Chương 607: Hoàng Phủ suy bại! Ba năm sau! Cơ hội xoay chuyển (1)
“Đệ đệ, lên cùng đi, giết hết đám tộc binh đó.” Mộ Dung Chính cười quỷ dị không ngừng nói, “Bắt được ả đàn bà này, huynh đệ chúng ta sướng một trận.”
Lời vừa dứt, hai người cùng tiến gần, hối hả lao tới những tộc binh.
Vương Phượng biến sắc, vội vàng hạ lệnh: “Bắn!”
Trên thực tế, nàng vẫn còn chưa hạ lệnh, những tộc binh thấy không ổn đã theo bản năng lấy súng tán đạn đã được huấn luyện mấy ngày nay ra.
Tốc độ của Mộ Dung huynh đệ rất nhanh, tựa như còn nhanh hơn so với đám hung thú, chỉ có thể nhìn thấy một lớp bóng ảnh. Nhưng thế này đã đủ rồi, tộc binh trải qua huấn luyện thời gian ngắn đã lập tức duỗi tay ngắm, sau khi xác định phương hướng lập tức khai súng.
“Đoàng đoàng đoàng!”
Một chuỗi âm thanh như sấm rền vang lên, súng tán đạn tóe lửa tứ phía, vô số bi thép như Thiên Nữ rải hoa, che phủ phía trước.
Trong âm thanh mãnh liệt của súng, Mộ Dung huynh đệ bị dọa lảo đảo thân hình, sau đó trên người chúng bắn ra từng đóa hoa máu chi chít. Lực xung kích của bình xịt phút chốc khiến hai người bị bắn bay ra vài trượng.
Đùa sao, tuy những hòn bi thép đó chỉ to chừng ba bốn milimet nhưng số lượng lại quá nhiều. Mà món đồ như bình tán đạn không chuẩn tâm nhưng lại là lợi khí cận chiến.
Tám bình đồng loạt bắn ra, hình thành màn đạn bi rất đáng sợ.
Uy lực như vậy, ngay cả Vương Phượng cũng bị dọa sợ. Lúc trước huấn luyện đều là từng người khai súng. Nhưng không ngờ tám người cùng nhau bắn lại có uy lực đáng sợ như vậy.
Điểm lợi hại nhất của chúng là diện tích bao vây rất rộng, tu sĩ Luyện Khí cảnh cũng rất khó trốn.
Sau khi Vương Phượng đã phát tín hiệu xong xuôi, cũng liều mạng lên.
Mộ Dung huynh đệ cực kỳ khó chơi, cứ ngã như vậy sao? Không đúng, bọn họ vẫn còn sống, cho dù mỗi người đều trúng hàng chục viên bi thép, bị thương không nhẹ nhưng vẫn chưa mất mạng, chúng bắt đầu rên rỉ, giãy dụa muốn bò dậy.
“Người đâu, lên trói chúng lại.” Vương Phượng nghiến răng, hung hăng nói, “Trước tiên đánh gãy gân tay gân chân, rồi hãy trói lại.”
“Vâng, Vương Phượng tiểu thư.”
Mấy tộc binh giật mình, cảm giác hưng phấn đã sụt giảm rất nhiều. Vội vàng xuống ngựa rút đao, đánh gãy gân tay gân chân của Mộ Dung huynh đệ, sau đó trói gô chúng lại.
“Vương Phượng, ngươi sẽ không chết yên ổn.” Mộ Dung huynh đệ đau đớn gào lên, mắng chửi, “Ả tiện nhân ngươi, thủ đoạn lại ác độc như vậy, ngươi…”
Còn chưa đợi chúng mắng hết hai câu, miệng đã bị nhét vải, nói không nên lời.
“Hừ!” Vương Phượng vẫn là lần đầu làm chuyện hung tàn như vậy, chỉ lạnh giọng nói, “Thật là hai kẻ vô liêm sỉ, đã muốn giết chúng ta lại dám chống đối Vương thị ta, phải chuẩn bị tâm lý chết chứ. Chia thành hai nhóm, áp giải họ về mục trường nhốt lại, những người còn lại lắp súng tán đạn, tiếp tục theo ta tuần tra. Những tán tu hôm nay cứ để họ tới một người chết một người.”
Thực ra, tuy uy lực của súng tán đạn khá tốt nhưng khuyết điểm cũng cực kỳ chí mạng. Có thể sản sinh chiến quả như vậy cũng vì những tán tu kia thiếu hiểu biết về súng tán đạn.
Nếu một khi hiểu rõ súng tán đạn thì có thể phát triển ra rất nhiều chiến thuật chống đối, ví dụ lợi dụng cường cung đánh viễn trình, hoặc là âm thầm phục kích giết chết, hoặc là trang bị dụng cụ phòng ngự.
Có điều một khi họ biết đội tuần tra có súng tán đạn, ít nhất cũng không dám trắng trợn như vậy. Dù sao trong đội tuần tra cũng có một gia tướng hoặc là cao thủ cấp bật tương ứng, sẽ hình thành lực chiến đấu hiệu nghiệm.
Tuy tán tu dám mạo hiểm nhưng suy cho cùng vẫn rất tiếc mạng.
Không cần nhiều lời.
Đội tuần tra do Vương Phượng dẫn đầu không chỉ có một nhánh. Khắp nơi đều vang lên tiếng súng nổ. Dưới sự vô tri và lơ là của đám tán tu, Vương thị đã giành được chiến câu đáng mừng.
Có điều, ngoại trừ một tán tu Luyện Khí cảnh tầng 4 bị bắn chết, còn lại đều chỉ trọng thương. Tuy tu sĩ Luyện Khí cảnh không bằng Linh Đài cảnh nhưng lực sinh mệnh vẫn rất mạnh, người thường tuyệt đối không thể sánh bằng.
Hoàng Phủ thị đã mưu tính lần hành động này rất lâu nhưng lại bị súng tán đạn của Vương Thủ Triết đánh tan hoàn toàn, tổng cộng mười lăm tán tu đều bị bắt hoặc chết.
Người khiến Vương Lạc Đồng cảm thấy căm phẫn nhất, cũng cảm thấy hưng phấn nhất chính là Mộ Dung huynh đệ. Nàng rất có hứng thú với thân pháp Tốn Phong Thiểm của Mộ Dung huynh đệ, giam giữ họ lại, tiến hành thẩm vấn.
Thân là thế gia, hiển nhiên cũng có quy tắc của thế gia. Trong tình huống bình thường, thế gia không được phép tùy tiện ra tay vũ nhục tán tu, nếu sau khi đối phương phạm tội bị bắt, có lẽ phải giao nộp cho quan phủ tại địa phương.
Thế nhưng Vương thị là cường hào, cũng có quyền lực và nghĩa vụ trấn thủ một phương. Một khi tán tu nào đó gây án trên địa bàn của thế gia, chỉ cần có chứng cứ, cho dù là giết, quan phủ cũng chỉ mắt nhắm mắt mở.
Tán tu mà Vương Lạc Đồng đối phó cũng không phải một hai người, cộng them thủ đoạn tra tấn bức cung khoa học hóa được Vương Thủ Triết truyền thụ, nàng cũng xem như là cao thủ trên phương diện tra tấn.
Rất nhanh, bọn họ đã không chịu đựng được tra tấn, thừa nhận tất cả hành vi phạm tội.
Một khi đã xác thực hành vi phạm tội của họ, chỉ cần họ vẫn còn ở trong phạm vi Đại Càn sẽ khó đi được nửa bước, dù sao thì công văn hải bộ của Đại Càn sẽ thông báo đến mỗi quận mỗi vệ.