Chương 585: Hoa Diệp bị thương nặng! Thế cục ở Trường Ninh vệ thay đổi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 585: Hoa Diệp bị thương nặng! Thế cục ở Trường Ninh vệ thay đổi (2)

Sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ lập tức trở nên cực kỳ tái nhợt, miễn cưỡng áp chế kiếm khí dị chủng trong cơ thể, chuẩn bị cấp tốc nhảy vào trong nước lấy Ly Hỏa chiến kích của ông ta. Đó là bảo vật truyền tộc của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị, chính là pháp bảo trấn tộc do lão tổ Hoàng Phủ Hoằng Dục đời đầu của Hoàng Phủ thị truyền lại.

Ngoài dự liệu, ông ta còn chưa nhảy vào nước đã thấy một con ô quy to tướng nhanh hơn ông ta một bước, xuất hiện ở mặt nước, trong miệng của ô quy khổng lồ đang ngậm Ly Hỏa chiến kích của ông ta!

Sau đó, con ô quy đó khẩy tứ chi nhanh chóng chạy tới chỗ Vương Thủ Triết, ngẩng cao cái đầu đang ngậm Ly Hỏa chiến kích giống như là khoe khoang với chủ nhân.

Nhìn thấy cảnh này, Hoa Diệp lão tổ thở gấp, lại hộc ra một ngụm máu tươi. Ông ta muốn tiến lên đánh chết con ô quy đáng chết đó nhưng không thể làm được gì, chỉ vì mấy người Trụ Bác lão tổ đã vây công tới.

Ông ta đánh mất Ly Hỏa chiến kích, chỉ có thể dựa vào song quyền cố gắng ngăn cản, không ngừng lùi về sau trên không trung.

“Đáng chết, đáng chết!”

Hoa Diệp lão tổ vụt mất toàn bộ cơ hội, liên tục oán giận gào thét. Trong lúc bất đắc dĩ, ông ta bị ép phải móc ra vật bảo toàn mạng sống do lão tổ tông truyền lại, đó là một miếng ngọc phù trong suốt óng ánh.

Có hơi giống với Tử Phủ kiếm phù của Vương Thủ Triết, chỉ có điều bên trong không niêm phong một đạo kiếm khí.

Hoa Diệp lão tổ bóp nát ngọc phù, một đạo năng lượng to lớn màu trắng thuần bạo phát cuốn theo ông ta, bỏ chạy về phương xa với tốc độ cực nhanh.

“Vương Thủ Triết! Ngươi đợi đó cho…”

Trước khi Hoa Diệp lão tổ rời đi, còn không quên để lại lời hận thù, chỉ là tốc độ của độn quang đó cực nhanh, lời của ông ta mới nói được một nữa đã tiêu biến trong màn đêm.

“Linh Thuẫn phù!” Trụ Bác lão tổ hiểu biết sâu rộng tỏ ra khó chịu, “Không ngờ lão tiểu tử Hoa Diệp đó còn có vật bảo mệnh như vậy trong tay.”

Linh Thuẫn phù?

Vương Thủ Triết thấy cảnh này, ánh mắt cũng khẽ híp lại. Hắn cũng từng nghe nói đến bảo vật này trước đây, là một loại ngọc phù cực khó luyện chế, tuy giá trị không khoa trương bằng Tử Phủ kiếm phù nhưng cũng không rẻ.

Điểm quan trọng nhất là trong cả Đại Càn quốc, không có ai có thể luyện chế được vật này.

Linh Thuẫn phù hiện tồn đều được khai quật từ di tích cổ đại, có thể nói là dùng một món sẽ ít đi một món. Một số gia tộc có được vật này cũng hầu như đều giữ lại làm át chủ bài đảm đương nội tình, không tới lúc bất đắc dĩ sẽ không lấy ra bán.

“Thủ Triết…” Ánh mắt của Lung Yên lão tổ có chút thất vọng, trận chiến chắc chắn phải giết Hoa Diệp lão tổ hôm nay là do Thủ Triết bố trí rất nhiều năm.

Nhưng hoàn toàn không ngờ trong tay Hoàng Phủ Hoa Diệp đó lại còn có bảo vật bảo mệnh này, vào thời khắc mấu chốt lại để ông ta thoát đươc.

“Không sao.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói, “Thực ra, ta cũng tính ra cục diện lỡ như không thể giết được Hoàng Phủ Hoa Diệp, bây giờ xem như là cực kỳ có lợi rồi. Ông ta chịu một đòn trực diện của Tử Phủ kiếm phù, dù miễn cưỡng sử dụng Linh Thuẫn phù chạy trốn, không chết cũng mất nửa cái mạng rồi.”

“Ha ha, Thủ Triết nói không sai.” Bắc Thần lão tổ cười tán đồng nói, “Ta thấy ông ta bị kiếm khí dị chủng của Tử Phủ kiếm phù xâm nhập vào trong cơ thể, kiếm khí dị chủng do Tử Phủ cảnh để lại há có thể dễ trừ khử như thế? Trong khoảng thời gian ngắn, lão già đó đừng nghĩ đến làm mưa làm gió nữa. Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vài năm nữa lão phu có thể thăng lên Thiên Nhân cảnh rồi, chừng đó, cục diện ở Trường Ninh vệ này sắp đổi rồi.”

“Lão tổ tông, lần này xem như là thu chút lãi từ Hoàng Phủ gia tộc.” Vương Thủ Triết mỉm cười, tâm trạng không tồi nói, “Kiếm khí dị chủng của Tử Phủ cảnh đủ cho Hoàng Phủ Hoa Diệp uống một bình, thứ đó sẽ ăn mòn ông ta, có thể so với m Sát độc trong cơ thể người năm đó. Cũng để hắn từ từ thưởng thức tư vị đau đớn năm xưa của người.”

Vào lúc này, Vương Thủ Triết lấy Ly Hỏa chiến kích từ trong miệng ô quy. Bây giờ, hỏa diễm của nó đã tàn lụi nhưng cầm trong tay vẫn có chút cảm giác bỏng rát khiến người ta cảm nhận được năng lượng lớn mạnh ẩn chứa bên trong.

Nhưng trước đây, bởi vì chống đỡ Tử Phủ kiếm khí, trên Ly Hỏa chiến kích đã xuất hiện thêm một đạo kiếm tích không nông không sâu.

Thật không hổ là pháp bảo, đòn tấn công khủng bố như vậy lại không chặt đứt được.

“Chuyến này Thủ Triết ngươi không lỗ.” Bắc Thần lão tổ ở một bên dùng ánh mắt nóng bỏng ngưỡng mộ nói, “Tuy lão già Hoa Diệp đó bị thương nặng tháo chạy nhưng đã để lại pháp bảo gia truyền. Cộng thêm đánh mất một tấm Linh Thuẫn phù đã khiến nguyên khí của Hoàng Phủ thị hao tổn nặng rồi.”

Cũng khó trách ông ấy ngưỡng mộ.

Giá trị của một món pháp bảo thông thường đều mấy chục vạn càn kim, còn đắt hơn Linh Thuẫn phù, thậm chí không rẻ hơn Tử Phủ kiếm phù mà Vương Thủ Triết đã bóp vỡ.

Mà một tu sĩ Thiên Nhân cảnh có pháp bảo với không có pháp bảo hoàn toàn là hại loại lực chiến đấu khác biệt.

“Thủ Triết, ngươi không cần chia món pháp bảo này.” Trụ Bác lão tổ ở bên cạnh nói, “Đợt này tới trợ quyền, ta vẫn luôn vì tình cảm với Trụ Hiên năm xưa. Hơn nữa, cũng muốn báo đáp sự giúp đỡ của ngươi đối với Lũng Tả Vương thị.”