Chương 544: Bi kịch! Niềm vui nhân đôi của Thành Thủ đại nhân (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 855 lượt đọc

Chương 544: Bi kịch! Niềm vui nhân đôi của Thành Thủ đại nhân (2)

“Chi bằng thế này, ta lấy giá bảy càn kim một cân, mỗi năm định mực cho Hạ Hầu thành thủ ba ngàn cân.” Vương Thủ Triết thích uống Linh trà, tự pha tự uống rồi nói, “Dù sao Vương thị ta cũng không dựa vào việc bán rượu mà sống.”

Bảy càn kim một cân? Ba ngàn cân định mực! Hơn nữa còn là mỗi năm!

Hạ Hầu Hoằng Đức lập tức ngây ra.

Nếu hắn có thể truyền tay bán ra, chẳng phải có thể kiếm hời trên hai vạn càn kim sao?

Hắn lập tức trầm mặc, trong ánh mắt nhìn Vương Thủ Triết tràn ngập dị thường.

Tiểu tử này vừa mở miệng đã làm ăn hàng vạn càn kim mỗi năm, hơn nữa còn tỏ ra chẳng qua là tiện tay làm. Khó trách…Hắn có thể đoàn kết nhiều thế gia như thế trong thời gian ngắn ngủi, ngay cả Trường Ninh Từ thị cũng gần như bám theo hắn.

Đây chính là thần tài gia mà…Ai lại không thích thần tài gia chứ?

“Thủ Triết gia chủ, ngươi đang hối lộ ta.” Hạ Hầu Hoằng Đức tỏ vẻ ngưng trọng nói, “Mục đích của ngươi là gì?”

Hắn thân là thành thủ, cũng là người nhìn xa hiểu rộng.

Hắn dám chia hoa hồng cổ phần của sòng bạc Phát Tài là vì đó là thu nhập ẩn mà các thế hệ thành thủ ngầm thỏa thuận, không lấy thì lỗ.

Nhưng nếu Vương Thủ Triết muốn dùng tiền hối lộ hắn khiến hắn tham dự vào trong tranh đấu gia tộc, há chẳng phải là kéo hắn xuống nước? Thế thì mất nhiều hơn được.

“Hạ Hầu thành thủ nghĩ nhiều rồi.” Vương Thủ Triết cười nói, “Nếu ta muốn lợi dụng đại nhân tham gia vào tranh đấu gia tộc, há sẽ nhắc sau khi xong việc? Ta chỉ là nhìn trúng nhân mạch quân vũ của đại nhận, thuận đường bán rượu, mở rộng nguồn vốn của gia tộc mà thôi. Đât chỉ là hợp tác thương nghiệp đơn thuần, không liên quan tới những cái khác.”

“Đương nhiên, nếu là chuyện hợp tình, hợp lý, hợp pháp, đại nhận có thể giúp đỡ trong phạm vi pháp quyền khi còn tại chức, Thủ Triết sẽ vô cùng cảm kích, cứ coi như là đôi bên tương trợ lẫn nhau.”

“Cũng được.” Suy cho cùng, Hạ Hầu Hoằng Đức hơi không chống nổi cám dỗ, mỉm cười đồng ý, “Ta chỉ có thể hứa với người, trong nhiệm kỳ của ta, thỏa đáng cho quý gia tộc một số thuận tiện phù hợp pháp luật Đại Càn. Đồng thời, ta cũng sẽ ám thị với bên Hoàng Phủ thị, chớ càn quấy trong nhiệm kỳ của ta.”

“Thế thì đa tạ Hạ Hầu thành thủ rồi.”

Vương Thủ Triết chắp tay với hắn, nụ cười trên mặt cũng thành thật vài phần.

Hắn tin Hạ Hầu Hoằng Đức sẽ ám thị cảnh cáo Hoàng Phủ thị, dù sao chuyện này cũng liên quan tới thái bình của Trường Ninh vệ trong nhiệm kỳ của hắn.

Chỉ là bất đắc dĩ, Hạ Hầu Hoằng Đức đã đánh giá cao sức uy hiếp của hắn trong lòng Hoàng Phủ thị, cũng đánh giá thấp sức ép sinh tồn và thăng tiến to lớn mà Hoàng Phủ thị gặp phải.

Sự phát triển của sự việc chắc chắn khiến Hạ Hầu Hoằng Đức thất vọng.

Sau khi có lợi ích hợp tác, thái độ của Hạ Hầu Hoằng Đức đối với Vương Thủ Triết lập tức trở nên khác lạ.

Hai người lại nói thêm mấy câu, Hạ Hầu Hoằng Đức mang vài ấm Hỏa Tinh Thiêu được Vương Thủ Triết tặng cáo từ.

Sau khi xuống xe ngựa, dáng vẻ vân đạm phong khinh của hắn lập tức biến mất tăm, sắc mặt hồng hào, tràn ngập lúng túng và khó chịu.

Tìm chỗ nào đó, hắn mặc kệ những thứ khác, lập tức bạo khởi thân hình bay vụt về thành thủ phủ.

Bởi vì viên Linh thạch hỏa hệ đáng chết đã đã bất tri bất giác xuống dạ dày, vào trong bộ phận dài nhất khó miêu tả trong cơ thể người.

Mà Vương Thủ Triết vừa tiễn Hạ Hầu Hoằng Đức lại đón tiếp một khách nhân nữa.

Đó là đệ tử thân truyền Phòng Hữu An của Tử Phủ Học Cung.

Hắn vẫn tỏ ra ôn nhuận như ngọc, khí độ ung dung của công tử thế gia, ngay cả tư thái đánh giá Linh trà cũng cực kỳ hàm súc.

Hắn cười ha ha nói: “Thủ Triết sư đệ, đệ thế này cũng quá được hoan nghênh rồi. Bây giờ ta muốn gặp đệ cũng phải xếp hàng.”

“Ha ha, Hữu An sư huynh nói đùa rồi.” Vương Thủ Triết ngồi đối diện với hắn, trong biểu cảm mang theo vài phần áy náy, “Ta biết mục đích mà Hữu An sư huynh tới. Hôm nay quả thực là Thủ Triết không phải, mượn đại thế huynh còn ở Trường Ninh vệ mà khuấy đảo phong vân, mượn uy thế của Học Cung áp lực Hoa Diệp lão tổ khiến ông ta không dám càn quấy.”

Tuy đệ tử Học Cung như Phòng Hữu An không lên tiếng trong cả câu chuyện, cũng không có thái độ gì nhưng không có nghĩa là bọn họ không nằm trong kế sách của Vương Thủ Triết.

Trên thực tế, nếu không phải vì bọn họ có mặt, dựa theo sức ảnh hưởng của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị và Hoa Diệp lão tổ ở Trường Ninh vệ, chưa chắc không thể giấu nhẹm chuyện này xuống, Hạ Hầu Hoằng Đức cũng sẽ không giải quyết dứt điểm rõ ràng như thế.

Dù sao sức ảnh hưởng của Học Cung trên quan trường cũng không nhỏ. Hạ Hầu Hoằng Đức cũng sợ bản thân chần chừ sẽ ảnh hưởng đến việc thăng tiến và phong bình sau này.

Cho nên nói, sự hiện diện của đệ tử Học Cung như Phòng Hữu An chính là một khâu quan trọng nhất để kế hoạch lần này có thể diễn ra hoàn hảo.

“Không sao, đệ có thể thuận gió là bản lĩnh của đệ.” Phòng Hữu An thản nhiên cười, “Huống chi quả thực đối phương có dính dáng tới m Sát tông. Đệ đã ra tay xử lý cũng xem như là cống hiến cho Đại Càn.”

“Đa tạ Hữu An sư huynh thông cảm.” Vương Thủ Triết cười nói, “Đúng dịp Hữu An sư huynh tới, nào, thử ‘Băng Sơn Hỏa Thiêu’ do chính tay ta ủ.”

Nói xong, hắn vươn tay, lại lấy ra một ấm Linh tửu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right