Chương 577: Tiến Hoá! Dây Leo Khát Máu (2)
Ông ấy nhìn lướt qua từng trận địa rồi có chút do dự: “Có cần ta tiến lên giúp đỡ không?”
“Quân Diệu lão tổ có lòng rồi.” Vương Thủ Triết tao nhã lễ phép chắp tay hoàn lễ: “Hiện tại, tình hình đã được kiểm soát, Quân Diệu lão tổ chỉ cần đứng ngoài lề là được.”
Sắc mặt Quân Diệu lão tổ hơi ngưng tụ, có phần bất lực.
Hai trưởng lão của Hoàng Phủ thị đều là tu sĩ Linh Đài cảnh hậu kì, mà Trần Quân Diệu vẫn chưa đạt tới giai đoạn Linh Đài cảnh trung kì. Có lẽ Thủ Triết gia chủ ghét bỏ thực lực của ông ấy không đủ, sợ ông ấy gặp nguy hiểm.
Chọc đến mức trong lòng Trần Quân Diệu cũng có chút xúc động.
Thời thế thực sự thay đổi quá nhanh, ông ấy là một lão tổ Linh Đài cảnh bình thường, gần như sẽ không còn tham gia vào trận chiến nữa. May mắn là ông ấy mới tám mươi chín mươi tuổi, còn rất trẻ, vẫn còn cơ hội để lao lên.
Thực ra trong lòng Vương Thủ Triết cũng có chút xúc động.
Hắn nhớ tới hơn mười năm trước, khi hắn và Lung Yên lão tổ đến Bách Đảo vệ để bàn việc, là ngồi ở trên tàu buôn “Quân Diệu”.
Quân Diệu được đặt theo tên của Quân Diệu lão tổ, để làm khiếp sợ bọn đạo chích.
Nhưng không ngờ.
Giờ đây, Bình An Vương thị đã phát triển đến mức ngay cả lão tổ Linh Đài cảnh như Quân Diệu lão tổ cũng không cần ra trận.
Sau khi cảm khái, Vương Thủ Triết nhanh chóng bỏ đi những suy nghĩ đang phân tán của mình, tập trung sự chú ý của mình vào chiến trường Linh Đài cảnh.
Quân Diệu lão tổ không cần ra tay, vì hắn đã lên kế hoạch tự mình thực hiện.
Năm đó Hoàng Phủ thị hại Bình An Vương thị, đối với họ đó chỉ là một nước cờ nhàn nhã, giống như bóp chết một con kiến có thể đe dọa họ trong tương lai.
Tuy nhiên, nước cờ ngẫu nhiên của họ đã mang đến cho Bình An Vương thị một thảm họa gần như bị tiêu diệt, kết quả là nhiều tộc nhân đã vì thế mà mất mạng.
Khi có cơ hội báo thù, đương nhiên hắn phải tự mình ra tay.
Ngay lập tức, hắn nhắm chuẩn thời cơ.
Một luồng Huyền Khí màu lục lam đậm đặc và rắn chắc lấy bắp chân của hắn làm trung tâm lan tràn ra bên ngoài, giống như một con rồng đang bơi, liên tục lan ra phía trước.
Huyền Khí này tràn đầy sức sống, rất nhanh nhẹn, giống như mọc ra hai mắt, tự động rơi xuống dây leo Thiết Mãng bị cháy và gãy.
Năng lượng thấm vào thân rễ.
Ngay lập tức, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Những dây leo Thiết Mãng bị cháy xém, đứt gãy mất đi sức sống lại hồi sinh!
Lớp biểu bì cháy xém bị nứt ra và bong ra, bên dưới mọc ra những dây leo mới, những dây leo bị gãy cũng mọc lại chồi mới. Trong thời gian ngắn ngủi, chúng lại mở ra hàm răng và móng vuốt, giống như một sinh vật sống, lại điên cuồng lao về phía hai vị trưởng lão của Hoàng Phủ thị.
“Sao có thể như thế được!”
Hai vị trưởng lão Hoàng Phủ Tấn Ninh và Tấn Ngọc đều kinh ngạc.
Bọn họ đã rất miễn cưỡng đối phó với các đối thủ của mình rồi, nếu dây leo Thiết Mãng vào trận để trợ giúp, nào còn có nửa phần cơ hội chiến thắng?
Ngay từ khi Vương Thủ Triết tùy ý ra tay, hai trưởng lão của Hoàng Phủ thị đã rơi vào một trận chiến cay đắng. Vướng trái, vướng phải giật gấu bá vai, cách thất bại và cái chết không còn xa nữa.
Trần Quân Diệu ở một bên nhìn và trong lòng thầm thở dài.
Hèn gì Thủ Triết gia chủ không cần ông ấy vào trận giúp, hóa ra chỉ một mình hắn đã có thể dễ dàng hỗ trợ hai vị của nhà mình.
Đều là Linh Đài cảnh sơ kì, sao có thể chênh lệch lớn như vậy?
Ngay khi ông ấy đang cảm khái.
Đột nhiên.
Hoàng Phủ Tấn Ngọc trốn tránh không kịp, bị vướng vào một dây leo Thiết Mãng.
Ông ta vội vàng dùng kiếm cắt đứt dây leo Thiết Mãng, nhưng động tác của ông ta vì vậy mà còn thiếu nửa nhịp, ông ta bị hư ảnh của Trấn Long Bi đang lao tới đánh trúng.
“Ầm!”
Toàn thân ông ta chấn động, phun ra máu và bay lộn ngược vài trượng rồi cuối cùng rơi xuống đất.
“Khụ khụ, khụ khụ khụ.”
Ông ta cố gắng đứng dậy, nhưng không để ý rằng trong rừng dây leo xung quanh, một dây leo có màu sắc hoàn toàn khác với màu của dây leo Thiết Mãng đang lặng lẽ tiến đến.
Nó toát ra màu máu đỏ thẫm, trông gớm ghiếc và khát máu.
Một cách lặng lẽ, nó bắt được bắp chân của Hoàng Phủ Tấn Ngọc.
Những chiếc gai nhọn như đỉa hút máu lặng lẽ đâm vào mạch máu của ông ta, cảm giác mát lạnh nhẹ làm tê liệt tri giác, khiến ông ta hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
Cho đến khi máu của ông ta liên tục bị hút đi dọc theo ống rỗng có gai, Hoàng Phủ Tấn Ngọc mới cảm thấy có chút kỳ lạ.
Nhìn thấy cảnh tượng trên bắp chân, ánh mắt ông ta kinh ngạc và khiếp sợ: “Đây là quái vật gì?!”
Ông ta nghĩ cũng không thèm nghĩ đã cắt đứt mũi nhọn bằng một nhát kiếm.
Máu phun ra ngay lập tức.
Không ngờ, cử động này lại có vẻ như chọc giận “quái vật”.
Nó lập tứ bùng lên dữ dội, tiết lộ một sự thật đáng sợ.
Đó là một dây leo cứng cáp như một con trăn đỏ, được bao phủ bởi những xúc tu và miệng như kim châm, tà ác, lạnh lùng và toát ra khí tức khủng khiếp khiến người ta phải run sợ.
Trong nháy mắt, nó điên cuồng lao tới quấn lấy cơ thể của Hoàng Phủ Tấn Ngọc.
Cùng lúc đó, hàng chục, hàng trăm chiếc gai hút máu đâm vào cơ thể ông ta, sưng tấy và co rút lại, cây gai khô ban đầu của nó phồng lên đầy máu và phồng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.