Chương 582: Sát chiêu! Triệu hoán một lão bà khác xuất hiện (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 582: Sát chiêu! Triệu hoán một lão bà khác xuất hiện (1)

Khi xưa, Hoàng Phủ Hoằng Dục từ chủ mạch tách nhà tới Trường Ninh khai hoang cũng chỉ được chia ba tấm.

Trong đó hai tấm đều đã bị Hoàng Phủ Hoằng Dục dùng hết khi khai hoang rồi.

Tấm cuối cùng đã được truyền hơn năm trăm năm ở Hoàng Phủ thị, không nói là Linh bảo trấn tộc cũng là một loại tín ngưỡng và truyền thừa của gia tộc, một loại thủ đoạn bảo toàn mạng sống, thậm chí có thể giết chết kẻ thù trong thời khắc mấu chốt.

Nhưng không ngờ, hôm nay ông ta lại bị Vương Thủ Triết bức ép đến mức dùng tới vật này.

Cũng khó trách ông ta thống hận, tổn thất hôm nay quá lớn!

Hoa Diệp lão tổ tung chiêu, thế cục trên chiến trường lập tức thay đổi.

Ông ta ngắm thẳng mục tiêu là Vương Thủ Triết, đám người Trụ Bác lão tổ vội vàng lên ngăn cản.

Khí tức của ông ta trở nên cường đại mà nguy hiểm, khiến Trụ Bác lão tổ, Bắc Thần lão tổ cùng với Lung Yên lão tổ liên tục thối lui, gần như không ngăn được.

“Thủ Triết, ông ta hận ngươi tận xương cốt, ngươi mau đi đi.” Trụ Bác lão tổ múa may Canh Kim chiến đao, khuấy động ra từng đạo đao quang màu vàng làm phòng thủ chủ lực miễn cưỡng ngăn Hoa Diệp lão tổ lại.

“Thủ Triết, mặc kệ bọn ta.”

Vương Lung Yên cũng thôi động kiếm ý của Huyền Băng chân quyết đến cực hạn, mỗi một kiếm vung ra liền có vô số băng tinh và bông tuyết ngưng tụ thành băng giá nhỏ vụn, cuộn lên một cỗ Huyền Băng phong bạo dữ dội, tạo không ít áp lực cho Hoa Diệp lão tổ.

Trong ánh mắt bà xuất hiện vẻ tàn khốc và quyết tuyệt, cho dù phải bỏ ra cái giá bằng mạng sống cũng phải bảo toàn tính mạng của Thủ Triết.

Dưới bầu trời đêm, Vương Thủ Triết lơ lửng trên sông An Giang, tay áo bay phần phật, chân mày không khỏi nhíu lên.

Thật không hổ là một Thiên Nhân gia tộc truyền thừa năm trăm năm, nội tình quả nhiên hùng hậu, thật không thể xem thường.

Trông tình tình này, chỉ có thể sử dụng chiêu đó.

Nếu không phải tình thế bức người, Vương Thủ Triết thật sự không muốn dùng át chủ bài bí mật.

Ngay lập tức, thân hình của Vương Thủ Triết vụt lên, đáp trên thân Nguyên Thủy Linh quy, ánh mắt ngưng trọng rơi trên người Liễu Nhược Lam.

Liễu Nhược Lam đang khuấy động ra từng con “thủy long”, khuất động ra từng đợt mưa đêm cho Hoa Diệp giải nhiệt, biểu cả khẽ cứng lại, trong lòng thoáng bất an. Trong lúc nguy cấp như vậy, phu quân không nghĩ cách ứng chiến, nhìn nàng như thế là ý gì?

“Nương tử.” Giọng của Vương Thủ Triết trầm xuống, “Bây giờ tình thế nguy cấp, có chuyện, ta không thể không nói thật. Thật ra, ta thích Nhược Luy muội muội nhà chúng ta lâu rồi.”

“Hả?” Liễu Nhược Lam trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Vương Thủ Triết, sau vài hơi thở, nàng mới nhướn mày nói, “Ta đã nhìn ra Nhược Luy có ý với chàng nhưng không ngờ chàng cũng có ý như vậy.”

“Nương tử, ta biết ta đã quá phận, chỉ là không khống chế nổi tư tưởng này, hay là nàng tức giận đánh ta một trận cho nguôi ngoai?” Vương Thủ Triết mang sắc mặt hơi “áy náy” nói.

“Bỏ đi bỏ đi, chuyện này cũng không có gì đáng giận, dù sao Nhược Luy cũng rất thích chàng.” Liễu Nhược Lam tỏ vẻ nghiêm túc lắc đầu nói, “Đã như vậy thì đợi sau khi chúng ta qua cửa ải hôm nay, ta sẽ viết thư bảo Nhược Luy từ Học Cung quay về, hỏi ý kiến của nàng. Nếu nàng không có ý kiến liền gả làm bình thiếp của chàng, cũng tốt cho nhà chúng ta thêm vài huyết mạch.”

“Vù!”

May mà Vương Thủ Triết không hộc máu chết, ánh mắt hơi dại ra, thế này cũng được?

“Phu quân, chàng đừng có biểu cảm như vậy.” Liễu Nhược Lam nói, “Ta cũng đã từng nghĩ đến chuyện này, dù sao trong tương lai phu quân rất có khả năng phải đi Tử Phủ chi lộ, cuộc đời dài đằng đẵng tám trăm năm…”

“Cái này, chuyện này về rồi hẵng nói. Nương tử…” Vương Thủ Triết thấy thế này không kích động được nàng, liền vội vàng chuyển chủ đề, nói ” Nương tử, đợi hết đêm nay, ta có vài nước cờ mới lĩnh ngộ gần đây…”

“Xùy, đã đến thời điểm này rồi, chàng nói mấy thứ này làm gì?” Liễu Nhược Lam thoáng đỏ mặt, chợt giậm chân thấp giọng nói, “Đây, đây là lúc nói chuyện này sao?”

Bị nàng giẫm, Nguyên Thủy Linh quy dưới chân chợt chao đảo mấy cái, nhất thời cảm thấy vô tội và oan uổng, đôi vợ chồng son các ngươi cãi nhau, lấy quy gia trút giận làm gì? Nếu không phải bản quy gia không đánh lại vợ chồng các ngươi, hừ hừ!

“Nàng chỉ cần nói nàng có muốn hay không? Liễu Nhược Lam, ta đã nhịn nàng lâu rồi.” Vương Thủ Triết vừa thấy có kịch, vội vàng nắm bắt thời cơ không ngừng tiến lên, gương mặt phụng phịu, giọng nói bá đạo mang vài phần bức cung nói.

Liễu Nhược Lam đỏ ửng gương mặt, trong ánh mắt tựa như xuất hiện thêm một tia hàm ý khác lạ, cắn răng thấp giọng nói: “Được, ta chiều chàng một lần, không có lần sau. Nhanh chóng nghĩ cách giải quyết mối nguy trước mắt đi, Trụ Bác lão tổ không ngăn được lâu nữa đâu.”

Thế này cũng được? Thế mà vẫn không tức giận.

Vương Thủ Triết nhất thời trợn mắt há mồm, thế này thì làm sao mới tốt? Bảo nghĩ cách gì đó giải quyết nguy cơ, chẳng phải hắn đang nghĩ cách sao?

Nếu cả hai loại tình huống này đều không tức giận, Vương Thủ Triết thật sự hơi bất đắc dĩ. Hắn vắt óc, hung hăng bắt đầu tung đại chiêu nói: “Nương tử, ta cảm thấy vóc dáng của Huyên Phù lão tổ rất ngon…”