnh được.

“Sợ lão?” Từ An Bang uống một ngụm Linh trà, có chút hăm hở nói, “Mấy thế gia Bát phẩm chúng ta hợp lại, thực lực tổng thể mạnh hơn chúng một nấc. Huống chi Bắc Thần lão tổ tông nhà chúng ta chỉ còn cách Thiên Nhân cảnh nửa bước.”

Trường Ninh Từ thị bị Hoàng Phủ thị chèn ép mấy trăm năm, vẫn luôn là lão Tam ngàn năm của Trường Ninh vệ, bây giờ đã thoát khỏi sự cản trở của Hoàng Phủ thị, sao Từ An Bang có thể không vui được?

Hôm nay, tuy đã toàn thắng nhưng đó là cục diện do Vương Thủ Triết trù tính mấy năm, giành được thắng lợi cũng là điều thỏa đáng. Có điều, Trường Ninh Hoàng Phủ thị bị đánh đau đớn, về sau e rằng sẽ không dễ đối phó như vậy nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right