Chương 565: Ta Chỉ Muốn Yên Lặng Luyện Đan (4)
Nói xong, hắn đưa tay ra định rút kiếm.
Nhưng trước khi tay hắn chạm vào chuôi kiếm, hắn đã bị một bàn tay ngọc mảnh mai ngăn lại.
Cùng lúc đó, một giọng nói lười biếng và có chút yêu kiều vang lên bên tai hắn: “Thủ Nghiệp, đệ là Luyện Đan sư, không đáng để ra tay với một tên ăn chơi lỗ mãng như vậy.”
Tứ tỷ tỷ?
Vương Thủ Nghiệp sửng sốt một lúc, chỉ nhìn thấy Vương Lạc Đồng đang không nhanh không chậm từ phía sau hắn đi ra.
Nàng mặc áo giáp đỏ hắc huy, dáng vẻ anh hùng của nàng có chút dữ tợn và hoang dã, khí trường của nàng so với Vương Thủ Nghiệp thì mạnh hơn nhiều.
Đôi mắt phượng của nàng nhìn Lôi Bác Vũ từ trên xuống dưới, khẽ khịt mũi: “Trông dáng vẻ còn không bằng cả con chó, vậy mà cũng dám kêu gào với đệ đệ của ta? Ta và ngươi tuổi cũng ngang nhau, nếu ngươi đã nhất định đòi đánh, ta ngược lại có thể miễn cưỡng đánh với ngươi một trận.”
Sắc mặt Lôi Bác Vũ hơi ngưng trọng: “Ngươi là ai?”
“Bình An Vương thị, nữ thứ tư của chữ lót “Lạc”, Vương Lạc Đồng.” Vương Lạc Đồng tùy ý nắm lấy chuôi kiếm, đặt thanh kiếm và bao kiếm nằm ngang trước mặt, giọng nói lười biếng: “Mời chỉ giáo.”
Tư thế của nàng có vẻ hơi bất cần đời, nhưng cơ thể nàng có vẻ lỏng lẻo và bó chặt. Đây là năng lực nàng đã trau dồi bằng cách săn bắt thú dữ trong nhiều năm, giống như một con báo cái sẵn sàng ra tay, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể giáng cho đối thủ một đòn trí mạng.
“Được, được, được lắm! Hay cho một nữ tử của Vương thị, dám kêu gào với đích tử của Thiên Nhân thế gia ta.” Lôi Bác Vũ tức giận đến mức bật cười, ánh mắt chợt trở nên sắc bén.
Tuy hắn là công tử ăn chơi, nhưng dù sao hắn cũng là đích tử thứ của Thiên Nhân Lôi thị, lòng kiêu hãnh trong xương tủy không ai có thể giẫm đạp lên được.
Hắn lắc trường kiếm, đột nhiên chỉ vào Vương Lạc Đồng: “Trường Ninh Lôi thị, thứ bảy hàng chữ lót “Bác”, Lôi Bác Vũ, xin chỉ giáo!”
Lời nói của hai người họ là thuật ngữ chuyên dùng để so tài và khiêu chiến nhau.
Một bên đưa ra thử thách và bên kia phản hồi, đồng ý so tài.
Một khi cuộc so tài đã được xác định, trừ khi một bên đầu hàng, nếu không có bị đánh bị thương bị đánh chết cũng không được kêu than, ngay cả luật pháp Đại Càn cũng sẽ không truy cứu trách nhiệm.
Mà vào lúc này, đã có rất nhiều người đứng xem.
Ngoài Luyện Đan sư và đồng tử đốt lò trong đan phường của Từ thị ra thì còn có những vị khách đang định chế đan dược ở trong đan phường cũng đã vây lại xem náo nhiệt.
Họ là những người đứng xem và cũng là người chứng kiến.
Vương Thủ Nghiệp, cũng như các thiếu niên đi theo Lôi Bác Vũ, những thiếu nữ đi theo Lôi Nhan Vận và Hoàng Phủ Xuyến Xuyến đều có ý thức nhường một khoảng không gian nhất định, để không ảnh hưởng đến màn thi triển của họ.
Tạm thời bỏ qua những chuyện tầm phào sang một bên.
Vừa bước vào trạng thái thi đấu, đôi mắt có chút lười biếng của Vương Lạc Đồng đột nhiên trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm Lôi Bác Vũ, giống như một con báo cái đang nhìn chằm chằm con mồi.
Trong lòng Lôi Bác Vũ vô cớ run lên, sinh ra một tia sợ hãi theo bản năng.
Hắn ta không kiểm soát được nên đã ra chiêu trước và đánh về phía Vương Lạc Đồng.
Tuy hắn ta là công tử ăn chơi, nhưng suy cho cùng cũng là đệ tử của Thiên Nhân Lôi thị, từ nhỏ đã nhận sự giáo dục và huấn luyện cũng không giống với người bình thường.
Nhát kiếm này.
Là kiếm thuật thượng phẩm của Thiên Nhân Lôi thị, chiêu thức thứ nhất của “Xuân Lôi Sạ Hiện” trong《Thiên Lôi kiếm pháp》.
Chiêu này nổi tiếng với tốc độ và sức mạnh bùng nổ, chẳng hạn như vào mùa xuân, sấm sét ập đến không thể tưởng tượng nổi. Các kỹ năng cơ bản của hắn ta cũng khá chắc chắn, các bước di chuyển của hắn ta ra hình ra dáng, hơi cảm thấy nhanh như tia chớp.
“Bác Vũ thiếu gia thật là uy vũ!”
Khi nhìn thấy điều này, những người đi theo hắn ta đều ào ào hoan hô.
“Ha ha, chỉ có như vậy thôi.”
Vương Lạc Đồng chỉ cười nhẹ, thân thể mềm mại chớp nhoáng, cả người nổi lên nhẹ nhàng như đoàn tơ liễu.
Đây chính xác là thân pháp gia truyền của Vương thị, 《Liễu Nhứ thân pháp》.
Liễu Nhứ thân pháp của nàng đã được luyện đến mức dày công tôi luyện, thân hình của nàng không cố định, thậm chí còn mơ hồ tạo ra một loạt các dư ảnh.
Cho dù kiếm quang của Lôi Bác Vũ nhanh đến đâu, hắn ta cũng không thể đuổi kịp bóng lưng của nàng.
Đừng thấy Vương Lạc Đồng là nữ tử, nhưng thật ra từ nhỏ nàng đã rất cứng đầu, bởi vì gia gia có hơi trọng nam khinh nữ nên nàng có phần không thích thân phận nữ hài tử của mình.
Sau khi có được cơ hội, nàng đã liều mạng hơn bất cứ ai.
Một khi trong khu địa hạt của Bình An xuất hiện hung thú, nàng đều phải là người đầu tiên xuất hiện tại hiện trường.
Nàng không muốn từ bỏ bất kỳ cơ hội nào, để bản thân không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Có thể nói, trong thế hệ trẻ của chữ lót “Thủ”, ngoài Vương Thủ Tín, Vương Thủ Nghĩa và Vương Thủ Triết ra, không có ai là đối thủ của nàng.
Ngay cả ca ca ruột Vương Thủ Nặc của nàng cũng chưa chắc đã là đối thủ của nàng.
“Chuyện này…”
Lôi Bác Vũ ra chiêu nào đều bị nàng dễ dàng né tránh, sắc mặt lập tức có chút mất tự nhiên. Hắn ta vội vàng tăng cường chiêu thức, liên tục đánh về phía Vương Lạc Đồng.