Chương 595: Trấn áp toàn diện Hoàng Phủ thị (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 595: Trấn áp toàn diện Hoàng Phủ thị (4)

Cả nhà bốn người đều có công việc, tuy thu nhập không đều những cũng giúp họ ổn định kinh tế.

Thế nhưng hôm nay, cả nhà họ đều xin nghỉ ở trong doanh tị nạn, bởi vì đây là một ngày trọng đại, bọn họ đã mỏi mắt chờ đợi một quyết định quan trọng.

Có rất nhiều tình huống tương tự như nhà của Gia Cát.

Trong rất nhiều doanh tị nạn, có không ít gia đình đều đang kiễng chân trông ngóng.

Lúc này, một vị nam tử giỏi giang chừng hai mươi mấy tuổi dẫn theo vài tùy tùng đi vào trong doanh tị nạn này. Rất nhanh, rất nhiều người đều ồn ào xông lên: “u Dương đại quản sự, tình hình thế nào rồi?”

“Nhà chúng ta cũng báo danh rồi, có được thông qua không?”

“Hai đứa con trai nhà ta đều đang sửa đê sông, dựa theo phương án công cáo, nhà chúng ta được ưu tiên.”

Rất nhiều dân tị nạn đều chen nhau nói.

“Im lặng.” u Dương Tuấn Ngạn tỏ vẻ nghiêm túc, cao giọng nói, “Ai dám quấy rối trật tự, người có tư cách thì hủy bỏ tư cách, người không có tư cách thì trì hoãn ba năm.”

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngoan ngoãn ngậm miệng, ánh mắt lộ ra vẻ kính sợ chờ đợi u Dương đại quản sự tuyên bố.

“Ta, u Dương Tuấn Ngạn đã từng là một dân tị nạn. May được Lục tiểu thư của Vương thị đề bạt bồi dưỡng, lại đưa tới Tộc Học của Vương thị học tập mới đi đến được ngày hôm nay. Tuy ta không thể theo hầu hạ Lục tiểu thư đến Học Cung nhưng cũng có thể cùng Bát tiểu thư giải quyết nội vụ gia tộc.” u Dương Tuấn Ngạn trịnh trọng hô, “Mỗi người các ngươi chỉ cần tích cực làm việc, trung thành với Vương thị thì đều có cơ hội vượt bậc.”

Một tràn lời này khiến rất nhiều người trẻ trong đám dân tị nạn lộ ra vẻ ngưỡng mộ và mong chờ. Vị u Dương đại quản sự này được Lục tiểu thư coi trọng, bây giờ lại được Bát tiểu thư cậy nhờ, đặc biệt phân quản một doanh tị nạn, có thể thấy là một người có bản lĩnh và may mắn.

“Bây giờ, ta tuyên bố, trong doanh tị nạn số mười ba này, hộ đạt tư cách trả góp nhà tái định cư kỳ một có Thân Đồ Hàn Lâm, Văn Nhân Tín Bác, Độc Cô Vĩnh Khang, Mộ Dung Ngọc Dương, Thượng Quan Hạo Thiên, Vu Mã Tu Kiệt, Gia Cát Văn Diệu…” u Dương Tuấn Ngạn lần lượt đọc ra từng gia đình trong danh sách.

Dĩ nhiên có người thích, có người sầu.

Cuối cùng, sau khi hắn đọc xong tất cả người trong danh sách, nói: “Nhà tái định cư kỳ một ở Bình An chỉ có một ngàn hộ danh ngạch, doanh tị nạn số mười ba chúng ta chỉ có năm mươi hộ có thể đắc cử. Nhưng mọi người không cần buồn. Lạc Lam bát tiểu thư nói rồi, đợi hết năm, sẽ có nhà định cư kỳ năm tiếp tục khai công, nhiều nhất mọi người chỉ cần đợi hai năm sẽ có nhà định cư để ở.”

“Nhưng chỉ có một tiền đề, đó chính là cần làm việc, cho dù là công việc đơn giản nhất.” u Dương Tuấn Ngạn vô cùng nghiêm túc nói, “Chỉ cần trong lúc ta quản lý doanh tị nạn số 13, nếu nhà nào uể oải, ta lập tức hủy bỏ tư cách vay tiền mua nhà của họ.”

Nói xong, u Dương Tuấn Ngạn rời khỏi doanh tị nạn dưới sự vây quanh của tùy tùng và vô số ánh mắt cung tiễn của dân tị nạn.

Vào lúc này, trong nhà tái định cư kỳ một ở Bình An.

Hai vị tiểu thư Vương thị Vương Lạc Miểu, Vương Lạc Lam đang dẫn gia chủ Vương Thủ Triết thị sát nhà tái định cư mới xây.

Cả công trình nhà tái định cư đều do Vương Lạc Miểu chủ trì đại cục.

Bây giờ, Vương thị đang khấm khá, chỉ cần ngươi chịu cố gắng và thượng tiến, sẽ luôn có cơ hội tạo ra một số thành tích trong gia tộc.

Vương Thủ Triết đứng trước tòa nhà định cư, cũng không khỏi cảm khái vạn ngàn, kiểu tiểu khu tái định cư này giống như đưa hắn quay trở lại Trái Đất/

Vận dụng xi-măng và bê tông trên kiến trúc thông thường là lối nghĩ từ lâu của hắn.

Bình An trấn rất lớn, khoảng chừng bốn trăm ki-lo-met vuông. Nhưng bởi vì có rất nhiều đồi núi nên phần đất có thể dùng trên thực tế không nhiều.

Muốn thu nạp nhiều nhân khẩu, chắc chắn phải xây dựng theo mô hình tiểu khu tái định cư, như thế này có thể tiết kiệm rất nhiều đất, cũng để lại không gian phát triển lớn hơn trong tương lai cho Bình An trấn.

Kiểu nhà tái định cư này sử dụng kết cấu năm cổng ba tầng, một cổng có thể bố trí sáu hộ gia đình, trong một tòa tiểu lầu có thể ở được ba mươi hộ. Tiểu khu tái định cư này chỉ có hơn ba mươi tòa nhưng lại có thể thu xếp hơn ngàn hộ gia đình.

Nếu đổi thành mô thức thôn trạng như trước đây thì không thể nào tưởng tượng được.

“Ca!” Vương Lạc Lam Miểu đã là một đại cô nương mười tám mười chín tuổi, sau khi trải qua rèn luyện, đã thành thục và giỏi giang hơn nhiều, “Tiểu khu tái định cư này đều dựa theo ý tưởng và cấu tứ của huynh, ví dụ bồn nước áp mái, hệ thống nước trên dưới tiên tiến, nền xi-măng và mặt tường thống nhất trong nhà, mỗi hộ có ban công độc lập. Trong tiểu khu tái định cư, tất cả mặt đường đều sử dụng mặt đường xi-măng.”

“Chi phí xây dựng của chúng ta không bao gồm đất đai đã đạt đến hơn năm trăm càn kim cho mỗi tòa, giá tổng cộng đạt tới một vạn sáu ngàn càn kim!” Vương Lạc Miểu nói, “Đây còn là cái giá dựa theo giá thấp của xi-măng, mà giá bán của chúng ta cho dân tị nạn chỉ có hai mươi càn kim trả góp một hộ, mỗi năm chỉ cần bỏ ra một càn kim, bằng với phí bán.”

Vương Lạc Miểu hơi không vui, tiểu khu mà nàng vất vả nghiên cứu và tạo dựng vốn không kiếm được tiền.