Chương 602: Bố trí Tiền Mã! Trấn áp Hoàng Phủ thị (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 602: Bố trí Tiền Mã! Trấn áp Hoàng Phủ thị (2)

Lôi Bác Vũ từ nhỏ đã lớn lên trong sung sướng, nhìn thấy rất nhiều nhân vật lớn. Nhưng vừa đối mặt với ánh mắt của Vương Thủ Triết lại run rẩy trong lòng, vội vàng xoay người xuống ngựa hành lễ: “Bác Vũ của Lôi thị bái kiến Thủ Triết gia chủ.”

Vương Thủ Triết bây giờ đã không còn là nhân vật nhỏ, đã là nhân vật có thể tán gẫu cùng phụ thân Lôi Dương Vũ của hắn, xưng huynh gọi đệ rồi. Huống chi hắn còn là ca ca của Vương Lạc Đồng.

Cho dù với thân phận đích thứ tử của Thiên Nhân Lôi thị, hắn cũng không dám tùy tiện lỗ mãng.

Vương Thủ Triết chỉ nhàn nhạt gật đầu, không hề quan tâm tới hắn.

Tuy Lôi thị là Thiên Nhân thế gia nhưng Bình An Vương thị cũng là thế gia Bát phẩm đỉnh phong, mà Vương Thủ Triết lại là gia chủ. Lôi Bác Vũ trong mắt hắn cũng chỉ là một tiểu bối mà thôi.

Dưới sự hướng dẫn của Vương Lạc Đồng, đám người Vương Thủ Triết đã mau chóng vào trong Thiên Hồng mục trường, một tòa trạch viện xem như không tồi đã được sắp xếp để vào ở. Vương Thủ Triết bàn chuyện với Vương Lạc Đồng và Vương Tông Vệ trong phòng sách.

“Tứ thúc, mời dùng trà.” Bây giờ, Vương Tông Vệ đã ba mươi tuổi, còn để hai hàng râu, trông đã trưởng thành rất nhiều.

Nhưng ở trước mặt Vương Thủ Triết, hắn lại không dám thở mạnh, lúc ngồi ghế, mông chỉ dám đặt lên một chút, sống eo thẳng tắp như thể chờ đợi răn dạy.

“Tông Vệ, đây là xuân y và gia thư mà Dung tiểu nương tử nhờ ta mang tới cho ngươi.” Vương Thủ Triết lấy ra một túi lớn và một phong thư dày cộm từ trong nhẫn trữ vật, đưa cho Vương Tông Vệ.

“Đây…”

Vương Tông Vệ vội vàng đứng dậy, nhận lấy túi đồ và thư, lo lắng nói, “Sao nàng ấy lại dám đi phiền Tứ thúc, quá kỳ cục.”

“Có cái gì phiền đâu?” Vương Thủ Triết thản nhiên nói, “Tiểu Dung là cháu dâu của ta, là con dâu mà Vương thị ta cưới hỏi đàng hoàng, vốn chính là người một nhà. Đứa trẻ đó tính tình ôn nhu, ngươi phải đối tốt với nàng, chớ ức hiếp nàng.”

Mối hôn sự với Công Tôn Dung là do đích thân Vương Thủ Triết và Công Tôn Huệ giúp hắn nói. Nếu không, với tính cách không chí thú làm việc khi trẻ của hắn, sao có thể lấy được nữ tử như Công Tôn Dung.

Nhưng nữ tử của Công Tôn thị đặt tên thật sự rất tùy tiện, không giống như nữ tử Vương thị đều dựa theo vai vế.

“Tứ thúc, người yên tâm.” Vương Tông Vệ vội nói, “Nếu ta ức hiếp Dung nhi, đảm bảo để thiên lôi đánh xuống, chết không yên ổn, Tứ thúc người chém một kiếm, ta cũng không oán giận.”

“Hai năm nay ngươi biểu hiện cũng được, đặc biệt lần này còn lập được đại công.” Vương Thủ Triết hiếm khi khen hắn, “Lần này cũng phải lập chút thành tích ở Tiền Mã trấn, để người khác biết được, nam nhi của Vương thị ta đều tốt như vậy.”

“Vâng, Tứ thúc.” Vương Tông Vệ hiếm khi được khen gật đầu lia lịa, không ngừng kích động. có thể được Tứ thúc khen như vậy, lớn hơn bất cứ thứ gì.

Sau đó, Vương Thủ Triết lại lấy ra một bao đưa cho Vương Lạc Đồng: “Mẫu thân muội gần đây cũng bận rộn bên Kim Sa Từ thị, không rảnh mua thêm xiêm y mới cho muội. Ở đây có hai bộ xuân y, là Tứ tẩu của muội đặc biệt mua cho muội.”

“Cảm ơn Tứ ca ca, cũng cảm ơn tẩu tẩu.” Vương Lạc Đồng nhận quà, cũng tràn ngập vui vẻ. Quà thế nào không quan trọng, quan trọng là sự quan tâm từ người nhà.

Sau khi ba người hàn huyên xong mới tiến vào chủ đề chính thức.

“Tứ thúc, ta bẩm báo một chút về tình hình đại khái của Thiên Hồng mục trang cho người trước.” Vương Tông Vệ cũng tỏ ra nghiêm chỉnh, lấy ra một quyển sổ nói, “Mục trang có 800 hộ chăn nuôi, tổng cộng 3100 người. Mục thảo điền có ba vạn mẫu, có điều sau khi khai phá thường niên đã không còn bao nhiêu dư địa để mở rộng.”

“5000 bò ta sừng ngắn chưa xuất chuồng, trong đó có 2000 con bò cái ở độ tuổi sinh đẻ, 400 con bò cái non, 100 con bò loại tráng kiện, còn lại đều là bò thịt trong một năm tuổi. Trước đây, với cách kinh doanh của Hoàng Phủ thị, mỗi năm ước chừng sinh ra 3000 con bò con, cuối cùng sống sót khoảng 2500 con. Bò cái thường nuôi năm năm, sinh ba đợt. Mà bò đực ngoại trừ giữ giống, còn lại đều bán sau khi vỗ béo.”

“Bình quân mỗi năm sẽ bán ra 2500 con bò, duy trì số lượng 5000 con chưa xuất chuồng.” Vương Tông Vệ đĩnh đạc nói, “Trong đó 2000 con bò thịt khỏe mạnh có thể bán khoảng 1 vạn càn kim, còn thừa 500 con bò cái sau độ tuổi sinh đẻ và giống bò sàng lọc chỉ có thể bán 1500 càn kim. Trong tình hình bình thường, lợi nhuận bán bò bình quân mỗi năm đạt 11500 càn kim.”

“Thiên Hồng mục trường có ba vạn con cừu, trong đó cừu non có 3000 con, mỗi năm bán ra 3000 con cừu ở độ tuổi sàng lọc để duy trì dân số, lợi nhuận ở mục này là 3000 càn kim, mỗi năm lông cừu sản sinh ra 1500 gánh, mỗi gánh bán với giá 5 càn kim, lợi nhuận ở mục này là 7500 càn kim.”

“Ngựa có 1000 con, lợi nhuận ở mục này không cố dịnh, nếu bồi dưỡng ra ngựa chiến chất lượng cao thì giá sẽ đắt. Thông thường lợi nhuận bình quân mỗi năm là 3000 càn kim.”

“Ngoài ra, còn có 10 con Linh Giác Cầm Ngưu, thông thường đều là một năm có thể sinh ra một con. Tính theo mỗi năm bán ra một con kiếm được 2000 càn kim. Linh Giác Cầm Ngưu có hình thể to lớn, khoảng năm sáu ngàn cân một con. Hoàng Phủ thị thường giữ lại để ăn.”

“Ngoài ra, 30000 mẫu mục trường sản xuất cỏ và 80 mẫu Linh điền dùng để trồng Linh Mục Túc thảo, đều thuộc vào tiêu hao trong mục trường.”