Chương 596: Trấn áp toàn diện Hoàng Phủ thị (5)
“Miểu Miểu, gần đây vất vả cho muội rồi, muội đã phải quản lý toàn cục công tác tái định cư cả dân tị nạn, còn phải giám sát xây dựng tiểu khu tái định cư.” Vương Thủ Triết mỉm cười xoa đầu nàng, “Nhưng người chính là tiền. Kế hoạch phát triển lớn trong tương lai của Bình An Vương thị chúng ta đều cần số lượng lớn nhân khẩu, mắt nhìn của muội phải xa một chút. Huống chi, dân tị nạn vốn không dễ gì, Vương thị chúng ta có nguồn tài phú, không cần bóc lột trên người dân tị nạn.”
“Biết rồi, ca.” Tuy Vương Lạc Miểu có chút không tình nguyện nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, ngay sau đó, nàng lại nói, “Bây giờ, vấn đề lớn nhất chính là vấn đề tài chính. Cho dù chúng ta lấy sát giá sản xuất xi-măng, năm sau khai công mười tiểu khu tái định cư, phải bỏ ra mười mấy vạn càn kim! Mẫu thân nói rồi, kinh tế trong nhà hiện giờ đã bức bách rồi.”
“Bức bách?” Vương Thủ Triết khẽ kinh ngạc, “Chẳng phải ta vừa bán “Ly Hỏa chiến kích” ở chợ đen, đổi được hai mươi tám vạn càn kim sao?”
“Vậy thì có thể bù được gì?” Vương Lạc Miểu nói, “Trước đây, huynh mua Tử Phủ kiếm phù, nhẫn trữ vật, bà Tẩy Tủy đan, tổng cộng tiêu hết sau mươi lăm vạn càn kim! Trong đó hơn một nửa là thẻ nợ. Ly Hỏa chiến kích kia cũng chỉ đủ trả nợ mà thôi.”
“Lũ lụt năm nay, chúng ta thu nhận nhiều dân tị nạn như thế, tuy để họ làm việc nhưng những công việc đó đều không phải là việc sản sinh lợi nhuận ngay.” Vương Lạc Miểu chậm rãi nói, “Ăn uống và tiền công của nhiều người như vậy, cùng với chi phí phụ khác, một năm cộng lại cũng không phải con số nhỏ.”
“Ngoài ra, mua tư sản cố định của Tiền Mã trấn…Ca, huynh không thể vung lớn như vậy, tiêu tiền phung phí. Tuy thu nhập trong nhà chúng ta không thấp nhưng chi tiêu cũng cao, đã có không ít thiếu hụt rồi.” Vương Lạc Miểu lớn lên bên Công Tôn Huệ, rất mẫn cảm với phương diện tài vụ.
“Cái này…” Vương Thủ Triết cũng có chút lạnh người, “Ta không quản tài vụ mấy ngày rồi, quay về ta tìm đại nương đối chiếu một chút. Sau đó, ta sẽ nghĩ cách kiếm thêm tiền.”
Bây giờ tài vụ trên gia tộc đều do Liễu Nhược Lam chủ quản trên danh nghĩa. Nhưng trên thực tế, nàng chẳng có hứng thú với tài vật, tình nguyện tiêu thời gian trên người hai đứa con.
Do vậy, trên thực tế, tài vụ của Vương thị vẫn do đại nương Công Tôn Huệ làm chủ.
Mà đại nương Công Tôn Huệ cũng là nữ tử gánh vác áp lực, dù cho chi tiêu trong gia tộc ngày càng lớn, bà ấy cũng chưa từng kể khổ với Vương Thủ Triết.
Chỉ có Vương Lạc Miểu mới biết áp lực tài vụ của Vương thị rất lớn, vốn muốn dựa vào nhà tái định cư kiếm một khoản nhưng lại bị Vương Thủ Triết phủ rồi.
Đối mặt với áp lực do Vương Lạc Miểu đưa ra, sau khi Vương Thủ Triết tham quan xong nhà tái định cư, lập tức vội vàng rời khỏi.
Trong lòng cũng không kìm được mà cảm khái, thật sự là sạp hàng càng lớn thì chi tiêu càng nhiều. Cũng khó trách thu nhập mỗi năm của những Thiên Nhân thế gia kia không thấp nhưng cuối cùng chẳng dư dả bao nhiêu tiền.
Xem tình hình này, ngoại trừ cấp tốc xây dựng công xưởng xi-măng, thủy tinh, giấy còn phải bỏ công sức vào mảnh đất Tiền Mã trấn kia.
Nơi đó đã tiêu tốn hàng chục vạn, không thể bày ra mà không sản sinh hiệu suất được.
…
Mấy tháng sau.
Mùa đông gian nan đã qua.
Xuân ấm hoa nở, vạn vật đã tái sinh.
Đội ngũ tiền trạm của Vương thị nhân lúc Thiên Nhân Hoàng Phủ thị sứt đầu mẻ trán đã sơ bộ đứng vững ở Tiền Mã trấn. Nên thu nạp lòng người thì đã thu nạp, nên khai thác cũng đã khai thác.
Thực ra ánh mắt của rất nhiều người đều chú ý tới mảnh đất Tiền Mã trấn này.
Tất cả mọi người đều biết Bình An Vương thị đã tốn một cái giá khổng lồ mới lấy được mảnh đất này, là bởi muốn bóp cổ của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị.
Thế nhưng điều khiến rất nhiều người mở rộng tầm mắt là việc đầu tiên mà Vương thị làm ở Tiền Mã lại là thu hoạch tận gốc tất cả cỏ nuôi gia súc — Mục Túc thảo.
Mục Túc là cỏ lâu năm dùng để nuôi gia súc, chỉ cần không diệt tận gốc, một năm có thể thu hoạch vài lần cỏ nuôi gia súc, có thể nói là một loại cỏ nuôi chất lượng cao giá rẻ.
Thu hoạch một lần có thể thu được lợi nhuận trong thời gian rất ngắn, cũng có thể nhân lúc Thiên Nhân Hoàng Phủ thị khan hiếm cỏ nuôi gia súc, dẫn tới tăng giá trên thị trường, nhân cơ hội kiếm một khoản.
Nhưng suy cho cùng là mánh khóe mổ gà lấy trứng. Nếu trồng lại Mục Túc lần nữa sẽ phải tốn rất nhiều nhân lực và vật lực.
Lẽ nào Bình An Vương thị muốn dùng mảnh đất Tiền Mã trấn đó trồng cây lương thực?
Nhưng ai cũng biết tuy mảnh đất Tiền Mã trấn chiếm diện tích rất lớn nhưng phần lớn đều là cát, sản lượng trồng lương thực sẽ cực kỳ thấp.
Chỉ có trồng trọt cỏ nuôi gia súc chịu khô chịu hạn, thông qua cỏ nuôi gia súc chuyển hóa thành thịt cừu, thịt bò mới có lợi nhuận lớn nhất.
Tiền Mã Hoàng Phủ thị vốn không ngóc, nếu có thể trồng cây lương thực thì lại đi trồng cỏ nuôi gia súc làm gì?
Ngoài dự liệu, điều khiến tất cả mọi người há hốc mồm chú ý là Bình An Vương thị vẫn trồng Mục Túc thảo.
Kiểu thao tác không thể tưởng tượng này cũng khiến Hoàng Phủ thị và bộ phận gia tộc không thuận mắt cười thầm, lẽ nào đầu óc của Vương Thủ Triết bị kẹp cửa hả?
Nhưng đợi đến mùa xuân ấm áp hoa nở, bọn họ đã cười không nổi nữa.