Chương 580: Chiến Thiên Nhân! Vương thị quật khởi (3)
Cho dù người ngoài không hiểu rõ Đằng Mạn Thị Huyết cũng có thể nhận ra ngay nó đã trở nên mạnh mẽ hơn.
“Đi!”
Vương Thủ Triết bấm đốt ngón tay, một đạo Trường Xuân chân khí lập tức rơi trên Đằng Mạn Thị Huyết.
Đằng Mạn Thị Huyết vươn thẳng cơ thể, tham lam nhìn Hoàng Phủ Tấn Ninh vẫn còn sức nhảy loạn, cơ thể lập tức gấp khúc, lao tới chỗ hắn.
Tốc độ mau chóng, thậm chí vút ra những tàn ảnh trên bầu trời.
Ham muốn mãnh liệt của kẻ đi săn mang bản tính hung tàn như vậy đã vượt xa sự hiểu biết của người thường đối với Đằng Mạn.
Ban đầu, khi Liễu Nhược Lam giúp Vương Thủ Triết lựa chọn linh chủng Đằng Mạn Thị Huyết, chỉ cảm thấy có lẽ thứ này phù hợp với tu sĩ có huyết mạch mộc hệ như Vương Thủ Triết.
Nhưng tất cả mọi người đều chẳng ngờ Đằng Mạn Thị Huyết lại đáng sợ như vậy.
Thực ra, cho dù là Vương Thủ Triết vừa có được thứ này, khi dựa theo giáo trình dùng máu của bản thân nuôi cấy linh chủng Đằng Mạn Thị Huyết cũng bị nó dọa cho một phen.
Tính đói khát và xâm lăng đối với máu cùng tính săn mồi đối với hung thú về sau được nó thể hiện ra, thi thoảng thật sự khiến Vương Thủ Triết nổi da gà, cảm thấy giống như đã thả một con ác ma ra vậy.
Điểm duy nhất khiến Vương Thủ Triết vui sướng đó là nó cực kỳ lưu luyến và tin cậy đối với “chủ nhân”, có một số cảm giác “tâm ý tương thông” với Vương Thủ Triết, cũng rất nghe lời mệnh lệnh của hắn.
Chỉ có thể nói không hổ là một trong những thưởng phẩm cao nhất trong di tích thí luyện của Thần Vũ Hoàng triều, giá trị phải cao hơn một nấc lớn so với Linh khí thượng phẩm trân quý.
Từ góc độ này mà nói, Nguyên Thủy linh châu của Liễu Nhược Lam chắc chắn cũng không phải phàm phẩm. Có lẽ là bảo vật còn sót lại, đều là thứ lợi hại hiếm thấy.
Lúc này, ở một phía khác, Hoàng Phủ Tấn Ninh nhìn thấy Đằng Mạn Thị Huyết bổ nhào tới, sắc mặt lập tức thay đổi, sợ hãi vô cùng.
Nếu để hắn đơn độc đối đầu với con quái vật khát máu đó, chắc chắn có thể chiến thắng. Nhưng bây giờ, làm gì có cơ hội để hắn đấu một mình?
Hắn muốn tháo chạy nhưng lại bị Lung Yên lão tổ và Thiết Mãng Đằng quấn lấy chặt cứng, vốn không thể thoát được.
Kết cục đã định rồi.
Rất nhanh, hắn đã bị Đằng Mạn Thị Huyết quấn lấy, rơi vào kết cục giống như Hoàng phủ Tấn Ngọc.
Bị hút cạn máu, hóa thành một cái thây khô.
Mà Mạn Đằng Thị Huyết hút cạn máu lại tiến vào giai đoạn tiêu hóa lười nhác. Nhưng có lẽ lần này nó không thể tăng cấp nữa.
Đường đường là hai vị trưởng lão Hoàng Phủ thị có Linh Đài cảnh hậu kỳ, cũng coi như là một đại nhân vật thét ra lửa ở Trường Ninh, bây giờ lại trở thành chất dinh dưỡng cho Mạn Đằng Thị Huyết trưởng thành, ngay cả cái chết yên lành cũng không có.
Lúc này, nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ chấn động cả Trường Ninh vệ.
“Tấn Ninh!”
Hoa Diệp lão tổ cực kỳ đau đớn gào thét lên.
Ông ta đã liều mạng muốn cứu Hoàng Phủ Tấn Ninh nhưng đã bị Trụ Bác lão tổ đáng chết ngăn lại. Hận ý và nộ ý trong lòng ông ta phút chốc đã cuồn cuộn đến cực điểm.
“Vương Trụ Bác! Vương Thủ Triết! Hay hay hay, phần thưởng hôm nay, Hoa Diệp ta xin thề chắc chắn sẽ trả lại gấp mười!”
Nói xong, ông ta liều mạng thôi đồng pháp bảo “Ly Hỏa chiến kích” bức lui Trụ Bác lão tổ, thân khu lập tức thành làm một đạo hỏa diễm tinh quang chạy về hướng An Giang.
Vô cùng rõ ràng, ông ta đã không còn lòng dạ nào chiến đấu tiếp, chuẩn bị rút lui tạm thời, đợi sau khi sửa xong Kỳ Cổ sẽ tử chiến một trận với Vương thị.
Thế nhưng ông ta mới bay chưa được bao xa bỗng nhiên nhìn thấy có một đạo ngấn nước màu trắng gào rít từ phương xa tới trên dòng nước ngầm cuồn cuộn ở An Giang.
Một khắc sau, sóng triều lớn mạnh dâng đến tận trời, tầng tầng lớp lớp kéo cao đến bầu trời, vỗ ập vào ông ta.
Sóng nước ngút trời, thanh thế dọa người, quả thực có uy thế khuynh thiên!
“Sao trên An Giang lại có thể có sóng lớn như vậy?”
Hoa Diệp lão tổ khó tin ngẩng đầu lại nhìn thấy trên ngọn sóng cuồn cuộn đó có một con Nguyên Thủy Linh quy khổng lồ đang bơi lội với tư thái thích thú.
Chỉ là sóng gió, đối với Linh thú loại rùa trời sinh đã có lực tương tác nguyên thủy cực mạnh mà nói, hoàn toàn giống như gió xuân phởn vào mặt, thoải mái khoái chí.
Mà trên mai rùa của nó, một nữ tử rât có phong thái đang đứng.
Nàng cầm kiếm, trên gương mặt xinh đẹp mang biểu cảm nghiêm túc, một thân váy dài màu thủy lam đang phiêu dật trong gió, vừa mới nhìn liền tựa như Tương Quân trong truyền thuyết, phảng phất như thần tiên trung nhân.
Không cần nói, nữ tử này chính là con dâu lớn của Bình An Vương thị, Liễu Nhược Lam.
Ở bên cạnh nàng, Nguyên Thủy Linh châu màu lam đang điên cuồn xoay chuyển, Nguyên Thủy Linh khí màu lam phun trào ra, không ngừng bao bọc lấy nữ tử vào trong.
Lúc này, nàng trông có vẻ khá tốn sức, biểu tình cứng nhắc, sắc mặt trắng bệch, thái dương phảng phất chảy ra mồ hồ.
Rất rõ ràng, sóng lớn ngút trời kia chính là do nàng điều khiển mà thành!
Tuy ngọn sóng trước mắt không phải là mỗi một làn sóng đều chứa Nguyên Thủy Linh khí, nói đến uy lực thực tiễn cũng không bằng pháp thuật cường hãn do tu sĩ Thiên Nhân cảnh vận dụng ra bằng Thiên Nhân giao cảm nhưng ngọn sóng này khéo léo lợi dụng thế nước ở An Giang, cuốn theo thế nước của Giang Hà cũng cuồn cuộn tới.