Chương 615: Lão bà thăng cấp! Nguyên Thủy Linh thể (4)
“Sợ gì? Chúng ta đã là phu thê già rồi.” Vương Thủ Triết nắm tay nàng không buông, “Nàng đã bế quan ba tháng ròng rã, phải biết phu nhớ nàng cỡ nào.”
“Phu quân, con vẫn còn ở bên, chàng đừng có không biết xấu hổ như vậy.” Liễu Nhược Lam thoáng hiện quang mang hạnh phúc mà xấu hổ trong ánh mắt, giậm chân “khẽ cáu”.
Vương Ly Dao và Vương Tông An ở bên cạnh nhìn nhau, lập tức bình thản lén thở dài.
Thật khiến người ta cảm động mà…Nương thân người cũng nhớ tới hai người chúng ta.
Tỷ đệ hai người đi lên, chuẩn bị bái kiến mẫu thân, biệt đạt tình cảm tư niệm một chút.
“Cũng phải, con vẫn còn ở đây.” Vương Thủ Triết liếc mắt nhìn chúng một cái, sau đó dặn dò, “Vương Ly Dao, con dẫn đệ đệ cưỡi Nguyên Thủy Linh quy về đi, ta và nương thân con còn có chuyện phải thương lượng, các con dặn nhà bếp chuẩn bị bữa tối, đợi chúng ta về cùng ăn.”
Hai người nhất thời thooáng xúc động nước mắt đầy mặt.
Hiện thức có cần phải như vậy không?
Hai người vừa mới gặp mặt đã khanh khanh ta ta, dẹo dẹo không thôi, còn chê chúng ta vướng víu?
May mà từ nhỏ tới lớn đã như vậy, bị ghét bỏ cũng chẳng phải lần một lần hai. Tỷ đệ hai người nhìn nhau, lại bất đắc dĩ thở dài, ngoan ngoãn cưỡi Nguyên Thủy Linh quy trở về.
Ài…Lệnh của phụ thân không thể không tuân…
“Phu quân, thế này không tốt lắm nhỉ?” Liễu Nhược lam nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, ít nhiều có hơi không nỡ.
“Vừa nãy chẳng phải nàng cũng không ngăn cản sao?” Vương Thủ Triết cười híp mắt vuốt ve bàn tay nhẵn nhụi của nàng, “Nàng yên tâm, các con đều lớn cả rồi, còn hiểu chuyện hơn so với nàng tưởng tượng. Không nói đến những chuyện này nữa, hai ta đã không gặp nhau ba tháng rồi, nương tử đã tu thành Nguyên Thủy Linh thể, vi phu đã không nhịn được muốn lĩnh giáo sự lợi hại của Nguyên Thủy Linh thể rồi.”
“Phu quân à, không phải Nhược Lam xem thường chàng, chỉ sợ chàng không gánh nổi.” Liễu Nhược Lam dùng đôi mắt trong suốt, giống như Vương Thủ Triết đã nói, đã là cặp phu thê gì rồi, khi bốn bề vắng lặng nàng cũng sẽ không xấu hổ lắm đâu.
“Ha ha!” Vương Thủ Triết cười tự tin nói, “Nương tử chớ nói đùa, bản lĩnh của phu quân nàng chẳng nhẽ nàng không biết? Ta không phải người ăn chay!”
Sau đó.
Một canh giờ sau, trên hòn đảo giữa hồ loáng thoáng truyền ra giọng nói khàn khàn và yếu ớt của Vương Thủ Triết: “Nương tử, thời gian không còn sớm nữa, con vẫn còn đang đợi chúng ta ăn cơm.”
“Cái gì? Chàng vẫn cần mài giũa. Không không không, người là sắt, cơm là thép…Huống chi con cái…”
“Cứu mạng!”
Cùng một khoảng thời gian, trong Hoàng Phủ thị chủ trạch.
Lúc Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vội đến tiền viện đã nhìn thấy một nhân ảnh đang yên lặng đứng dưới hành lang ở tiền viện.
Đó là một thanh niên có vóc dáng cao lớn, phong tư ngọc cốt.
Hắn quay lưng lại với mình, ánh mắ đang tiêu diêu nhìn những cây hoa trong viện.
Từ góc nhìn của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, chỉ có thể nhìn thấy y bào và nửa gương mặt của hắn.
Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng thêu hoa cùng màu, trên vai tùy ý khoác áo choàng dài, trông có vẻ không để ý nhưng da lông trên áo choàng lại là da lông hung thú quý giá, nom vẻ bóng nhoáng, cao quý dị thường.
Chỉ với một chiếc áo choàng này đã có giá ngàn vàng.
Điều này khiến hắn trông như một công tử ca quần là áo lượt của thế gia đại tộc nào đó, phong quang tế nguyệt, quý khí đầy mình nhưng lại không có bao nhiêu lực uy hiếp.
Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy nhân ảnh này, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lại thở gấp, vô thức dừng bước.
Nhân ảnh ở hành lang phát giát được, quay đầu nhìn Hoàng Phủ Cẩm Hoàn một cái: “Xem ra áp lực mà Bình An Vương thị gây cho Hoàng Phủ thị còn lớn hơn cả bổn công tử tưởng tượng. Một Hoàng Phủ gia chủ anh minh quyết đoạn cũng trở nên sợ bóng sợ gió rồi.”
Giọng nói của hắn nhẹ tuênh, mang theo vài phần tùy hứng.
Nhưng một tiếng “anh minh quyết đoán” này nghe không giống đang khen Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, ngược lại giống như châm chọc.
Trong đáy lòng hắn lập tức ngầm ngậm lửa giận nhưng lại bị hắn cưỡng chế ép xuống giống như không có chuyện gì, vươn tay hành lễ với người kia: “Cẩm Hoàn không biết công tử thân tới, tiếp đón chậm trễ, mong công tử lượng thứ.”
“Có câu người không biết không đáng trách. Nếu ta chấp nhặt chút tình tiết này, ngược lại chứng tỏ ta lòng dạ hẹp hòi rồi.” Công tử ca mặc bạch y cười một tiếng, ngữ khí vẫn phiêu diêu như vậy, “Có điều, Hoàng Phủ gia chủ chớ quên, ngươi vẫn còn nợ ta ba mạng người.”
Ba mạng người?
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn co rúm lồng ngực, phút chốc phản ứng lại.
Là ba người m tiên sinh bọn họ.
Lúc trước vì tính kế Vương Thủ Triết, cướp đoạt bản vẽ thiết bị chế tạo trong xưởng, hắn đã cố tình mời ba người m tiên sinh ra tay, kết quả lại thất bại.
Sau đó, Hoàng Phủ thị có ý đồ lật ngược thế cục, cướp đoạt bản vẽ và thiết kế của công xưởng xi-măng của Vương thị.
Hoa Diệp lão tổ thậm chí còn vì vậy mà đích thân ra tay, kết quả vẫn rơi vào bẫy của Vương Thủ Triết, không chỉ không thể hòa trận, ngược lại còn khiến cho lão tổ bị thượng nặng khó khỏi.
Sau này, hắn một mặt muốn nghĩ cách chữa thương cho Hoa Diệp lão tổ, một mặt lại bị một chuỗi thương nghiệp của Vương thị đấu đá chèn ép không thở nổi, sứt đầu mẻ trán, nên chẳng hơi đâu nghĩ đến chuyện của m Sát Tông.
Lẽ nào nói vị này tới là để tính sổ?