Chương 583: Sát chiêu! Triệu hoán một lão bà khác xuất hiện (2)
Sau đó, một cỗ khí tức lạnh lẽo bao phủ khắp người Liễu Nhược Lam, nàng lạnh giọng hỏi: “Vương Thủ Triết, chàng nói gì?”
“Ta nói Huyên Phù lão tổ á, vóc dáng thướt tha, so với nương tử…” Vương Thủ Triết vừa thấy có kịch, lập tức mạo hiểm gia tăng đầu tư.
“Ầm!”
Một cỗ sát cơ băng lãnh ngưng tụ như thực chất bao trùm lấy Vương Thủ Triết khiến hắn thoáng cảm thấy giống như bị một con hung vật tuyệt thế nhìn vậy, hô hấp đình trệ.
Chỉ thấy đôi mắt vốn ôn nhuận như nước của Liễu Nhược Lam lập tức nhuốm một tầng băng lam lãnh đạm, ngay cả mái tóc đen nhánh của nàng cũng phảng phất băng lam trong suốt.
Nàng giống như quân vương cao cao tại thượng, liếc nhìn xuống muôn dân nhỏ bé.
Nguyên Thủy Linh quy cực kỳ mẫn cảm với sát cơ, vội vàng rụt đầu, nhắm chặt mắt, chủ nhân và ta huyết mạch tương liên mà, cái này ta không giúp được ngươi đâu, ngươi nên tự cầu phúc đi.
“Nương tử chớ hiểu lầm.” Vương Thủ Triết vội vàng thu lại, “Ta là nói cho dù vóc dáng của Huyên Phù lão tổ đẹp cỡ nào cũng kém xa nương tử. Trước tiên không nói tới chuyện này, nàng thấy lão đầu bùng cháy hỏa diễm trên bầu trời kia không? Hắn nói muốn đánh ta, giết ta, muốn con trai con gái bảo bối của hai ta mất phụ thân.”
Đôi con ngươi băng lam của Liễu Nhược Lam hướng về bầu trời, một cỗ khí tức băng lãnh lộ ra sát cơ vô tận, bao trùm lấy Hoa Diệp lão tổ, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Muốn chết!”
Sau khi chữ “chết” tuôn ra, Nguyên Thủy Linh châu lơ lửng xung quanh nàng tựa như cũng cảm nhận được xúc cảm của nàng, lập tức tiến vào trong tư thế kịch liệt chuyển động, tỏa ra Nguyên Thủy lực hùng hậu.
Nàng tùy ý vung ngọc thủ, năng lượng to lớn trong Nguyên Thủy Linh châu điên cuồng xâm nhập vào trong cơ thể nàng.
Ngay sau đó, hai chân vừa giẫm xuống liền giống như một phát đạn pháp vụt lên bầu trời, Nguyên Thủy Linh quy dưới chân lại bị nàng giẫm chìm xuống.
“Vù!”
Cùng lúc với Thu Thủy kiếm, Linh khí thượng phẩm phát ra một đạo âm rung như rồng ngâm hổ gầm. Tung ra một kiếm, kiếm mang màu xanh thẳm giống như một đạo lưu quang óng ánh xẹt qua trời cao, tiến thẳng tới Hoa Diệp lão tổ.
Uy thế đáng sợ như vậy.
Cho dù đã sử dụng Xích Hỏa Long Lân, thực lực bạo tăng lên một tầng lớn nhưng Hoa Diệp lão tổ vẫn cảm nhận được sự uy hiếp nồng đậm.
Trong lòng ông ta khẽ kinh hoảng, vội vàng chuyển công về thủ, vung Ly Hỏa chiến kích ngăn cản đạo kiếm mang hàm chứa năng lượng Nguyên Thủy cường đại kia.
“Ầm!”
Năng lượng giữa Nguyên Thủy và Hỏa Ly mạnh mẽ va chạm vào nhau, bạo phát ra một đạo sóng xung kích không ngừng lan tràn ra ngoài, nở rộ như pháo hoa trên bầu trời.
“Sao có thể?” Hoa Diệp lão tổ cảm nhận được sự run rẩy thoáng truyền tới từ cánh tay nắm chặt Ly Hỏa chiến kích, trong lòng chấn kinh, nhìn bề ngoài của nữ tử này cũng chỉ là Linh Đài cảnh sơ kỳ.
Trước mắt, biểu hiện và lực uy hiếp của nàng đã vượt xa cảnh giới này, khiến người ta không thể xem thường.
Nhưng trong khoảnh khắc này, nàng tựa như biến thành một người khác.
Tạo nên cảm giác nguy hiểm cho ông ta, không hề thua kém Từ Bắc Thần và Vương Lung Yên. Phải biết, bất luận là Từ Bắc Thần hay Vương Lung Yên, trong Linh Đài cảnh cũng xem như là chiến lực đỉnh cấp rồi.
Cho dù là tu sĩ Thiên Nhân cảnh cũng không thể hoàn toàn xem thường họ. Mà lực chiến đấu do nữ tử này lại thể hiện ra, đặt trong cả Trường Ninh vệ, có bao người có thể chiến thắng nàng?
Liễu Nhược Lam gia nhập chiến đấu, ba chiến lực Linh Đài cảnh đỉnh phong, cộng thêm một Trụ Bác lão tổ tay cầm Canh Kim chiến đao cùng với Vương Thủ Triết quấy rối ở cự ly xa và trị liệu cho đồng đội. Lấy năm địch một, tình hình xảy ra biến hóa lần nữa. Hoa Diệp lão tổ đã hấp thụ hết Xích Hỏa Long Lân cũng không đạt đến trạng thái nghiền ép, mà chỉ có thể chiếm thế thượng phong.
Lúc này, Hoa Diệp lão tổ đã tiến nhanh về chiến lực, trên lý luận mà nói đã có năng lực thoát khỏi chiến trường.
Nhưng ông ta không cam tâm.
Hành động lần này đã mất đi hai vị trưởng lão Linh Đài cảnh hậu kỳ cùng với một tấm Xích Hỏa Long Lân cuối cùng.
Kết quả lại chẳng đạt được gì!
Thế này bảo ông ta làm sao có thể cam tâm?
Tất cả đều sa vào trong kế hoạch của Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết!
Hoa Diệp lão tổ chợt phun một ngụm máu tươi trên Ly Hỏa chiến kích, hỏa diễm nóng rực của nó lại tăng vọt thêm vài phần, ông ta vung Ly Hỏa chiến kích giống như một chiến thần hỏa diễm!
“Ầm!”
Ông ta đã trúng một chiêu của Vương Lung Yên, cố nén thương thế, chợt vạch tuyến phong tỏa với đám người Liễu Nhược Lam, thân hình vụt đi như một đạo lưu quang đánh đến chỗ Vương Thủ Triết, Ly Hỏa chiến kích xé rách bầu trời, cuốn theo tầng tầng lớp lớp hỏa diễm bao trùm Vương Thủ Triết.
Ông ta đã tính kế xong rồi!
Cho dù bị thương cũng phải giết tên tâm phúc tai họa Vương Thủ Triết này.
Cuối cùng đã đến!
Vương Thủ Triết giống như đã dự liệu đến tình huống này từ lâu, bỗng dưng không dùng Thủ Tâm Linh thuẫn phòng ngự mà cọ tay trên nhẫn trữ vật.
Bỗng dưng!
Trong tay hắn xuất hiện một miếng ngọc phù hình kiếm màu tím to bằng bàn tay.
Thứ này xinh xắn lung linh, trông như không hề nổi bật nhưng hắn vừa lấy ra, sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ liền tái đi, sao có thể, sao tiểu tử này lại có thể có thứ này.
Hàn ý dày đặc khiến đáy lòng ông ta cuộn trào lên.
Xong rồi, cuối cùng vẫn rơi vào trong bẫy của hắn.