Chương 543: Bi kịch! Niềm vui nhân đôi của Thành Thủ đại nhân (1)
“Ăn rồi, cảm thấy rất sướng.” Hạ Hầu Hoằng Đức mở miệng, dư vị không ngớt lại nhíu mày, “Bây giờ nó vẫn còn cháy trong bụng ta, ta chỉ có thể dùng huyền khí bọc nó lại…Sau đó? Tiêu hóa nó sao?”
“Cái này…”
Vương Thủ Triết cạn lời, thật không hổ là quái vật Thiên Nhân cảnh.
Hắn ho khan một tiếng, cẩn thận giải thích: “Thành Thủ đại nhân, lát nữa ngài vẫn nên tìm nơi vắng vẻ nôn ra đi. Đó chỉ là thứ dùng để châm lửa…”
Ài, mời uống rượu còn bị ăn mất một viên Linh thạch hỏa hệ.
…
“Thế này…”
Hạ Hầu Hoằng Đức trừng mắt to như chuông đồng, phun lửa nhìn Vương Thủ Triết.
Chuyện quan trọng như vậy, tiểu tử ngươi lại không nói sớm? Hắn còn tưởng nuốt Linh thạch hỏa hệ xuống là bước cần thiết trong việc uống Hỏa Tinh Thiêu!
Có ngờ chỉ vì châm lửa…tăng thêm chút cảm giác nghi thức.
Nhất thời, Hạ Hầu Hoằng Đức cảm thấy cảm giác cháy bỏng trong dạ dày ngày càng mãnh liệt.
Độ khó trong việc dùng huyền khí vào dạ dày bao bọc lấy Linh thạch hỏa hệ không hề nhỏ! Hơn nữa “Hỏa Tinh Thiêu” đó cũng không đơn giản. Sau khi uống hết hơn nửa bát, toàn thân nóng rực, máu huyết không ngừng chảy nhanh.
Đây quả thực là niềm vui nhân đôi.
Hắn do dự có nên xuống xe ngựa trước, ép Linh thạch hỏa hệ đáng chết kia ra ngoài.
“Có điều, Hạ Hầu thành thủ không hổ là tu sĩ Thiên Nhân cảnh.” Vương Thủ Triết vừa nói vừa chắp tay với Hạ Hầu Hoằng Đức, lộ ra vẻ bội phục, không ngừng tán dương nói, “Linh thạch hỏa hệ bốc cháy trong bụng lại có thể thản nhiên như vậy, quả nhiên là huyền công thông thiên.”
Phải biết một khi Linh thạch hỏa hệ kích hoạt, không cần không khí cũng có thể bừng cháy, tản phát ra sóng nhiệt phừng phừng. Người bình thường không chịu đựng nổi sự kích thích này.
Vương Thủ Triết nói xong, Hạ Hầu Hoằng Đức xuống xe nôn ý nghĩ nhất thời bị tiêu hóa.
“Chẳng qua là thủ đoạn cỏn con mà thôi, đợi sau khi Thủ Triết gia chủ tiến lên Thiên Nhân cảnh ắt cũng có thể làm được.”
Hắn cố nén cảm giác khác thường và khó chịu mãnh liệt của lục phủ ngũ tạng như bị đưa vào lò lửa nướng, tỏ ra dáng vẻ cao thâm khó lường, vân đạm phong kinh.
Hắn bưng Linh trà khi trước bị hắn ghét bỏ nhạt nhẽo từ từ “phẩm minh”, tư thái của cao nhân dù cho núi lở trước mặt cũng không đổi sắc: “Ban nãy chúng ta nói tới đâu rồi? Đúng, chỉ cần cho ta ba trăm cân Hỏa Tinh Thiêu, bản thành thủ sẽ tha cho ngươi lần này.”
Hỏa Tinh Thiêu này là đồ tốt…
Mới uống một lần, hắn đã mê mang rồi. Chỉ là nuốt Linh thạch hỏa hệ khiến bụng có chút không chịu đựng được.
Vô cùng phù hợp cho quân nhân khí phách cái thế dời non lấp bể như bọn họ uống. Thứ này khiến hắn hoài niệm đến cảm giác lúc vẫn còn là Linh Đài cảnh, chém giết cùng các huynh đệ trên chiến trường.
Khiến hắn bất tri bất giác lại nâng cao thêm một trăm cân.
“Chỉ là ba trăm cân Hỏa Tinh Thiêu, chẳng qua là chuyện nhỏ mà thôi. Huống chi, chút Hỏa Tinh Thiêu này lại có thể uống bao lâu?” Vương Thủ Triết bất động thanh sắc bán trà cho hắn, chậm rãi nói, “Năm nay, Hạ Hầu thành thủ mới hơn hai trăm tuổi, đang thời kỳ tráng niên. Cho dù một năm chỉ uống một trăm cân, quãng đời còn lại cũng tiêu hao năm sáu vạn cân.”
Năm sáu vạn cân?
Hạ Hầu Hoằng Đức đơ ra, sao hắn không tính ra khoản này chứ?
Ồ, đúng rồi, tiểu tử này tính luôn thọ nguyên khi hắn ở Tử Phủ cảnh.
Tiểu tử này cũng rất biết nói chuyện đấy.
Ta thích.
Nhưng mà hắn có một điểm nói sai, cho dù một năm uống một trăm cân, quãng đời còn lại sao có thể uống hết một hai vạn cân chứ?
Ngay sau đó, hắn do dự hỏi một câu: “Thủ Triết gia chủ, rượu này bao tiền một cân?”
Xích Hà Thiêu bây giờ đã bị hắn chê cũ cũng đã mấy càn kim một cân, loại “tuyệt thế mỹ tửu” như Hỏa Tinh Thiêu này r là không dưới mười càn kim nhỉ?
Với số tiền lương hắn có, uống thì cũng uống nổi đấy.
Nhưng Hạ Hầu Hoằng Đức cũng đâu phải chỉ có một mình, còn có một đám trẻ cần nuôi hơn nữa con cháu tản ra khắp nơi trong quân doanh, dù sao cũng phải phụ cấp chút đỉnh cho chúng.
Càng huống hồ, tu sĩ Thiên Nhân cảnh có chi tiêu của Thiên Nhân cảnh, ngày thường tu luyện đều cần tiêu tốn tài nguyên, tích ngày cóp tháng là một con số trên trời. Nếu có chút truy cầu, tu sĩ Thiên Nhân cảnh muốn thăng tiến, mỗi năm phải tiêu tốn hàng vạn càn kim để tu luyện cũng là bình thường.
Đây là lý do tại sao một số gia tộc kinh doanh không tốt sẽ không đủ nguồn tài lực, chẳng những không thăng tiến nổi Thiên Nhân cảnh, thậm chí cho dù cưỡng ép thăng tiến, nếu không nhanh chóng xây dựng tài nguyên, chỉ là một Thiên Nhân cảnh cũng sẽ là nguyên nhân kéo gia tộc sụp đổ.
Đương nhiên, nếu xuất ra được một Thiên Nhân cảnh, địa vị của gia tộc sẽ khác.
Dựa vào lão tổ Thiên Nhân cảnh che chở, có thể nhanh chóng khai thác sản nghiệp, mở rộng tài nguyên. Còn không, lão tổ Thiên Nhân ra ngoại vực đánh dã gì đó cũng có thể duy trì.
Chỉ là đánh dã ở ngoại vực là chuyện nguy hiểm, không làm tốt sẽ có thể mất mạng ở ngoại vực. Do vậy, đó chẳng phải là kế lâu dài.
Tạm thời không nói lời dư thừa.
Vương Thủ Triết ung dung nói: “Nếu bán ra ngoài, ta tạm định mười càn kim một cân.”
Quả nhiên!
Ánh mắt của Hạ Hầu Hoằng Đức khẽ ngưng trọng, một ngàn càn kim đối với tu sĩ Thiên Nhân cảnh mà nói chẳng phải giá trên trời. Nhưng tiêu tốn trong thời gian dài chính là một khoản chi khổng lồ.