Chương 541: Vương Thủ Triết dần trở thành đại nhân vật (2)
“Là Thủ Triết nghĩ không thấu đáo rồi.” Vương Thủ Triết ôn nhuận như ngọc, cười nhẹ một tiếng, “Hạ Hầu thành thủ xuất thân quân vũ hào kiệt, coi trọng khí phách cái thế mang sức mạnh dời non lấp bể, dĩ nhiên không quen uống Linh trà nhạt vị này.”
“Sức mạnh dời non lấp bể? Khí phách được lắm!” Ánh mắt Hạ Hầu Hoằng Đức chợt lóe lên, không khỏi lộ ra vẻ hi vọng, “Lẽ nào là hành động vĩ đại của vị tiền bối nào đó ở Tử Phủ? Không, sợ rằng dù là thượng nhân của Tử Phủ cũng không dời được núi nhỉ? Tiền bối Tử Phủ cố gắng chuyên tu chiến thể, ngọn núi nhỏ một chút có thể làm được?”
“…”
Vương Thủ Triết giật giật mí mắt, suýt chút không kiềm được.
Ta là đang nói đến quan niệm nghệ thuật với ngươi, ngươi lại nói đến tính khả năng của thao tác thực tiễn với ta? Đây là cùng một chuyện sao?
Có điều hắn cũng hiểu.
Từ nhỏ tới lớn, tử đệ xuất thân từ Quân Vũ thế gia nhận được nền giáo dục khác với Huyền Vũ thế gia, dĩ nhiên quan niệm cũng khác biệt.
Họ coi trọng hào khí nhiệt huyết bên trong, quân kỷ nghĩa khí.
Cũng khó trách câu này có thể kích thích sự đồng cảm của đối phương.
Ngay sau đó, Vương Thủ Triết cọ trên nhẫn trữ vật, lấy ra một hủ rượu, dùng ly thủy tinh thượng hạng rót cho hắn một ly: “Hạ Hầu thành thủ, nếm thử ‘Hỏa Tinh Thiêu’ do ta tự ủ.”
Hỏa Tinh Thiêu?
Hạ Hầu Hoằng Đức nhìn ly thủy tinh trong suốt đó, rượu bên trong có màu đỏ như lửa, mùi rượu nồng nặc rất nhanh lan tràn khắp trong xe ngựa.
Hắn nhíu mày: “Trông có vẻ giống Linh tửu ‘Xích Diễm Hà’ dùng Xích Tinh Linh mể ủ, chỉ là màu đỏ càng gắt, rượu cũng trong hơn.”
Xích Diễm Hà là một loại Linh tửu rất được hoan nghênh bởi các quan quân tướng lĩnh, trong Bách Vị Các tiếng tăm lừng lẫy cũng có bán.
Còn tại sao lại được tướng lĩnh hoan nghênh? Đương nhiên là bởi chút tiền của binh lính Huyền Vũ bình thường vốn không uống nổi “Xích Diễm Hà”.
” ‘Hỏa Tinh Thiêu’ này của ta quả thực cũng được ủ từ Xích Tinh Linh Mễ.” Vương Thủ Triết cười giới thiệu, “Có điều thủ pháp và công nghệ có khác biệt khá lớn, Hạ Hầu thành thủ có thể nếm thử trước.”
Thực ra trong dạ tiệc hôm nay, Hoàng Phủ thị cũng mang rượu ngon ra chiêu đãi, Hạ Hầu Hoằng Đức cũng uống không ít. Tu vi đến cấp độ này như hắn, muốn uống say cũng khó.
Hắn thật sự không cảm thấy rượu trong tay Vương Thủ Triết có thể sánh ngang với rượu của Hoàng Phủ thị.
Có điều có thể khiến Vương Thủ Triết trịnh trọng lấy ra như vậy, có lẽ rượu này cũng có một điểm đặc biệt. Hơn nữa, rượu này thực sự rất nồng.
Dưới sự hiếu kỳ, Hạ Hầu Hoằng Đức bưng ly rượu lên, một hơi uống hết nửa ly.
“Khà!”
Rượu theo thực quản vào trong dạ dày, những nơi nó đi qua đều tràn ngập cảm giác thanh mát sảng khoái, ngay sau đó lại giống như thiêu như đốt hừng hực trong dạ dày. Ngay cả cao thủ có tu vi như Hạ Hầu Hoằng Đức cũng nhất thời cảm thấy máu huyết sôi trào, gương mặt không kiềm được mà ửng đỏ.
Hắn mở to hai mắt, vô cùng kinh ngạc.
Sau hơn mười hơi thở, hắn mới thư giãn toàn thân, khoan khoái nôn ra một ngụm khí bẩn, ánh mắt sáng lên tán thưởng: “Hay cho một ‘Hỏa Tinh Thiêu’! Quả nhiên là rượu tốt, đủ mạnh! Xích Diễm Hà so với thứ này chỉ có thể cho những tiểu nương tử uống thôi.”
Hắn khen Hỏa Tinh Thiêu không ngớt, hoàn toàn quên mát hắn đã thích Xích Diễm Hà như thế nào. Hắn tham luyến vân vê ly thủy tinh, nhìn chằm chằm vào Hỏa Tinh Thiêu giống như bắt được sở thích mới.
Cũng khó trách hắn có phản ứng như vậy, Hỏa Tinh Thiêu này không dùng cách ủ rượu thông thường mà Vương Thủ Triết đã thử nghiệm phương thức chưng cất rượu, ủ ra loại rượu có độ mạnh như vậy.
Phối hợp với năng lượng hỏa diễm ẩn chứa trong Xích Tinh Linh Mễ, dĩ nhiên có thể khiến cho độ rượu tăng cao vào miệng thanh mát sảng khoái, sau đó lại có thể hưởng thụ khoái lạc bừng cháy ở cuống họng.
“Xích Diễm Hà” tiếng tăm lừng lẫy, thực ra chỉ là rượu gạo mười mấy độ mà thôi, “Hỏa Tinh Thiêu” lại là rượu mạnh sáu bảy mươi độ, trực tiếp có thể châm lửa.
Dĩ nhiên không thể sánh được.
“Tiểu tử ngươi am hiểu lòng người như vậy, quả thật là bản lĩnh.” Sau khi nửa ly Hỏa Tinh Thiêu xuống bụng, Hạ Hầu Hoằng Đức đã lâng lâng, nói chuyện cũng giảm đi vài phần kiêng dè, thêm vài phần bản tính, “Chẳng trách, Bình An Vương thị sa sút ở trong tay ngươi lại có thể nghiêng trời lệch đất đổi thay như vậy chỉ trong mười năm ngắn ngủi.”
Nói đến chuyện này, trong lòng Hạ Hầu Hoằng Đức cũng có chút cảm khái.
Hắn tới Trường Ninh vệ tọa trấn chức thành thủ đã mười bảy năm rồi.
Vào bảy năm trước, hoàn toàn không có ấn tượng gì với thứ gọi là Bình An Vương thị. Theo hắn ta, đó chẳng qua là một gia tộc thất thế tham sống sợ chết lùi lũi trong góc Bình An trấn, một gia tộc lung lay có thể ngã bất cứ lúc nào.
Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ rằng đột nhiên có một ngày, gia tộc sa cơ thất thế này bỗng quật khởi. Đồng thời hai gia tộc khác của Bình An trấn cũng đột ngột biến mất như thế…
Nếu chỉ như vậy cũng thôi, trong mắt của Hạ Hầu Hoằng Đức chẳng là thá gì. Nhưng không ngờ, gia tộc này lại lên như diều gặp gió, chẳng những thành thế gia Bát phẩm mà còn từng bước trưởng thành như hôm nay, có tư cách có năng lượng xoay chuyển thế cục của Trường Ninh vệ.
Lần này, hắn đã âm thầm khuấy đảo phong vân, kéo hơn nửa gia tộc lợi hại ở Trường Ninh vệ vào, hợp tung liên hoàn chống đối với Hoàng Phủ thị khiến đường đường là Thiên Nhân Hoàng Phủ thị cũng thiệt một vố lớn.