Chương 540: Vương Thủ Triết dần trở thành đại nhân vật (1)
“Đợi đã, hình như Linh trà này là của ta?” Từ An Bang uống Linh trà này, càng uống càng thuận miệng, nhìn kỹ một lát, ách, hình như đây là xe ngựa của hắn!
Chọc hắn dở khóc dở cười, tiểu tử Thủ Triết này thật sự biết đảo khách thành chủ. Chỉ mới thất thần một chốc còn tưởng đã vào xe ngựa của Thủ Triết chứ.
Vào lúc này, bên ngoài xe ngựa truyền tới tiếng cười ha ha của Lôi Dương Vũ của Thiên Nhân Lôi thị: “An Bang lão ca, Thủ Triết lão đệ, không biết Lôi mỗ có thể lên xe không?”
Lôi Dương Vũ là tộc trưởng của Thiên Nhân gia tộc thứ hai ở Trường Ninh vệ, địa vị thân phận không thua kém Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, đó là một nhân vật oai phong một cõi ở Trường Ninh vệ.
Nhân vật có thân phận như vậy, Từ An Bang và Vương Thủ Triết nào dám chậm trễ, vội đích thân xuống mời hắn lên xe ngựa, đôi bên hàn huyên cùng Linh trà.
Ba người tán gẫu với nhau, sau khi quá ba chung trà, hình như quan hệ đôi bên đã thân mật hơn nhiều.
Lúc này, Lôi Dương Vũ mới cười ha ha chắp tay nói với Từ An Bang: “An Bang lão ca, chúc mừng chúc mừng. Kỹ thuật công xưởng bây giờ của các ngươi đã khiến Tiền Mã Hoàng Phủ thị không tiếc cấu kết với m Sát tông muốn phá hoại chiếm đoạt, có thể thấy là kỹ thuật hàng đầu ở Lũng Tả quận chúng ta. Hề hề, lại nói các ngươi giấu đủ sâu đấy, lúc mấu chốt mới dùng ra chiêu này. Bây giờ, ngày quý gia tộc quật khởi sắp tới rồi.”
“Dương Vũ lão đệ, may thôi, may mắn mà thôi.” Từ An Bang vội vàng khiêm tốn nói, “Nếu không phải Hoàng Phủ thị quá hiếp người, Từ thị chúng ta đâu cần đi tới hạ sách này?”
Từ thị và Vương thị từng ước định, tuyên bố kỹ thuật ươm tơ ra ngoài đều là do một mình Từ thị nghiên cứu ra. Cũng xem như là thay Bình An Vương thị gánh chút sóng gió không cần thiết.
Còn ở trước mặt Lôi thị, hắn cũng không phủ nhận trận chiến đêm nay đã sớm có trù tính.
Dù sao các gia các chủ đều không phải kẻ ngốc, người thấu suốt đều nhìn ra được hôm nay là ván cờ tranh đấu gay gắt giữa tập đoàn Hoàng Phủ thị và tập đoàn Từ thị.
Cuối cùng là cờ của tập đoàn Từ thị cao hơn một nấc, dành chiến thắng.
Nếu lỡ miệng phủ nhận, sẽ để lại ấn tượng không tốt với người khác.
“Suy cho cùng vẫn là Tiền Mã Hoàng Phủ thị thật sự cấu kết với m Sát tông, do vậy kết cục này coi như là tự họ chuốc lấy.” Lôi Dương Vũ cười lạnh nói, “Thân không thẳng, diệt vong là chuyện sớm muộn. Lôi thị ta thì khác, tuy thi thoảng cũng có hơi ngang ngược bá đạo nhưng cuối cùng cũng chỉ mâu thuẫn nội bộ giải quyết nội bộ, sẽ không cấu kết với tà tông yêu nhân.”
“Chỉ tiếc cho lão tổ Hoàng Phủ Tấn Nguyên đã dựng nên Tiền Mã Hoàng Phủ thị, một thế hệ tiểu thiên kiêu cuối cùng lại không thoát khỏi sự khống chế của chủ gia, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục như vậy.”
Ba người Vương Thủ Triết cũng vô cùng thổn thức, lần lượt tiếc thương thay Hoàng Phủ Tấn Nguyên.
Có điều Vương Thủ Triết cũng cảm thấy bình thường, đừng nói quan hệ giữa chủ gia và phân nhánh Huyền Vũ thế gia, trên Trái Đất cũng có rất nhiều người hiện đại trong gia đình bình thường không thoát được sức ản hưởng và sự chi phối vô hình của gia đình.
Sinh lý và tâm lý khắc sâu, luôn sẽ đi theo cả một đời.
Bỗng dưng!
Bên ngoài xe ngựa lại truyền tới một giọng nói rất uy nghiêm: “Thủ Triết gia chủ có ở đây không? Ta là Hạ Hầu Hoằng Đức, muốn thỉnh giáo vài vấn đề với Thủ Triết gia chủ.”
Trong giọng nói đó hàm chứa tâm ý căm phẫn không nguôi.
Cũng khó trách tâm tình của Thành Thủ đại nhân không tốt.
Hôm nay, từ đầu tới cuối, hắn đều bị xem như đao sứ.
Hơn nữa còn không cho hắn phản kháng, thậm chí là cơ hội nói không, cứ vô thanh vô tức bị gài như vậy!
Lôi Dương Vũ của Lôi thị cùng Từ An Bang của Từ thị đều dùng ánh mắt lo lắng nhìn Vương Thủ Triết. Nghe khẩu khí của thành thủ Hạ Hầu Hoằng Đức, hình như là tìm phiền phức.
Nhưng Vương Thủ Triết vẫn mang dáng vẻ nhàn nhã như cũ, cho họ một ánh mắt an tâm, cao giọng bình tĩnh nói: “Hạ Hầu thành thủ có lời mời, Thủ Triết dám không tuân mệnh?”
…
Ba người Vương Thủ Triết cùng xuống xe ngựa, sau khi chắp tay hành lễ, Lôi Dương Vũ lập tức mượn cớ rời đi, ngay cả Từ An Bang cũng kiếm cớ rời khỏi xe ngựa.
Khiến Lôi Dương Vũ nhìn hắn một cái: An Bang huynh, đây chẳng phải là xe ngựa của huynh sao?
Từ An Bang bất đắc dĩ ngồi yên.
Không thì hắn còn có thể thế nào?
Haiz, từng tuổi này, gia chủ thế gia cũng không dễ làm mà.
Không nói đến mặt mũi quan ti bên này của họ, bên khác, Vương Thủ Triết đã mời Hạ Hầu Hoằng Đức lên xe ngựa.
Ở trong xe ngựa này, hai người ngồi đối mặt nhau.
Đối mặt với ánh mắt sắc bén của Hạ Hầu Hoằng Đức, Vương Thủ Triết lại rất bình tĩnh, thản nhiên như không, giống như Thành Thủ đại nhân phía đối diện chẳng phải tới gây sự.
Hắn lưu loát pha một ấm Linh trà, vén tay áo nâng một ly: “Đây là loại trà Bích Ngọc Câu Thanh, ngọt thanh đắng nhẹ, tư vị xa xưa do gia chủ Trường Ninh Từ thị cất kỹ, rất phù hợp vào thời tiết cuối thu này.”
Lá trà của trà này giống như một câu ngọc màu xanh biếc, dùng cùng với ly sứ bằng ngọc Dương Chi càng thêm hợp.
Hạ Hầu Hoằng Đức cũng không lên tiếng, vẫn duy trì tư thái uy nghiêm, bưng ly trà lên uống một ngụm, khẽ nhíu mày: “Nhạt nhẽo.”