Chương 601: Bố trí Tiền Mã! Trấn áp Hoàng Phủ thị (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 601: Bố trí Tiền Mã! Trấn áp Hoàng Phủ thị (1)

Mục Túc là một loại cỏ chăn nuôi thần kỳ, từ sau khi con người thuần hóa, nó đã gắn liền với sự phát triển của ngành chăn nuôi. Nó không kén thổ nhưỡng, sản lượng cỏ lớn, còn có tác dụng phì nhiêu đất.

Vốn dĩ hạt giống Mục Túc thảo mà Tiền Mã Hoàng Phủ thị trồng là giống tốt thông thường do Hoàng Phủ thị hao tổn tâm tư lấy được từ chủ mạch, lại trải qua sự bồi dưỡng hàng trăm năm mà thành Mục Túc thảo chất lượng cao.

Mỗi một mẫu mục điền có thể thu hoạch nhiều lần trong một năm, sản lượng cỏ tươi bình quân có thể đạt tới hai mươi gánh trên mẫu!

Bò nuôi ở mục trường thường chia thành mấy loại.

Loại bình thường nhất chính là loại “thịt bò phẩm chủng” của bò ta sừng ngắn.

Ở điểm này có khác biệt rất lớn với Hoa Hạ cổ đại. Hoa Hạ cổ đại thường chỉ nuôi bò giống và bò cày, thậm chí rất nhiều quan phủ của triều đại đều cấm người dân giết mổ bò, đó là sự khác biệt về nền tảng kết cấu của xã hội.

Đại càn tu luyện thành phong, từ gia tộc Huyền Vũ không nhập lưu tới tán tu, đến các thế gia phẩm cấp, có nhà nào không cần số lượng lớn thịt để bổ sung khí huyết.

Tuy thịt hung thú bổ sung khí huyết rất mạnh nhưng suy cho cùng giá cả quá đắt đỏ, mà thịt bình thường đã trở thành chi tiêu hàng ngày của rất nhiều người tu luyện. Cho dù những gia đinh tộc binh của Vương thị cũng cách ba hụt năm sẽ có thịt để bổ sung.

Mà thịt bò, thịt heo, thịt cừu chuyên dùng làm thức ăn cũng trải qua sự bồi dưỡng từng thời mà có công năng rất mạnh.

Chỉ nói đến loại thịt bò của bò ta sừng ngắn này, chất thịt của nó rất cao, là một loại thịt bò chất lượng cao, cũng từ đó mà thế gia tham gia vào ngành chăn nuôi đều rất chuộng loại này.

Đoàn xe ngựa của Vương Thủ Triết đã tới Thiên Hồng mục trường.

Vương Lạc Đồng nghe tin mà tới, đã cưỡi ngựa ở ngoài mục trường chờ đợi. Gió của mục trường hơi lớn, áo choàng màu đen bên ngoài y phục Huyền Vũ tung bay phần phật khiến nàng vô cùng oai phong mạnh mẽ.

Ngoại trừ hai vị gia tướng, bên cạnh nàng còn có một thanh niên mặc hoa phục cưỡi ngựa cao lớn. Thanh niên đó có tướng mạo cũng tính là anh tuấn, lúc nhìn Vương Lạc Đồng, ánh mắt lại có chút rụt rè, lại không kìm được mà muốn nhìn.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Có tin ta móc mắt ngươi ra không?” Vương Lạc Đồng liếc mắt, tay ấn chuôi kiếm, sát cơ lẫm liệt.

Biểu tình của thanh niên mặc hoa phục đó cứng đờ, vội vàng cười khan hai tiếng, quay đầu đi, thấp giọng biện bạch: “Ta không nhìn, ta không nhìn, ta chỉ tới đón Thủ Triết gia chủ thôi.”

“Bây giờ Thiên Hồng mục trường này là sản nghiệp của Vương thị ta.” Vương Lạc Đồng lạnh giọng nói, “Tứ ca ta tới tuần tra, cần Lôi thiếu gia ngươi tới đón sao? Thức thời đi, mau cút về, bớt ở đây gây chướng mắt.”

Nói đến chuyện này, Vương Lạc Đồng cũng hơi cạn lời.

Vị thanh niên mặc hoa phục này chính là lão Thất Lôi Bác Vũ đời chữ Bác của Thiên Nhân Lôi thị, thứ tử của đương kim đích mạch. Lần trước, bởi vì gây hấn với đệ đệ Vương Thủ Nghiệp của nàng, kết quả bị nàng hung dữ giáo huấn vui vẻ một phen.

Vốn dĩ nàng muốn rước họa thay đệ đệ, tránh cho hắn rảnh rỗi lại đi quấy rối đệ đệ, làm phiền hắn luyện đan. Nhưng không ngờ, tên này chưa được mấy ngày lại đuổi tới Tiền Mã trấn.

Sau đó cho dù nàng đánh đập, sỉ nhục cỡ nào vẫn giống như kẹo da trâu, sống chết bám trụ ở Tiền Mã không chịu đi. Ngoại trừ trở về ăn tết một chuyến, vừa vào xuân lại dính tới.

“Lạc Đồng, không thể nói như vậy được.” Da mặt Lôi Bác Vũ rất dày nói, “Tứ ca chính là nhân kiệt đương thời, một trong những đại lão hàng đầu ở Trường Ninh vệ chúng ta, ta đã kính ngưỡng huynh ấy đã lâu, tới nghênh đón là bổn phận của ta.”

Vương Lạc Đồng chau mày, Tứ ca ta cần loại mặt hàng như ngươi kính ngưỡng sao? Nàng đã tạo phải nghiệp gì, chọc phải thứ khó chơi này.

May mà lúc này, đoàn xe ngựa của Vương Thủ Triết đã tới, Vương Lạc Đồng vội vàng thúc ngựa tiến lên nghênh đón. Ở trước xe ngựa, nhảy xuống ngựa, cười dịu dàng nói: “Tứ ca ca, huynh tới rồi.”

Vương Thủ Triết xuống xe ngựa, đi tới xoa đầu nàng, ngữ điệu đau lòng nói: “Nha đầu muội tết cũng không về chủ trạch. Mấy hôm nay thật sự vất vả cho muội rồi.”

Lạc Đồng chỉ bé hơn hắn hai tuổi nhưng trong mắt Vương Thủ Triết, muội muội cuối cùng vẫn là muội muội. Cho dù nàng lớn cỡ nào thì vẫn là muội muội của mình.

“Tứ ca ca, nhà mình đã tốn nhiều tiền như thế để mua tư sản của Tiền Mã trấn.” Vương Lạc Đồng lắc đầu nói, “Ở đây có quá nhiều chuyện cần phải xử lý, chúng ta phải nắm bắt thời gian để những tư sản này sống lại, thiếu một năm tết thì chẳng là gì.”

Vương Lạc Đồng cũng là một nữ tử mạnh mẽ oai phong, ở trước mặt các đệ đệ muội muội cũng rất có phong thái ngự tỷ. Nhưng ở trước mặt Vương Thủ Triết lại chỉ có hình thái của tiểu nhi nữ.

Điều này khiến Lôi Bác Vũ nhìn đến ngốc, hóa ra Lạc Đồng hở tí động tay động chân, độc mồm độc miệng còn có một mặt dịu dàng như vậy.

“Vị này là thiếu gia đời chữ Bác của Lôi thị nhỉ?” Ánh mắt của Vương Thủ Triết rơi lên người của Lôi Bác Vũ, ánh mắt khẽ nghiêm túc và dò xét.

Với mạng lưới và tai mắt tình báo của Vương Thủ Triết, nếu có một người thế này quấn lấy muội muội mình mấy tháng mà không hề hay biết, vậy thì hắn phế rồi.