Chương 603: Bố trí Tiền Mã! Trấn áp Hoàng Phủ thị (3)
“Do vậy, lợi nhuận bình quân mỗi năm có thể sản sinh khoảng 27000 càn kim. Ngoài ra, còn phải mua thức ăn gia súc khác và chi tiêu mục hộ, mất khoảng 8000 càn kim. Do vậy lợi nhuận mỗi năm của Thiên Hồng mục trường nằm khoảng một vạn tám chín ngàn càn kim.”
Vương Thủ Triết vừa nghe vừa gật đầu, xem ra Vương Tông Vệ rất chịu bỏ công, nhanh như vậy đã bắt đầu thuần thục rồi. Có điều, Thiên Hồng mục trang này vừa bắt đầu đã bán đấu giá 17 vạn càn kim, cho dù Vương Thủ Triết phá giá một phần, giá thu mua của riêng Thiên Hồng mục trang này cũng không vượt quá 20 vạn càn kim.
Từ trên mặt ý nghĩa nào đó mà nói, Vương Thủ Triết đã chiếm hời rất lớn. Có điều ngành chăn nuôi thường được định giá khá thấp, dù sao thì những thứ như bò cừu nếu nuôi không tốt sẽ có nguy hiểm rất lớn.
“Sữa chế phẩm của bò cái thì sao?” Vương Thủ Triết hỏi.
“Sữa do bò cái sản xuất hoặc là cung cấp cho bò con, hoặc là cung cấp số lượng nhỏ cho tộc nhân của Hoàng Phủ thị.” Vương Tông Vệ nói, “Phần lớn còn dư đều do các mục dân chế tác thành pho mai, làm thành một loại lương thực cho chính họ. Trong đó, một phần cũng sẽ được bán đến Trường Ninh vệ, nhưng không đáng tiền. Tứ thúc, người cũng biết rất nhiều người không quen với mùi đó, chỉ có thể làm phụ cấp cho mục dân.”
Vương Thủ Triết thầm tán đồng, sữa chế phẩm không thịnh hành trên thế giới này, vấn đề chủ yếu vẫn là quy mô không đủ và khó bảo quản.
Sữa tươi quá dễ hỏng, trên thế giới này còn chưa xuất hiện cách khử trùng.
Nhưng các thế gia cũng biết sữa chế phẩm rất tốt với sự trưởng thành của con trẻ.
Do vậy, trong những thế gia nông trường giống như Vương thị sẽ nuôi một số bò cừu với số lượng nhỏ, thi thoảng cung cấp cho tộc nhân trẻ tuổi.
Trên thế giới này, phần lớn là bình dân, vốn không có duyên dùng được sữa chế phẩm.
Cho dù là pho mai cũng không bảo quản được lâu, hơn nữa mùi vị rất khó chịu.
Mà trong thế giới trước khi Vương Thủ Triết xuyên việt, sữa chế phẩm là một ngành lớn.
Ngay cả Vương Thủ Triết cũng có chút xao động.
Bởi vì một trong những vấn đề lớn nhất là vấn đề vận chuyển đóng gói sau khi khử trùng, hoàn toàn có thể dùng một số bình thủy tinh cao!
Dĩ nhiên, sữa chế phẩm chỉ là giá trị sản lượng kèm theo.
Vương Thủ Triết xem trọng sự phát triển của cỏ chăn nuôi, hắn uống Linh trà rồi hỏi: “Tông Vệ, nói về tình hình của cỏ chăn nuôi.”
“Thiên Hồng mục trang có 30000 mẫu đồng cỏ, mỗi năm có thể sản xuất ra khoảng 450000 gánh cỏ khô, mỗi gánh cỏ khô có thể bán được 1 đại đồng 30 hào, tổng giá trị khoảng 6000 càn kim nhưng những cỏ khô này không đủ. Bởi vậy cần phải điều động một lượng lớn cỏ khô từ Hưng Thịnh mục trang, cùng với số lượng lớn bã đậu sau khi ép dầu từ Tiền Mã nông trang, giá trị của lượng vật liệu này cũng đạt tới hơn 5000 càn kim.”
Vương Thủ Triết gật đầu nói: “Vậy tức là thức ăn và cỏ, cộng với Linh thảo mà những con bò cừu ngựa đó ăn trên thực tế cũng phải một vạn mấy ngàn càn kim. Nuôi bò cừu ngựa, chẳng qua là phóng đại loại giá trị này thôi.”
“Có thể nói như vậy.” Vương Tông Vệ gật đầu giải thích, “Có diều những mức giá này là giá bán cho đại mục trường của Hoàng Phủ thị, chủ yếu là bên đó gần, dù sao cũng là quan hệ chủ gia phân nhánh. Nếu bán cho vệ khác, giá cả vận chuyển sẽ khá cao, tổng thể không lời lắm. Bởi vậy, trước đây bán cho Hoàng Phủ thị hoặc là tự chuyển hóa thành thịt và lông cừu sẽ có lời hơn.”
“Thức ăn gia súc mà cả ba đại mục trang nông trang của Tiền Mã sản xuất phần lớn là tự dùng, còn dư nhiều sẽ cung cấp cho Thiên Nhân Hoàng Phủ thị.”
“Ha ha…” Vương Thủ Triết không ngừng gật đầu, “Bất luận là bán bò bê, bán thịt bò hay là lông cừu, ngựa. Suy cho cùng vẫn là vấn đè trồng thức ăn gia súc. Chỉ cần sản lượng thức ăn của mỗi đơn vị mẫu cao lên, dinh dưỡng càng phong phú. Vậy thì chi phí thịt bò, lông cừu, ngựa mà chúng ta sản xuất ra lại càng thấp.”
Nói đến đây, Vương Tông Vệ cũng hưng phấn: “Tứ thúc, người nói rất có lý, một số lão mục dân nói rằng chúng Mục Túc thảo mà chúng ta mới trồng rất hợp khẩu vị với bò cừu, hơn nữa sản lượng mỗi mẫu Mục Túc đã cao hơn bảy phần so với trước.”
…
Không sai, Vương Thủ Triết không hiểu ngành chăn nuôi.
Nhưng hắn biết rõ nền tảng của ngành chăn nuôi chính là chuyển hóa vật nuôi thành thịt, sữa, lông cừu, da thuộc, ngựa kéo, ngựa chiến,…! Bởi vậy, hắn chỉ cần nắm vững gốc rễ, gia tăng chất lượng thức ăn, giảm chi phí thức ăn là được.
Còn lại có tộc nhân và lão mục dân quản lý.
Đối với Vương Thủ Triết mà nói, mười năm trước đã bắt đầu hoài nghi tai họa năm xưa có bút tích của Thiên Nhân thế gia.
Bởi vậy, khi hắn bắt tay điều tra đã bắt đầu chĩa vào nghiên cứu đặc điểm và nhược điểm về sản nghiệp của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị và Thiên Nhân Lôi thị.
Cách tốt nhất để đối phó Hoàng Phủ thị là ra tay từ tầng đáy của ngành chăn nuôi, đó chính là cỏ chăn nuôi quan trọng nhất trong ngành chăn nuôi — Mục Túc Tử Hoa thảo. Thứ này thiếu hay dư một phần sản lượng đều có ảnh hưởng rất lớn với ngành chăn nuôi.
Huống chi mấy năm nhàn hạ này, Vương Thủ Triết đã tiến hành cải tạo không ngừng Mục Túc Tử Hoa thảo, đã dần dần nâng cao sản lượng trên mỗi đơn vị lên bảy phần, khẩu vị lại càng ngon.