Chương 578: Chiến Thiên Nhân! Vương thị quật khởi (1)
“A!”
Hoàng Phủ Tấn Ngọc kinh hãi thảm thiết hét lên.
Tuy nhiên, lúc này toàn thân ông ta tê dại, như thể ông ta vừa nhận được một lượng lớn bột gai dầu sôi tản ra. Toàn thân vô lực, cho dù có ý muốn giãy giụa cũng không thể làm gì được.
Chỉ trong vài hơi thở, ông ta trở nên hốc hác và gầy guộc, đôi mắt nhướng lên và dáng vẻ nhìn khủng khiếp như máu bị hút ra.
“Chuyện này…”
Cho dù là Bắc Thần lão tổ nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng tràn đầy lạnh lẽo, sợ hãi không khỏi lặng lẽ lui về phía sau.
Đúng vậy, con quái vật giống con trăn đỏ này chính là “dây leo khát máu” do Vương Thủ Triết nuôi dưỡng.
Sau khi hút hết máu Hoàng Phủ Tấn Ngọc, nó sưng tấy khắp người, dường như dây leo có máu chảy ra, trông đầy đặn và nhỏ giọt. Nó lại bò trở lại bên cạnh Vương Thủ Triết một cách lững thững như say rượu, lười biếng nằm xuống.
Nhưng đồng thời, có một khí tức ghê gớm và mạnh mẽ tràn ngập trên thân nó.
Lúc này, nó bất ngờ bước vào trạng thái tiến hóa!
“Tiểu tử to gan! Ngươi dám!”
Trên bầu trời, Hoa Diệp lão tổ nhìn thấy cảnh này, lập tức kinh nộ đan xen.
Ông ta bị Vương Trụ Bác quấn lấy, vốn tưởng Tấn Ninh và Tấn Ngọc tốt xấu cũng là Linh Đài cảnh hậu kỳ, tuy không địch lại nhưng Bình An Vương thị muốn giết họ cũng không dễ nên mới không quá lo lắng.
Nhưng không ngờ chẳng mấy chốc, trong hai người đã có một người bị hạ!
“Dựa vào đâu mà ta không dám?” Vương Thủ Triết ngửa đầu nhìn ông ta, trên gương mặt bình tĩnh nở rụ nụ cười lạnh lẽo, “Hoàng Phủ Hoa Diệp, khi xưa ngươi mưu hại Vương thị ta, bây giờ giết tới tận cửa sản nghiệp của ta. Lẽ nào Vương thị chúng ta phải rửa cổ sạch sẽ, đợi ngươi tới giết sao?”
“Ngươi tìm chết!”
Hoa Diệp lão tổ không biết đã bao lâu rồi chưa từng gặp tiểu bối dám kiêu ngạo như thế trước mặt ông ta, nhất thời tức giận, hận ý công tâm.
Ông ta cọ nhẫn trữ vật, trong tay lập tức xuất hiệện một thanh trường kích.
Toàn thân trường kích được rèn từ sắt tinh luyện xa xỉ, vừa mới xuất hiện đã bốc cháy ra hỏa diễm mãnh liệt.
“Ly Hỏa chiến kích!”
Vật này là pháp bảo hỏa hệ tổ truyền của Trường Ninh Hoàng Phủ thị, uy lực cực kỳ bất phàm.
Vấn đề nhỏ duy nhất là điều kiện sử dụng cực kỳ khắc nghiệt, phải là Thiên Nhân cảnh và từ Thiên Nhân cảnh trở lên, tu sĩ Huyền Vũ tu hành Hỏa Hành công pháp mới có thể điều khiển.
Lão tổ Hoàng Phủ Hoằng Dục từng gây dựng Hoàng Phủ thị đã dựa vào 《 Xích Long chân quyết 》và Ly Hỏa chiến kích mở mang bờ cõi, khi đó chỉ là một vùng Trường Ninh hoang dã ở ngoại vực, ông ấy đã giết chết hung thú ngũ giai chiếm cứ ở đây, lập nên uy danh hiển hách, tạo nên công huân tuyệt thế.
Vì thế, Hoàng Phủ thị xưng bá ở Trường Ninh vệ năm trăm năm đã lập ra nền móng.
Không thể không thừa nhận, Hoàng Phủ Hoằng Dục năm xưa cũng là một đấng anh hùng, luận đến công huân và danh vọng đều mạnh hơn vài nấc so với Trụ Hiên lão tổ bây giờ.
Trên bảng công trạng và của các đời lão tổ Thiên Nhân cảnh ở Trường Ninh vệ, ông ấy vốn được xếp đầu tiên.
Đếm kỹ chiến tích và sự quyết đoán của Hoàng Phủ Hoằng Dục, ngay cả Vương Thủ Triết cũng rất bội phục.
Chỉ đáng tiếc, khi đến đời lão tổ Thiên Nhân cảnh thứ ba của Hoa Diệp lão tổ này, tất cả đã đổi thay rồi.
Hoàng Phủ gia không khai thác ra ngoài nữa, mạch chiến lược cũng phát triển theo mưu cầu gia tộc, dần trở thành sự phát triển chèn ép các gia tộc khác, từ đó đảm bảo địa vị tiên phong của chính mình.
Nhìn về lịch sử, Vương Thủ Triết lại càng không hiểu.
Một gia tộc một khi hình thành khuôn mẫu tư duy nội quyển hóa (*) như vậy, sẽ càng khó có động lực và khí phách anh dũng tinh tiến.
(*): cùng tranh giành những nguồn tài nguyên có hạn, dẫn tới hiện tượng sụt giảm doanh thu, có thể xem là lạm phát.
Có lẽ chính vào khoảnh khắc bọn họ bắt đầu thay đổi tư duy đã chôn xuống mầm tai họa rồi. Cho dù không có Vương Thủ Triết, không có Bình An Vương thị, sớm muộn cũng sẽ có thế gia khác thay thế mà thôi.
Có điều dù cho mầm tai họa và hiểm họa mà Trường Ninh Hoàng Phủ thị gieo rắc nhiều hơn nữa, lạc đà gầy chết cũng lớn hơn ngựa, muốn vặn lại đại vật to lớn như Thiên Nhân thế gia cũng phải đối mặt với sự công kích từ tàn hơi cuối cùng của bọn họ!
Ly Hỏa chiến kích trên tay, uy thế của Hoa Diệp lão tổ chợt bành trướng!
Dưới bầu trời đêm, tóc đỏ trên đầu ông ta tung bay phần phật, xung quanh cũng bốc cháy hỏa diễm hừng hực, cả người tựa như một vị chiến thần từ trong hỏa diễm bước ra, tỏa ra uy thế khiếp đám khiến người ta run rẩy.
Ở phía sau ông ta lại loáng thoát xuất hiện một hư ảnh pháp tướng của Xích Hỏa giao long.
Giao long lượn vòng, xích diễm ngập trời.
“Ò…”
Tiếng rồng ngâm giống như bò đực chợt vang lên, âm thanh hùng hậu xa xăm, thu hút sự chú ý triệt để.
Quân Diệu đứng bên cạnh Vương Thủ Triết nhất thời không phòng bị, lập tức bị dọa sợ, tinh thần dao động, sắc mặt trắng bệch giống như gặp phải thiên địch, ngay cả Lung Yên lão tổ Linh Đài cảnh hậu kỳ và Bắc Thần lão tổ cũng không dễ chịu.
Tuy Vương Thủ Triết đã có đề phòng nhưng sắc mặt vẫn không tốt lắm.