Chương 614: Lão bà thăng cấp! Nguyên Thủy Linh thể (3)
Vương Thủ Triết vỗ đầu nó, không để ý nhiều tới nó, mà vận chuyển Linh thức thâm nhập vào trong Thủy Nguyệt Các.
Trở thành Linh Đài cảnh, thay đổi lớn nhất nằm ở mặt Linh thức, tương đương với tinh thần lực nói ở Trái Đất, hoặc là được gọi là thần niệm.
Tác dụng của thần niệm vô cùng huyền diệu, rất nhiều lúc thậm chí có thể thay thế đôi mắt.
Tuy cự ly mà Linh thức của tu sĩ Linh Đài cảnh có thể bao trùm khá giới hạn, xa nhất cũng chẳng quá vài trượng nhưng lại có ảnh hướng đến chiến đấu và cuộc sống thường ngày rất lớn.
Vương Thủ Triết thông qua Linh thức “cảm ứng” được Liễu Nhược Lam vẫn đang bế quan ở trong, Nguyên Thủy Linh châu lơ lửng xung quanh nàng, đang tỏa ra quang mang màu lam óng ánh, bao bọc lấy nàng.
Khi Vương Thủ Triết chuẩn bị thu hồi thần niệm lại.
Bỗng dưng, một cỗ khí tức lớn mạnh khiến người ta ngạt thở tràn ngập xung quanh Liễu Nhược Lam.
“Ầm!”
Năng lượng Nguyên Thủy đan xen cùng thần niệm của nàng khuếch tán ra, trong chớp mắt đã đánh vỡ nóc nhà của Thủy Nguyệt Các, xông lên tận mây xanh.
Vào lúc này, một đạo nhân ảnh mơ hồ mang khí thế bức người xuất hiện phía sau Liễu Nhược Lam.
Trong màn sương mù, hình dạng của nàng hơi mơ hồ, chỉ có thể nhìn ra nàng đang ngồi xếp bằng, tư thế giống hệt Liễu Nhược Lam, trên thể thái cũng thướt tha nổi bật và đoan trang, khá giống với Liễu Nhược Lam.
Nhưng so với Liễu Nhược Lam thật sự, nhân ảnh này có rất nhiều cỗ cảm giác áp bức tuôn ra từ trong cơ thể, vô hình vô chất nhưng lại khiến người ta khiếp đảm, tựa hồ đang đối mặt với một sự tồn tại đáng sợ nào đó.
Pháp tướng hư ảnh!
Vương Thủ Triết sững lại, vội vàng thu hồi thần niệm, nắm tay đôi trai gái lùi ra xa. Thế này có lẽ nương tử sắp đột phá rồi, không thể làm phiền nàng.
Vào lúc này, Nguyên Thủy Linh quy cũng cảm ứng được gì đó, nằm rạp xuống đất, đong đưa cái đầu dài lên xuống giống như đang quỳ bái Nguyên Thủy huyền năng cường đại.
Quang mang lóe chớp bất định.
Pháp tướng hư ảnh nữ thần ngồi xếp bằng đó ngày càng rõ rệt, ngay cả ngũ quan cũng không ngừng ngưng tụ như thật, cuối cùng biến thành dáng vẻ của Liễu Nhược Lam, không ngừng tỏa ra Nguyên Thủy bảo quang màu lam nhạt.
Pháp tướng hư ảnh mạnh thật.
Vương Thủ Triết cũng ngạc nhiên không thôi.
Không phải hắn chưa từng nhìn thấy pháp tướng hư ảnh của Liễu Nhược Lam nhưng hoàn toàn không có uy thế như hôm nay. Từ Linh Đài cảnh sơ kỳ đột phá tới Linh Đài cảnh trung kỳ, thực lực biến đổi lợi hại như vậy sao?
Vương Thủ Triết lặng lẽ nghi hoặc.
Một lúc sau, pháp tướng thân ảnh đó mới dần liễm đi, tựa như tất cả đều tĩnh lại.
Chẳng mấy chốc, Liễu Nhược Lam phiêu nhiên ra khỏi Thủy Nguyệt Các.
Dưới ánh mặt trời, làn da vô cùng mịn màng trên gương mặt xinh đẹp của nàng giống như phủ lên một tầng bảo quang, như Nguyên Thủy thần nữ giáng trần.
Duy có viên Nguyên Thủy Linh châu mà nàng cầm trên tay lại cởi bỏ tất cả quang mang, biến thành một viên châu không còn sinh cơ.
“Nương tử, nàng không sao chứ?” Vương Thủ Triết vội bước lên, vô cùng ân cần.
Trong tình huống bình thường, Linh Đài cảnh sơ kỳ đột phá Linh Đài cảnh trung kỳ sẽ không quá nguy hiểm. Có điều thanh thế mà nàng mới đột phá quá lớn, khiến người ta mịt mờ.
“Phu quân.”
Liễu Nhược Lam tiến lại gần, nắm chặt tay của Vương Thủ Triết.
Đôi mắt trong suốt của nàng tràn ngập vẻ sung sướng: “Phu quân chàng yên tâm, ta không sao, mọi thứ đều rất thuận lợi.”
Vương Thủ Triết nhẹ lòng, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, phát hiện tu vi của nàng đã cao lên một tầng mới, trở nên thâm sâu khó lường, vốn không thể nhìn thấu.
Đây là trong tình huống tu vi vượt qua hắn quá nhiều mới xuất hiện.
“Chúc mừng nương tử, chúc mừng nương tử.” Vương Thủ Triết lộ ra ý cười thật tâm, “Từ nay về sau, nương tử đã là cao thủ Linh Đài cảnh trung kỳ rồi. Dựa theo tốc độ thăng cấp của nương tử, Thiên Nhân cảnh chỉ là chuyện sớm muộn.”
Khi trong lòng đang vui mừng, hắn cũng có hơi ngưỡng mộ.
Tư chất huyết mạch của nương tử thật khiến hắn thèm thuồng, tài nguyên tu luyện dồi dào, cộng thêm chút phấn đấu của bản thân, tu vi đã lên ào ào như ngồi hỏa tiễn.
“Nhưng không chỉ có vậy.” Liễu Nhược Lam siết chặt tay Vương Thủ Triết, tràn ngập phấn khích, “Khi ta đột phá đã thử mượn công hiệu của Nguyên Thủy Linh châu, nhưng không ngờ Nguyên Thủy bản nguyên chi lực trong đó đã bị hút cạn, cuối cùng huyết mạch xảy ra đột biến, lại thăng thêm một bậc.”
Lại thăng thêm một bậc? Vậy chẳng phải đã đạt tới bậc Nguyên Thủy Linh thể rồi sao?
Vương Thủ Triết kinh hỉ một phen, tò mò đánh giá Liễu Nhược Lam lần nữa: “Chẳng trách nương tử lại trở nên xinh đẹp, da dẻ thật sự là trắng mịn xinh đẹp! Véo một cái đã sắp ra nước rồi.”
Nương tử Nhược Lam xảy ra đột biến huyết mạch, thành công trở thành Nguyên Thủy Linh thể, tuy thật sự kinh hỉ nhưng cũng nằm trong lẽ thường tình.
Dù sao nàng trời sinh đã là tư chất Nguyên Thủy Thượng Phẩm Giáp đẳng, sớm đã là huyết mạch Nguyên Thủy nhị trọng cao đẳng, sau khi uống dịch cải thiện huyết mạch sơ cấp, tuy chưa thể đột phá ngay huyết mạch tam trọng nhưng cũng chẳng kém mấy phần.
Sau khi nàng thăng cấp Linh Đài cảnh, tầng sinh mệnh tiến hóa, huyết mạch lại tăng cao thêm một bậc, cách huyết mạch tứ trọng cũng chỉ có nửa bước. Bây giờ bước qua nửa bước này, hợp lẽ đột biến thành Nguyên Thủy Linh thể.
“Phu quân, chàng đừng nhìn như vậy, xấu hổ quá.” Liễu Nhược Lam liếc mắt, hai má khẽ ửng đỏ.