Chương 594: Trấn áp toàn diện Hoàng Phủ thị (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 594: Trấn áp toàn diện Hoàng Phủ thị (3)

Vừa nhìn thấy người tới, Vương Tông Thịnh đã vội vàng chắp tay nói: “Tông Thịnh bái kiến Lục cô cô.” Sau đó, hắn lại than thở nói, “Ta không có bá khí như cô cô, rất nhiều học tỷ đều rất lợi hại.”

Ý là không phải hắn không muốn đánh mà là đánh không lại.

Vị nữ tử vừa tới này là lão Lục Vương Lạc Thu thuộc đời chữ Lạc của Vương thị.

Vương Dũng lại vội vã hành lễ: “Bái kiến Lục tiểu thư.”

“Chào Dũng ca.” Vương Lạc Thu đối đãi có vài phần khách khí với gia tướng nguyên lão Vương Dũng. Dù sao thì bọn họ cũng đã cùng Vương thị vượt qua thời kỳ khó khăn nhất.

“Lục tiểu thư, Thịnh thiếu gia vẫn phải làm thân thêm với các học tỷ.” Vương Dũng tận tình khuyên bảo, “Mỗi một học tỷ trong Học Cung đều là thiên tư phi phàm, nếu có thể lấy được một người cũng là cống hiến cho Vương thị. Hơn nữa, Thịnh thiếu gia còn phải bán sản phẩm dưỡng nhan, đắc tội với các học tỷ thì không tốt.”

Lời này rất có lý, Vương Lạc Thu quay đầu dặn dò Vương Tông Thịnh: “Tông Thịnh à, vậy thì uất ức cho ngươi rồi. Trở lại cố gắng tìm một học tỷ có tư chất tốt, sinh thêm vài đứa nhóc, sau đó đưa về gia tộc bồi dưỡng.”

“A cái này…” Vương Tông Thịnh tỏ vẻ khổ não, nữ nhân thứ gì cũng phiền, làm gì vui bằng luyện thể? Nhưng hắn không dám không nghe lời của Lục cô cô, nếu không sẽ bị đành một trần oản uổng.

“Tông Thịnh, ngươi đừng nghe muội ấy nói bậy.” Một giọng nói của nữ tử khác vang lên, chỉ thấy Vương Lạc Tĩnh làm xong chuyện lặng lẽ tiến vào, “Nếu tìm đối tượng vẫn phải tâm đầu ý hợp mới được. Tóm lại, bây giờ ngươi còn quá trẻ, không cần gấp gáp quá.”

“Vương Lạc Tĩnh, sao đến đâu cũng có tỷ thế?” Vương Lạc Thu tỏ ra ưu sầu, khoanh tay nói, “Ta đã nói, Tông Thịnh tìm đối tượng sớm một chút, như vậy có thể sớm cống hiến cho gia tộc. Tông Thịnh, ngươi nghe ta.”

“Ta đã nói không cần gấp gáp.” Vương Lạc Tĩnh không chút lưu tình đáp trả, “Hắn vẫn còn trẻ, có tiền đồ rộng mợ đợi hắn. Tông Thịnh, Ngũ cô cô sẽ không hại ngươi.”

“Đây…” Vương Tông Thịnh không biết phải làm sao, một bên là Lục cô cô, một bên là Ngũ cô cô.

Hắn không thể đắc tội với hai vị cô cô, quá khổ! Hắn rất chật vật nhìn Vương Dũng, Dũng thúc, cứu ta…

Vương Dũng lập tức quay sang hướng khác, đùa chắc, hai vị cô nãi nãi này đều là người hắn không thể đắc tội.

Với tình huống như thế này, chỉ có gia chủ hoặc là phu nhân mới có thể áp chế được.

Chỉ đáng tiếc, lần này không gặp được Ly Từ tiểu thư, nghe nói Ly Từ tiểu thư đã theo sư phụ ra ngoài “vân du” rồi.

Lúc các tộc nhân trẻ trung đang hưởng thụ cuộc sống của mình trong Học Cung, Bình An trấn của Vương thị cũng xảy ra biến chuyển theo từng ngày.

Lũ lụt theo mùa đã mang tới tai họa cho vô số bình dân. Mà Vương thị lại mở rộng kho thóc, thu nạp rất nhiều dân tị nạn. Dưới sự đồng tâm hiệp lực của Vương thị, các dân tị nạn đều đầu nhập vào gia cố đê sông, nạo vét hà đạo cùng với công trình khai phá ruộng bậc thang.

Việc này chỉ là sách lược phòng ngừa bỏ thóc cứu nạn, nuôi ra một đám người làm biếng. Mà là cho họ công việc, có thể dựa vào lao động của chính mình mà đứng vững ở Bình An trấn.

Dần dần, những dân tị nạn kia đã thích ứng với tiết tấu của Bình An trấn.

Bây giờ đã sắp đến mùa đông rồi.

Số lượng lớn lều tị nạn được tạm thời xây dựng, hoàn cảnh khá tồi tệ, rất nhiều gia đình đểu chỉ có thể chen chúc cùng nhau. Còn vì gió lộng khắp nơi khiến mùa đông này cực kỳ gian truân.

Rất nhiều người chỉ mới trải qua khốn cảnh đã không kìm lòng mà hoài niệm đến căn nhà thuở trước. Có lẽ những ngôi nhà đó đều rất tồi tàn nhưng lại là một nền móng của một gia đình sinh tồn.

Gia đình Gia Cát Văn Diệu là một gia đình bình thường trong doanh tị nạn.

Chỉ có điều, Gia Cát Văn Diệu sắp trung niên nên sức khỏe không được tốt, không làm nổi việc nặng, chỉ có thể cùng vợ và con gái tị nạn, kiếm mức tiền công khá thấp từ những việc lao động đơn giản.

Nhưng mức khá thấp này cũng tương đối khá thấp.

Trên thực tế, Bình An Vương thị chỉ cần ngươi chịu làm việc, cho dù là tiền công thấp nhất cũng có thể lấy được ba đại đồng mỗi tháng, hơn nữa mỗi tháng còn có thể lĩnh thu thêm năm mươi hào phụ cấp.

Nếu kiệm ăn nhịn dùng một chút, bình quân mỗi tháng có thể tích cóp khoảng hai đại đồng.

Thế nhưng may là Gia Cát Văn Diệu có một trai một gái, con trai đã hai mươi mấy tuổi vẫn chưa cưới vợ, con gái lại chỉ mới mười lăm tuổi.

Con trai Gia Cát Thiết Trụ từ nhỏ đã có vóc người vạm vỡ, không phụ cái tên Thiết Trụ, vừa đến doanh tị nạn đã gia nhập vào trong đội ngũ sửa đê vất vả nhất, mỗi tháng có thể kiếm tám đại đồng tiền công và hai đại đồng phụ cấp ăn uống. Tiêu dùng tiết kiệm một chút, mỗi năm lại có thể tích cóp một càn kim!

Hơn nữa, gần đây Gia Cát Thiết Trụ đã báo danh tham gia tuần phòng đội của Vương thị, đã thông qua khảo hạch được tuyển chọn, mỗi ngày chỉ cần tiến hành huấn luyện lập tức có thể có mười đại đồng, mỗi năm còn có các loại hạng mục phụ cấp xa xỉ, kiếm được hai càn kim cũng là bình thường.

Mà nữ nhi Gia Cát Thúy Hoa lại là một cô nương thông minh nhanh nhẹn, dựa vào sự nội lực của bản thân đã gia nhập vào đội ngũ dệt vải của tàm trang, trở thành một học đồ dệt vải. Cho dù chỉ là học đồ, mỗi tháng cũng có năm đại đồng tiền công.