Chương 606: Bình xịt! Súng tản đạn (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 606: Bình xịt! Súng tản đạn (3)

Bây giờ, nàng mặc một thân áo giáp bằng da hung thú dẻo dai mà phòng ngự bất phàm, dưới chân cưỡi một con ngựa vạm vỡ màu đỏ thẫm, áo choàng sau lưng phần phật, dáng vẻ oai phong bất phàm.

Phía sau nàng còn có tám tộc binh được chọn lựa kỹ càng, bọn họ đều vũ trang hạng nặng, trên lưng còn mang theo bình tán đạn mới phát minh gần đây.

Hôm nay, trời trong nắng ấm như mọi khi.

Vương Phượng dẫn đội tuần tra nhánh mục trường này đang chấp hành nhiệm vụ tuần tra an toàn, chủ yếu xua đuổi mục tiêu đối tượng là những tán tu tới từ hướng Hoàng Phủ đại mục trường.

Theo lý mà nói, bình thường những tán tu đó tới phá rối đều nhân lúc ban đêm, rồi về trong đêm. Ban ngày ban mặt, trừ phi có chuyện đặc biệt, nếu không sẽ không dám tới tìm chết.

Mộ Dung huynh đệ.

Chính là một cặp huynh đệ nổi tiếng trong quần thể tán tu.

Bọn họ chưa tới bốn mươi tuổi nhưng lại có tu vi Luyện Khí cảnh tầng 7, cũng xem như là người xuất sắc trong đám tán tu. Điều quan trọng là cặp huynh đệ này có kỳ ngộ đặc thù, tu một loại thân pháp đặc biệt, tên là Tốn Phong Thiểm.

Một khi thi triển thân pháp, tốc độ nhanh như bão lốc, đừng nói đến những tán tu cùng đẳng cấp, ngay cả tán tu cao hơn một hai giai cũng không đuổi kịp họ. Mấy tháng trước, bọn họ đã tới Thiên Hồng mục trang gây rối.

Còn trêu đùa Vương Lạc Đồng tu vi cao.

Tuy tu vi của Vương Lạc Đồng đã đạt tới Luyện Khí cảnh tầng 8 và tu luyện thân pháp gia truyền 《 Liễu Tự thân pháp 》nhưng Liễu Tự thân pháp xem trọng sự mờ ảo bất định, khó mà nắm bắt, trong chiến đấu đối mặt sẽ cực kỳ có hiệu quả.

Thế nhưng nếu dùng trong truy đuổi, tộc độ vĩnh viễn không bằng Tốn Phong Thiểm.

Hôm nay, ban ngày, họ to gan vượt biên, là do tình báo hiển thị Vương Thủ Triết đã rời đi. Mà lão tổ Linh Đài cảnh Vương Tiêu Hàn trấn thủ Tiền Mã trấn cũng sẽ được Hoàng Phủ thị bỏ tiền mời tán tu Linh Đài cảnh chế trụ.

Mục tiêu của họ không đơn giản chỉ là phá hoại mấy chục mẫu ruộng mà là chuẩn bị đả thương hàng loạt mục nông đã bắt đầu gặt cỏ tận gốc, gây nên hoảng loạn cho Thiên Hồng mục trường, khiến các mục nông sợ hãi không còn lòng dạ làm việc.

Đồng thời hành động cùng họ còn có sáu bảy đám tán tu. Chỉ có điều Mộ Dung huynh đệ được xem là chủ lực hoàn thành nhiệm vụ. Ở biên giới hàng vạn mẫu mục trường, Mộ Dung huynh đệ không hẹn mà gặp với đội tuần tra của Vương Phượng.

“Hắc hắc hắc, thế mà lại là một tiểu nương tử xinh đẹp.” Mộ Dung huynh đệ đối mặt với đội tuần tra lại không hề lùi bước, chuẩn bị dựa vào thân pháp lợi hại để đùa bỡn một chuyến rồi đi.

Tốc độ của họ rất nhanh, nỏ tiễn bình thường rất khó bắn trúng bọn họ, hơn nữa trước giờ đều tiến lui tự nhiên.

Hai người thi triển thân pháp lập tức giống như một ngọn gió vụt qua đồng ruộng, tốc độ bạo phát còn nhanh hơn cả tuấn mã, đồng thời còn cười tà hắc hắc hắc: “Vương Phượng tiểu nương tử, chúng ta lại gặp mặt rồi. Nào nào nào, chơi cùng Mộ Dung ca ca…”

“Mộ Dung huynh đệ!”

Vương Phượng tỏ ra nghiêm nghị, tức giận nói, “Các ngươi thật sự là gan to bằng trời, dám đắc tội với Vương thị ta, không sợ Vương thị báo thù sao?”

“Hắc hắc, báo thù?” Mộ Dung huynh đệ bay tới gần, trắng trợn ngừng trước đội tuần phòng vài trượng, không ngừng cười quái gở nói, “Vương thị các ngươi mạnh tới đâu cũng chỉ là một tiểu bá chủ ở Trường Ninh vệ mà thôi. Nhiệm vụ lần này, huynh đệ chúng ta có thể lấy được 2000 càn kim. Xong chuyện, trời lớn đất rộng, có chỗ nào không thể đi?”

Đây chính là một trong những lý do Vương Thủ Triết không thích tán tu, bọn chúng không gốc không gác, tâm tâm niệm niệm đều là suy nghĩ cùng lắm thì tới nơi khác, làm sao có thể tin tưởng?

Sắc mặt của Vương Phượng hơi khó coi, những tán tu không có gia tộc này cũng quá ghê tởm, chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng làm ra được.

Ngay sau đó, nàng lạnh giọng nói: “2000 càn kim không ít nhưng bởi vì thế mà mất mạng thì không đáng. Xét thấy trước đây các ngươi chưa từng giết người, ta khuyên các ngươi mau chóng rời khỏi, đừng làm pháo hôi cho Hoàng Phủ thị nữa.”

Ngoài dự liệu, Mộ Dung huynh đệ nghe vậy vẫn không sợ, ngược lại còn cười ha ha đầy mỉa mai.

Đệ đệ Mộ Dung nói với ca ca: “Ca, dù sao hôm nay là nhiệm vụ cuối cùng rồi. Không cần cố kỵ nhiều như trước, sợ đắc tội Vương thị chết đi được. Chi bằng dứt khoát hoặc là không làm hoặc là làm tới cùng…” Trong lúc nói, hắn không ngừng cười tà nhìn Vương Phượng, “Tiểu nương tử này da dẻ căng mọng, trắng nõn, vẫn còn con nít, hôm nay hời cho huynh đệ chúng ta rồi.”

“Có chút đạo lý.” Ca ca Mộ Dung Chính cũng cười quái dị nói, “Vậy trước khi đi, đắc tội thật tốt với Vương thị nào.”

Vương Phượng đen mặt, cơn tức cuộn trào trong lồng ngực, tháo cường cung trên eo xuống, giương cung cài tiễn, vút vút vút tiễn pháp liên hoàn.

Ba mũi tên hình tam giác bắn đi, vây hãm Mộ Dung vào trong.

Tiễn pháp của nàng rất xuất chúng, rõ ràng là đã luyện tập cực khổ. Thế nhưng Mộ Dung huynh đệ cũng không phải kẻ tầm thường, chỉ thấy thân hình của Mộ Dung Chính vụt qua giống như bão lốc.

Ba mũi tiễn thi nhau rơi vào không trung!