Chương 579: Chiến Thiên Nhân! Vương thị quật khởi (2)
Đây chính là sự khủng bố của tu sĩ Thiên Nhân cảnh.
Mỗi một vị tu sĩ Thiên Nhân cảnh đều là cường giả chân chính có thể tọa trấn, xưng bá một phương, lực chiến đấu sau khi bạo phát toàn bộ sẽ cực kỳ đáng sợ.
Đây cũng là trù tính ban đầu mà hắn thiết kế ván cờ ở đây.
Trong một loạt hành động chống đối Hoàng Phủ thị, hắn phải thông qua thủ đoạn thương nghiệp chèn ép không gian sinh tồn của Hoàng Phủ thị, cắt đứt mệnh mạch kinh tế của Hoàng Phủ thị, đến lúc đó, chắc chắn phải đối mặt với sự phản công ở bước đường cùng của Hoa Diệp lão tổ.
Tu sĩ Thiên Nhân cảnh đáng sợ nhất không phải là lúc ông ta xưng bá một phương mà là lúc ông ta đánh mất toàn bộ lý trí và cố kỵ.
Đối với Vương thị mà nói, đây chính là thanh kiếm Damocles lơ lửng trên đỉnh đầu, không chỉ bị thương nặng, thậm chí là diệt vong, sự phát triển của Vương thị chắc chắn sẽ bị quản chế khắp nơi.
“Tiểu tử, để ta lấy mạng ngươi!”
Hoa Diệp lão tổ vung chiến kích, hỏa diễm ngút trời nương theo uy áp bá đạo ùn ùn kéo đến nghiền ép xuống.
Trong ánh lửa, tay ông ta cầm chiến kích xông đến Vương Thủ Triết, râu tóc đều dựng lên giống như giao long phụ thể, khí thế nhất thời vô lượng.
Vương Thủ Triết cười lạnh một tiếng, Đằng Mạn Thị Huyết dưới mũi chân nâng cao lên, thân hình lập tức như tơ liễu phiêu dật lùi ra sau.
Tựa như chậm nhưng thực sự rất nhanh.
Đồng thời, vô số Thiết Mãng Đằng trườn đến, dệt thành một bức tường mây dày dặn chắn trước mặt hắn. Lớp da của thiết mãng đằng như sắt, tuy chắc chắn không ngăn nổi đòn tấn công của lão tổ Thiên Nhân cảnh nhưng hạn chế được đã đủ rồi.
Ly Hỏa chiến kích lao vụt đến bị bức tường mây ngăn lại, tốc độ lập tức chậm lại một thoáng.
Tuy chỉ là một khoảnh khắc, bức tường mây liền bị thiêu trụi hơn phân nửa trong liệt hỏa hừng hực, động tác của Hoa Diệp lão tổ vẫn chậm nửa phách như cũ.
Vào lúc này, một tiếng rống giận dữ cực kỳ trung khí chợt truyền tới từ bầu trời.
“Hoa Diệp, đối thủ của ngươi là ta!”
Giọng nói vừa dứt, một đạo đao quang kim sắc bá đạo đã bổ xuống, đao ý mãnh liệt, có uy chấn long trời lở đất.
Trong đao quang, có một chiến đao vàng rực có thể thấy rõ.
Vẻ ngoài của chiến đao mang phong cách cổ xưa, toàn thân được rèn từ Bí Đồng xa xỉ, trong đó đã trộn lẫn một phần mười Canh Kim, trên thân đao có ký hiệu huyền ảo được luyện chế chi chít, lúc này đang tỏa ra kim mang chói mắt.
“Canh Kim chiến đao!”
Sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ khẽ biến.
Hóa ra, Trụ Bác lão tổ thấy Vương Thủ Triết gặp nguy nên cũng lấy ra chiến đao pháp bảo.
Loại đao này chính là pháp bảo phỏng chế của “Canh Kim chiến đao” thần thông linh bảo nổi tiếng, giống với Ly Hỏa chiến kích của ông ta, cũng là pháp bảo truyền thừa đời đời của Lũng Tả quân thị.
Tuy là phảng chế phẩm nhưng uy lực tuyệt đối không yếu.
Lũng Tả Vương thị đã là Tử Phủ thế gia, cho dù bây giờ đã sa đọa đến mức duy trì Thiên Nhân giao thế cũng rất miễn cưỡng nhưng nội tình vẫn không dễ xem thường, tuyệt đối không phải là gia tộc mà những Thiên Nhân thế gia gắng gượng mới lên có thể sánh.
Cùng lúc với đao quang xuất hiện, Trụ Bác lão tổ cũng đã đến.
Ông ta đã vận chuyển huyền công đến cực hạn, toàn thân phát ra kim quang chói mắt, ngay cả trên làn da trần trụi bên ngoài cũng xuất hiện kim sắc nhàn nhạt.
Phía sau ông ta cũng xuất hiện hư ảnh pháp tướng mờ mờ ảo ảo.
Đó là một hư ảnh kim cang bốn tay, trợn trừng mắt, uy phong cường đại giống như có thể đập nổ tất cả tà ma.
Phần lớn tu sĩ có thể luyện đến Thiên Nhân cảnh đều có tư chất huyết mạch không kém cỏi. Ví dụ Hoa Diệp lão tổ, khi còn là Luyện Khí cảnh đã là Hỏa Ly huyết mạch Trung Phẩm Ất đẳng, sau đó tiến lên Linh Đài cảnh, huyết mạch chuyển biến một lần, khi lên Thiên Nhân cảnh, huyết mạch lại suy biến tiến hóa lần nữa.
Bây giờ, ông ta đã thức tỉnh huyết mạch tam trọng, tuy có một khoảng cách lớn với “Ly Hỏa chi thể” trong truyền thuyết nhưng khi huyết mạch tam trọng bạo phát, xuất hiện hư ảnh pháp tướng cũng bình thường.
Trụ Bác lão tổ có thể luyện đến Thiên Nhân cảnh, hiển nhiên cũng không dễ xem thường.
Dĩ nhiên bây giờ, khoảng cách của ông ấy với “Canh Kim chi thể” chân chính không hề nhỏ nhưng dù sao cũng là Thiên nhân cảnh thức tỉnh huyết mạch tam trọng, so với Hoa Diệp lão tổ cũng chỉ kém một tầng tu vi mà thôi, không hề có khác biệt trên bản chất.
Nếu Hoa Diệp lão tổ mặc kệ Trụ Bác lão tổ, tiếp tục truy giết Vương Thủ Triết, chắc chắn sẽ bị thương nặng.
Hoa Diệp lão tổ hết cách, chỉ có thể từ bỏ truy giết Vương Thủ Triết, chiến đấu cùng Trụ Bác lão tổ.
Đối với Trụ Bác lão tổ mà nói, độ khó chiến thắng Hoa Diệp lão tổ rất lớn nhưng nếu chỉ là kéo dài thời gian thì đơn giản hơn nhiều.
Bỗng dưng, lôi âm cổ động trên bầu trời xao động không ngừng.
Năng lượng đáng sợ quét từ bầu trời hết đợt này đến đợt khác, tầng mây xung quanh đều bị xua tan, kiến trúc xi-măng trong hẻm vực cũng bất chợt chịu nạn, ngay cả mặt sông An Giang ở bên khác cũng trở nên náo động, dâý lên từng đợt sóng.
Vào lúc này, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, Vương Thủ Triết cũng bỏ Đằng Mạn Thị Huyết trong tay xuống.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Đằng Mạn Thị Huyết đã dùng tốc độ cực nhanh tiêu hóa hết chiến quả, lớp da bên ngoài lần lượt bong tróc ra, lớp da mới càng thêm nồng đậm màu máu, lộ ra một cỗ mùi máu tươi lạnh lẽo.