Chương 564: Ta Chỉ Muốn Yên Lặng Luyện Đan (3)
Dưới các tiêu chuẩn cao và yêu cầu nghiêm ngặt, kết quả cũng khiến người ta hài lòng. Hiện tại, thế hệ trẻ của Vương thị đã được bồi dưỡng và bước đầu sở hữu năng lực đứng một mình.
Lần này, là lúc để kiểm tra năng lực của Vương Lạc Đồng, Vương Thủ Dũng và Vương Tông Vệ.
Đang nói chuyện, đột nhiên bên ngoài phòng có tiếng của hai cô nương truyền tới: “Thủ Nghiệp, huynh có ở đây không?”
“Lại tới nữa…”
Vương Thủ Nghiệp vỗ trán, không nói nên lời.
Hắn chỉ muốn yên lặng luyện đan, sao lại khó như vậy?
Trong sự bất lực, hắn bước ra khỏi phòng, chắp tay với hai cô nương rồi chuẩn bị xối xả vài câu để tiễn họ đi.
Bỗng nhiên.
Một nhóm thanh niên mặc Hoa phục ở ngoài cổng ào ào lao vào.
Đứng đầu là một thanh niên khoảng hai mấy tuổi.
Hắn ta mặc một bộ lễ phục Huyền Vũ sang trọng, trên đầu đội ngọc quan, thắt lưng đeo một bảo kiếm, khí thế và thái độ nghiêm nghị.
Khi nhìn thấy Vương Thủ Nghiệp, Lôi Nhan Vận và Hoàng Phủ Xuyến Xuyến đang đứng cùng nhau, sắc mặt hắn ta đột nhiên sa sầm lại.
“Ca, sao huynh lại tới đây?” Khuôn mặt xinh đẹp của Lôi Nhan Vận thay đổi.
Tên nam tử mà nàng gọi là “ca” có vẻ mặt lạnh lùng: “Lôi Nhan Vận, muội còn biết ta là ca ca của muội sao? Muội là tiểu thư đích mạch của Thiên Nhân Lôi thị, lại không quan tâm đến thân phận của mình, ở đây mất mặt như vậy.”
“Ca ca à, tại sao muội lại mất mặt?” Lôi Nhan Vận tái mặt, oan ức phản bác: “Muội có nam tử mà mình thích, có gì là sai chứ? Ngay cả phụ thân cũng không nói gì mà.”
Vương Thủ Nghiệp nhận ra tên nam tử mặc Hoa phục này là Lôi Bác Vũ, đích tử thứ của Thiên Nhân Lôi thị hiện tại.
Ở Trường Ninh Vệ, Lôi Bác Vũ thuộc hàng công tử ăn chơi bậc nhất, uy danh hiển hách, hầu như không ai dám chọc vào hắn ta.
Mà Vương Thủ Nghiệp chưa bao giờ cùng xuất hiện với hắn ta.
“Lôi Nhan Vận, muội đang nói nhảm nhí gì vậy?” Vừa nghe thấy Lôi Nhan Vận dám phản bác, Lôi Bác Vũ rất tức giận: “Gia tộc nuôi muội, cưng chiều muội, không phải là để muội cố tình làm bậy như thế này. Chẳng lẽ muội không biết sao? Trương thị của Thiên Nhân thế gia ở An Viễn vệ đã tới nhà chúng ta đề thân rồi.”
“Thiên Nhân Trương thị ở An Viễn!?”
Cơ thể Lôi Nhan Vận run lên.
An Viễn vệ là một toà vệ thành ở phía bắc của Trường Ninh vệ.
Có một thời gian khi Trường Ninh vệ vẫn còn là một vùng đất ngoại vực cằn cỗi, An Viễn vệ là biên giới của Đại Càn, đây cũng là nguồn gốc của tên toà thành.
So với Trường Ninh vệ, An Viễn vệ có lịch sử lâu đời hơn rất nhiều, mà Thiên Nhân Trương thị cũng là một Thiên Nhân thế gia có nội tình thâm hậu lâu đời.
Tằng tổ mẫu Trương thị của nàng và Lôi Bác Vũ là tiểu thư đích mạch xuất thân từ An Viễn Trương thị. Không ngạc nhiên khi hơn phân nửa phụ thân sẽ đồng ý lời đề thân này.
Hai mắt nàng lóe lên, chợt lộ ra một tia dứt khoát: “Chỉ là đề thân mà thôi, phụ thân còn chưa đồng ý. Ta sẽ đi tìm phụ thân, mặc kệ là Thiên Nhân Trương thị hay là Thiên Nhân thị nào đó thì ta cũng không muốn gả.”
Nói xong, nàng rất sốt ruột và muốn đi ra ngoài.
“Càn rỡ! Muội đứng lại cho ta.” Lôi Bác Vũ vô cùng tức giận: “Không phải muội thích cái tên tiểu tử Vương Thủ Nghiệp này sao? Trước tiên chưa nói đến việc Bình An Vương thị chỉ là một thế gia bát phẩm, tên tiểu tử này còn không phải là đích mạch, làm sao hắn có thể xứng đáng với muội?”
“Muội không cho phép huynh nói Thủ Nghiệp như vậy!” Lôi Nhan Vận tức giận giậm chân: “Thủ Nghiệp xuất sắc hơn huynh nghĩ rất nhiều.”
“Xuất sắc?” Lôi Bác Vũ giễu cợt: “Nếu muội đã nói hắn ta xuất sắc, vậy thì để ta thử xem.”
Nói xong, hắn ta nhìn Vương Thủ Nghiệp với vẻ mặt không mấy thiện cảm, “cạch” một tiếng, hắn ta rút kiếm ra và chĩa vào hắn.
“Tiểu bạch kiểm (*), rút kiếm ra, để cho ta áng chừng xem ngươi có mấy phần bản lĩnh.”
(*) Tiểu bạch kiểm: Có hai nghĩa, nghĩa thứ nhất là chỉ những chàng trai trẻ và đẹp trai. Nghĩa thứ hai là chỉ đàn ông ăn bám, bám váy phụ nữ.
Vương Thủ Nghiệp đột nhiên không nói nên lời.
Hắn chỉ muốn yên lặng luyện đan mà thôi, tại sao lại khó như vậy?
Hắn đang định từ chối, nhưng ngoài dự đoán.
Lôi Nhan Vận xông tới chặn trước mặt hắn, giang hai tay như gà mái che chở cho gà con: “Ca ca, huynh lớn hơn Thủ Nghiệp sáu bảy tuổi, đã ở Luyện Khí cảnh tầng 7 đỉnh phong rồi. Huynh, huynh đang bắt nạt người ta!”
“Hừ! Không phải muội nói hắn xuất sắc sao?” Lôi Bác Vũ lại giễu cợt: “Sao nào, ngay cả dũng khí chiến đấu với ta cũng không có à? Chẳng qua chỉ là một tên tốt mã giẻ cùi, vô dụng, lừa lọc những thiếu nữ không biết gì như bọn muội mà thôi.”
Vừa nói, hắn ta lại vừa chỉ tay về phía Vương Thủ Nghiệp: “Vương Thủ Nghiệp, ngươi vẫn nên cút về Bình An trấn sớm đi. Nếu không, bổn thiếu gia này mà nhìn thấy ngươi lần nào thì sẽ đánh lần đó. Sao nào, ngươi không phục? Không phục thì có thể quay về với ca ca Vương Thủ Triết của ngươi…”
“Câm miệng!”
Vương Thủ Nghiệp cũng tức giận rồi.
Lôi Bác Vũ có thể nói hắn, nhưng nói Tứ ca thì không thể!
Hắn vươn tay đẩy Lôi Nhan Vận ở trước mặt mình ra, vẻ mặt nghiêm túc cùng ánh mắt sắc bén: “Lôi Bác Vũ, ngươi cũng xứng gọi thẳng tên của Tứ ca ta sao? Không phải ngươi muốn so tài sao? Ta tác thành ngươi!”