Chương 587: Làm sao hạ gục hai lão bà? (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 587: Làm sao hạ gục hai lão bà? (1)

Nhưng địa vị thân phận của các nàng lại không cao, cho dù sinh con cho Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cũng chỉ là thứ xuất, địa vị vĩnh viễn không bằng đích mạch, thậm chí không bằng trực mạch.

Hôm nay, lão tổ tông ra ngoài làm việc, trước sau đều là ông ấy một tay thu xếp lo liệu, sẽ không xảy ra vấn đề.

Lão tổ tông đường đường là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, trong Trường Ninh vệ nhỏ bé này, không nói là một tay che trời thì cũng gàn như là tung hoành ngang dọc rồi. Có lão nhân gia ông ấy xuất mã, há có thể không thành việc sao?

Trường Ninh Hoàng Phủ thị chắc chắn sẽ đón một cục diện hoàn toàn mới.

Mà Hoàng Phủ Cẩm Hoàn thân là gia chủ đích mạch cũng đạt được cơ duyên thuộc về hắn, có tư cách xông lên Thiên Nhân cảnh. Phải biết là nếu đổi thành trước đây, khi duy trì cục diện gia tộc cũng chỉ có thể tạo điều kiện cho một vị chủng tử Thiên Nhân.

Mà ai gánh vác chủng tử Thiên Nhân, chẳng những phải xem tư chất, còn phải xem vận khí. Mỗi một chu kỳ Thiên Nhân giao thế đều sẽ vào khoảng hai trăm năm. Thời kỳ sinh ra càng cách xa chu kỳ thì càng không có cơ hội.

Nguyên nhân chỉ vì một chữ “nghèo”!

Muốn bồi dưỡng một tu sĩ Thiên Nhân cảnh thì cần tài nguyên giàu có, chỉ là ủng hộ tài nguyên hắn ta bứt tốc tiền kỳ đã vượt xa đãi ngộ của tu sĩ bình thường. Mà muốn thăng cấp lên Thiên Nhân cảnh phải có “Thăng Tiên đan” đột phá Thiên Nhân, đó là con số mấy chục vạn càn kim trên trời.

Cho dù là Thiên Nhân thế gia, muốn tích cóp ra mấy chục vạn càn kim này cũng phải tốn một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Đừng thấy Thiên Nhân thế gia có nhiều tộc sản, các hạng mục thu nhập trông có vẻ không ít nhưng nhà lớn nghiệp lớn, muốn duy trì cục diện như bây giờ thì chi tiêu mỗi năm là bao nhiêu chứ?

Trong gia tộc có tổng cộng mười mấy vị tu sĩ Linh Đài cảnh, cung dưỡng mỗi năm đã là khoản chi khổng lồ. Ngoài ra còn phải bồi dưỡng người kế nhiệm trong thế hệ trẻ, lấy cháu con đầy đàn để duy trì Thiên Nhân thế gia.

Một Thiên Nhân thế gia có thể truyền thừa không phải chỉ dựa vào một mình lão tổ tông có thể chống đỡ, trên dưới, trong ngoài gia tộc đều là một chỉnh thể to lớn mà vận chuyển.

Lão tổ tông có thể chịu đựng nhưng một cây chẳng thễ vững nổi nhà!

Thậm chí hầu như, lão tổ tông là một vật biểu tượng, đặt ở đó để mọi người sùng bái, thậm chí là đe dọa sự tồn tại của đối thủ.

Cũng do vậy, đừng thấy Trường Ninh Hoàng Phủ thị đã chiếm cứ nửa giang sơn ở Trường Ninh vệ, bên ngoài rực rỡ mỹ lệ nhưng muốn lập tức lấy ra mấy chục vạn càn kim còn phải vay mượn khắp nơi.

Đây là quang cảnh hiện giờ, đổi lại là mấy chục năm sau khi Hoa Diệp lão tổ vừa mới hoàn thành Thiên Nhân giao thế, đó là giai đoạn nghèo nhất của Hoàng Phủ thị. Mỗi năm vừa có chút dư dả đều phải trả hết các loại nợ nần.

Từ đây có thể nhìn ra sự phát triển của một gia tộc tuyệt đối không thể rời khỏi việc duy trì tài nguyên. Mà tài nguyên từ đâu ra? Vẫn là dựa vào thu nhập kinh tế.

Ngay cả kinh tế cũng không đủ, cho dù tư chất có tốt hơn thì sự tiến giai tu vi khi trời sinh thức tỉnh huyết mạch nhị trọng vẫn sẽ cực kỳ chậm chạp, lâu dần liền phai mờ với mọi người.

Toàn Đại Càn có số lượng bình dân không rõ, trong đó chưa từng sinh được đứa trẻ có tư chất rất tốt sao?

Đương nhiên là có!

Chỉ là phần lớn trong đó đều không có cơ hội Linh Đài lên trắc Linh Đài, cuối cùng vô tri vô giác trộn lẫn cả đời ở tầng đáy.

“Vương thị à Vương thị, sản nghiệp xi-măng rơi vào trong tay các ngươi chính là bảo châu long đong.” Ánh mắt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lấp lóe bất định, tâm tình hưng phấn không thôi, “Chỉ có nắm chắc trong tay Thiên Nhân Hoàng Phủ thị chúng ta mới có thể phát huy công hiệu lớn hơn. Đến lúc đó, Hoàng Phủ thị ta liền quật…”

Hắn còn chưa nói hết, trên bầu trời ở bên ngoài liền có một thân ảnh vụt qua, “Ầm” một tiếng ngã trong chủ trạch, đâm vỡ một tòa nhà. m thanh vang lên giống như là sao băng rơi xuống.

“Chuyện gì vậy?”

Hoàng Phủ Cẩm Hoàn kinh ngạc, vội vàng xông ra, cùng gia tướng gác đêm xông tới nơi xảy ra chuyện.

Sau đó, hắn lập tức ngu ngơ.

Thứ vừa rơi xuống như lưu tình lại là định hải thần châm của Hoàng Phủ thị — Hoa Diệp lão tổ. Hoa Diệp lão tổ lúc này muốn bao nhiêu thảm hại có bấy nhiêu thảm hại, toàn thân nổi đầy gân xanh, đau đớn vạn phần, từng đạo kiếm khí dị chủng vụn vặt như lưỡi đao sắc lẹm ngao du khắp lục phủ ngũ tạng của ông ta.

“Lão tổ tông, lão tổ tông người sao vậy?”

“Cẩm Hoàn, lần này chúng ta tiêu rồi! Bình An Vương thị, Trường Ninh Từ thị, Vương Thủ Triết, ngươi sẽ không chết yên ổn!” Hoàng Phủ Hoa Diệp giống như phong thú gầm lên.

Hoàng Phủ Cẩm Hoàn dại ra như gà gỗ, sao có thể thất bại được, sao có thể!

Sau một lúc, hắn mới phản ứng lại, vội vàng quát lên với gia tướng: “Mau, mau dìu lão tổ tông về, mời y sư tới.”

Dáng vẻ của lão tổ tông cực kỳ gay go, thương thế rất nặng khiến Hoàng Phủ Cẩm Hoàn hoảng loạn. Trước giờ lão tổ tông đều là trụ chống của Hoàng Phủ thị, là định hải thần châm trong mắt của tất cả mọi người.

Bây giờ lão tổ tông xảy ra chuyện, đối với Hoàng Phủ thị mà nói, tựa như là trời sập vậy.