Chương 604: Bình xịt! Súng tản đạn (1)
Nếu đối phó với Lôi thị dĩ nhiên sẽ có chiêu đối phó với Lôi thị. Chẳng qua bây giờ chân tướng đã rõ, biến cố năm xưa không hề liên quan tới Lôi thị, hiển nhiên chỉ có thể bảo lưu những thủ đoạn đối phó với Lôi thị.
“Tông Vệ, ngươi đừng vui mừng quá sớm.” Vương Lạc Đồng nghiêm mặt nói, “Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương*, huống chi hiện giờ Hoàng Phủ thị chỉ bị chế trụ do Hoa Diệp lão tổ bị thương. Nội tình mà bọn họ tích lũy năm trăm năm vẫn còn đó, trận chiến này chắc chắn sẽ kéo dài.”
(*): ý chỉ tuy người hoặc tập đoàn đã suy bại nhưng dư uy và ảnh hưởng vẫn còn.
“Bây giờ, gia chủ Hoàng Phủ Cẩm Hoàn của Hoàng Phủ thị không có bản lĩnh lớn nhưng mưu mẹo nham hiểm lại không thiếu.” Vương Lạc Đồng hơi khinh thường, lại tỏ ra ngưng trọng nói, “Gần đây đã dở không ít mánh khóe trong mấy đại mục trang ở Tiền Mã chúng ta.”
“Tứ cô cô nói đúng.” Vừa nhắc tới chuyện này, Vương Tông Vệ cũng cực kỳ đau đầu nói, “Sau khi vào xuân, trướng thế của tân Mục Túc thảo của chúng ta cực kỳ hưng thịnh, cũng câu lấy nhiều lang sói. Đều là một đám tán tu vô lại, bọn chúng phân tán hành động, rắc một loại dược tán tên là Bách Thảo Khô trong ruộng chúng ta. Dược tán này cực kỳ độc, vừa rắc xuống đã làm các loại cỏ héo rũ, nhiều năm không có một ngọn cỏ.”
Vương Thủ Triết đã biết chuyện này.
Vị trí địa lý của Tiền Mã trấn rất tốt, chính là giao thông yếu đạo giữa Trường Ninh vệ và An Viễn vệ. Bắc có An Viễn quan, Nam có Tiền Mã Phố. Đông giáp một tòa sơn mạch, chính là địa bàn của Đông Hải vệ.
Chỉ có phía tây giáp với Hoàng Phủ đại mục trường của Hoàng Phủ thị, hai bên không có bất cứ chướng ngại gì. Hơn nữa biên giới tiếp giáp có hai mươi, ba mươi dặm, vốn không có cách nào ngăn bên đó xâm nhập qua.
Trên thế giới này, tán tu là người không đáng tiền nhất, bởi vì một chút lợi ích nhỏ nhoi mà có thể tùy ý mạo hiểm. Chỉ cần Hoàng Phủ thị chịu chi tiền, có thể thuê không ít kẻ chịu đi bỏ mạng.
Những người đó đều hành động bí mật, mỗi lần rắc xong Bách Thảo Khô liền chạy. Đợi khi cao thủ như Vương Lạc Đồng hay tin chạy tới thì đã không biết chạy đi đâu rồi.
Chỉ riêng Thiên Hồng mục trường có ba vạn mẫu đồng cỏ, sao có thể phòng được?
Cứ cách dăm bữa lại tổn thất hàng chục mẫu đồng cỏ, thật sự là một chuyện cực kỳ ghê tởm. Cứ tích lũy thời gian dài, chẳng những sẽ gây nên tổn thất lớn cho Vương thị mà còn khiến lòng người ở mục trường hoang mang, lâm vào đê mê.
Vương thị cũng phái đội tuần tra tộc binh tuần phòng quanh mục trường. Mỗi đội tuần tra đều có mười người, mỗi người đều vũ trang hạng nặng còn có nỏ tiễn.
Nhưng phần lớn tán tu đều cực kỳ láu cá, hơn nữa người dám mạo hiểm tới đều là lão láu cá có thân pháp tốt. Mà thực lực của đội tuần tra đều rất kém, phản ứng không kiệp với thân pháp rối mắt của chúng, nỏ tiễn đều bắn không trúng.
Muốn đối phó chúng chỉ có tộc nhân và gia tướng có thực lực tốt, hoặc là thuê số lượng lớn tán tu. Vương Thủ Triết không có hảo cảm với tán tu, dễ tạo thành cục diện mời thần thì dễ mà tiễn thần lại khó.
Mà nhân thủ gia tướng và tộc nhân vốn không đủ, nếu điều hết đến Tiền Mã trấn, những nơi còn lại sẽ thiếu nhân thủ.
“Tứ thúc.” Vương Tông Vệ cẩn thận kiến nghị, “Ta cũng từng nghĩ đến vấn đề này, hiện giờ chỉ có hai phương án, một là điều động gia tướng và tộc nhân còn lại trong gia tộc tới nhưng đây là quá trình đối kháng lâu dài, có lẽ mười năm hai mươi năm, suy cho cùng vẫn không phải kế sách lâu dài.”
“Thứ hai, có thể thu nạp một số tán tu không? Ta biết Tứ thúc người bị rắn cắn, thiếu lòng tin với tán tu. Nhưng chúng ta chỉ cần liên quan lợi ích với chúng là được.”
“Tứ ca ca, Tông Vệ nói không sai.” Vương Lạc Đồng cũng khuyên, “Tất nhiên, quả thực phần lớn tán tu đều là lão láu cá đổi theo chiều gió. Nhưng cho đủ giá cả và cơ duyên, họ sẽ nguyện ý mạo hiểm tính mạng. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể thông qua chiêu mộ số lượng lớn tán tu làm việc, tiến hành quan sát và khảo hạch thời kỳ dài, nếu thật sự có nhân phẩm vượt qua, vẫn có thể dần thu nạp vào hệ thống gia tướng hoặc là khách khanh.”
Vương Thủ Triết vừa uống trà vừa trầm ngâm suy nghĩ, kiến nghị của Lạc Đồng và Tông Vệ đều xuất phát từ thực tế. Hiện giờ, cục diện mà Vương thị phải đối mặt là địa bàn và tài phú mở rộng rất nhanh, nhưng tộc nhân và gia tướng lại không theo kịp.
Xuất phát từ kinh nghiệm giữa Lưu thị và Triệu thị, Vương Thủ Triết rất mất lòng tin với tán tu. Nhưng thuê hàng loạt tán tu, từ trong đó chọn lựa ra một số người ưu tú bổ sung làm khách khanh vẫn có thể.
“Lạc Đồng, chuyện này giao cho muội triển khai thử nghiệm.” Vương Thủ Triết suy nghĩ một hồi rồi nói, “Đối với tán tu, cho dù là hợp tác lợi ích cũng không thể để lọt vào thứ bại hoại được. Vương thị chúng ta cũng đã có cách giải quyết mối nguy trước mắt này. Các ngươi xem đây là vũ khí mới đã được nghiên cứu ra từ phòng nghiên cứu Khoa Sáng – súng tản đạn!”
Vương Thủ Triết nói xong, lập tức cọ lên nhẫn trữ vật, trong tay xuất hiện một thứ dài có hình dáng quái dị, kết cấu của nó có hơi giống súng bắn chim nhưng chỗ miệng súng lại có dạng giống miệng kèn,
“Tứ thúc, đây là vũ khí gì?” Vương Tông Vệ phấn chấn tinh thần, hắn biết trước giờ Tứ thúc ra tay đều bất phàm.