Chương 586: Hoa Diệp bị thương nặng! Thế cục ở Trường Ninh vệ thay đổi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 586: Hoa Diệp bị thương nặng! Thế cục ở Trường Ninh vệ thay đổi (3)

Bắc Thần lão tổ cũng nghiêm mặt nói: “Trụ Bác lão tổ nói đúng, Từ thị chúng ta và Vương thị đều là người một nhà. Ngươi đã giúp Từ thị quá nhiều. Mà Từ thị báo đáp ngươi quá ít, lần này ta tới trợ quyền cũng là vì báo đáp Vương thị.”

Vương Thủ Triết vừa muốn nói đã bị bọn họ liên tiếp khuyên ngăn, nhất là một tấm Tử Phủ kiếm phù mà Vương Thủ Triết bóp nát lần này, thiệt hại chiến đấu không nhỏ. Có món chiến lợi phẩm như Ly Hỏa chiến kích, ít nhất có thể bổ sung vào phần tổn thất.

“Đã như vậy, Thủ Triết từ chối không bằng tuân mệnh.” Vương Thủ Triết cân nhắc một lúc, không từ chối ý tốt của họ.

Dù sao thứ như nhân tình này, có đến có đi mới được. Bọn họ không muốn nợ nhân tình của Bình An Vương thị cũng là lẽ thường tình. Huống chi, Vương thị bây giờ chi tiêu rất lớn, bất luận là món Tử Phủ kiếm ngọc phù đó hay là về sau mua tộc sản của Tiền Mã Hoàng Phủ thị đều khiến Vương thị thiếu một khoản.

Vương Thủ Triết quyết định đến chợ đen bán món Ly Hỏa chiến kích này, giảm bớt áp lực kinh tế, dù sao trong nhà cũng không có ai có thể dùng được pháp bảo này. Cho dù là Lung Yên lão tổ sẽ đột phá trong tương lai, dùng pháp bảo hỏa hệ cũng không phù hợp.

Lúc Vương Thủ Triết đang suy nghĩ phải xử lý Ly Hỏa chiến kích thế nào, một giọng nói băng lãnh vang lên: “Vương Thủ Triết, ngươi theo ta một lát.”

Sau đó, mấy vị lão tổ nhìn thấy cảnh này đều lập tức cáo lui. Ngay cả Nguyên Thủy Linh quy cũng cảm thấy không đúng, lặn xuống An Giang, không tìm thấy quy ảnh.

Chẳng mấy chốc, trên Lạc Ưng hiệp, Vương Thủ Triết đứng đối diện với Liễu Nhược Lam sau khi biến thân.

Dưới phong hàn lạnh thấu xương, mái tóc dài của Liễu Nhược Lam đã hóa thành màu băng lam tung bay theo gió, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm Vương Thủ Triết: “Lặp lại lần nữa những lời chàng vừa nói ban nãy đi.”

Một cỗ hàn ý chạy dọc khắp người.

Vương Thủ Triết nhất thời cảm thấy rất hoảng loạn trong lòng, cảm giác sắp bị vợ đánh, mau, phải nhanh chóng động não!

Lão bà sau khi biến thân và lão bà trước khi biến thân có tính cách có thể gọi là khác nhau một trời một vực. Một người ôn nhu như nước mà không so đo việc gì, một người lại lạnh như băng, tính khí nóng nảy bất thường.

Bị nàng nhìn chằm chằm, đến cả người có thực lực và tâm cảnh như Vương Thủ Triết cũng không nhịn được thoáng sợ hãi. Tuy lực chiến đấu mà nàng thể hiện ra ban nãy vẫn kém so với Thiên Nhân cảnh nhưng trong số tu sĩ Linh Đài cảnh bản địa, e là đã thuộc nhóm cao nhất.

So với Lung Yên lão tổ, thậm chí là Bắc Thần lão tổ đều không thua kém bao nhiêu. Bởi vì Lung Yên lão tổ nhìn thấy tình hình cũng không khuyên can, trực tiếp mượn cớ rời đi để đôi vợ chồng son giải quyết vấn đề, một là khuyên không được, hai là bà lên lại chịu thiệt.

Với tự tin của Vương Thủ Triết cũng cảm thấy tỉ lệ bản thân có thể đánh thắng Liễu Nhược Lam sau khi biến thân chưa tới ba phần. Đáy lòng không khỏi bất đắc dĩ, lẽ nào, hôm nay thật sự phải bị lão bà tẩn một trận?

“Vương Thủ Triết, chàng ngó trước nhìn sau làm gì?” Liễu Nhược Lam dùng ánh mắt lạnh rét nói, “Lẽ nào muốn chạy?”

Đây?

Bỗng dưng! Linh quang hiện ra trong đầu Vương Thủ Triết.

Đúng rồi, đổi thành tính khí của nàng khi trước, nếu nàng thật sự muốn tìm mình tính sổ đã rút kiếm xông tới từ lâu rồi. Làm gì giống như bây giờ, còn hung dữ nói chuyện chứ?

Ngay lập tức, Vương Thủ Triết thu lại tâm thái, nhẹ nhàng nói với nàng: “Nương tử, ban nãy là hạ sách trong tình thế cấp bách. Nếu nàng thật sự tức giận, chi bằng đập ta một trận xả giận.”

“Hừ!” Liễu Nhược Lam lạnh lùng, “Nhớ kỹ, không được lấy tiểu thiếp, nhất là không được lấy Liễu Nhược Lôi. Cho dù muội ấy đồng ý với chàng, chàng cũng không được phép. Nếu không, đừng trách ta không khách khí.”

“Đây…” Vương Thủ Triết tỏ vẻ cạn lời, thành thực nói, “Nương tử yên tâm, ta thật sự không có ý này.”

Như vậy, sắc mặt nàng mới tốt lên một chút, sau đó nhìn Vương Thủ Triết từ trên xuống dưới: “Còn có, những điều mà chàng vừa nói ban nãy…”

“Hoàn toàn không có ý này.” Vương Thủ Triết nghiêm mặt, vội vàng lắc đầu như trống lắc, “Ban nãy chẳng qua là muốn chọc giận nương tử, nói năng bậy bạ…”

“Ta đồng ý rồi.”

“Tạo…” Chữ tạo của Vương Thủ Triết lập tức bị nuốt trở lại, trợn mắt ngây ngốc nhìn Liễu Nhược Lam sau khi biến thân.

“Chàng còn ngẩn ra làm gì?” Liễu Nhược Lam cực kỳ bá khí kéo Vương Thủ Triết lại, bay xuống phía dưới Lạc Ưng hiệp, cuối cùng đáp trên một chiếc thuyền ô bồng đỗ gần bến.

Thuyền nhỏ không có mái chèo, dưới sự thôi động của huyền khí, dùng tốc độ của thuyền máy chạy về trung tâm An Giang.

Chẳng bao lâu, chiếc thuyền nhỏ đó lắc lư dữ dội.

Bên trong loáng thoáng truyền tới tiếng kêu của Vương Thủ Triết, nương tử, nàng, nàng thế này là muốn làm gì?

Sau đó rất nhanh, thuyền nhỏ càng rung mạnh. Trong An Giang nổi sóng bốn phía tựa như một phiến lá cây phiêu theo gió.

Sau đó! Trường Ninh Hoàng Phủ thị chủ trạch.

Tâm trạng của gia chủ Hoàng Phủ Cẩm Hoàn không tệ, hôm nay còn đặc biệt uống chút Linh tửu, hơi say xỉn nằm trên ghế thái sư.

Hai thị thiếp trẻ có nhan sắc không tồi đang hầu hạ bên cạnh, một người giúp đấm chân bóp vai, một người lại bưng trà rót bước ở một bên. Hai thị thiếp này đều là nữ tử có tư chất tu luyện hạ phẩm.