Chương 619: Thiên kiêu! Nhà ai mà không có mấy người (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 619: Thiên kiêu! Nhà ai mà không có mấy người (1)

“Món Linh bảo này chỉ dùng được 1 lần, định giá trong Tử Phủ Học Cung chừng hai mươi vạn càn kim. Nếu phu nhận chịu vận dụng quan hệ nhân mạch, mua được vật này, Hoàng Phủ thị ta nguyện ý bỏ ra ba mươi vạn càn kim thu mua.”

“Lệch giá 10 càn kim…” Cơ phu nhân khẽ híp mắt, “Cẩm Hoàn gia chủ đã mong cừu phòng thân, bản phu nhân có thể thử. Có điều ta không dám đảm bảo chắc chắn có thể mua được.”

“Phu nhân có lòng là được.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đứng dậy chắp tay, “Đã vậy, Cẩm Hoàn không quấy rầy nữa. Xin cáo từ.”

Sau khi cáo từ xong, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vội vã dẫn người rời khỏi trang viên.

Hắn còn phải mau chóng viếng thăm các gia tộc thông gia khác. Tử Phủ Học Cung khống chế “Lục Cực Dương Viêm Châu” khá nghiêm khắc, đối với Cơ phu nhân có thể mua được hay không, hắn cũng không hoàn toàn nắm chắc, còn phải chạy thêm vài nhà, làm tốt công tác chuẩn bị mới khá an toàn.

Sau khi người đi khỏi, ánh mắt của Cơ phu nhân dần trở nên lờ mờ.

Thật không hổ là ván cờ được gia chủ bố trí lâu dài, vì câu con cá này đã bất kể chi phí đầu tư mấy năm nay bỏ mồi ngay miệng hang, xem như nhìn thấy hiệu quả rồi.

Bằng công lao này, gia chủ chắc chắn sẽ khen thưởng ta, đúng chứ?

Thời gian vội vã trôi qua, thoắt cái đã hơn một tháng.

Trong Vương thị chủ trạch.

Căn tiểu viện của Vương Thủ Triết trông thì bình thường, không lắm đại khí nhưng là nhà hắn đã kinh doanh mười mấy năm. Mỗi đóa hoa ngọn cỏ, hòn đá cành cây trong đó đều do hắn dốc lòng bày bố từng ly từng tí.

Căn tiểu việ này cũng chỉ có tộc nhân thân cận, gia tướng tâm phúc và khách quan trọng mới có tư cách bước vào.

Hôm nay, trong tiểu viện của Vương Thủ Triết đã đón hai vị khách quý.

Trong đình nghỉ mát, trên bàn đá bé nhỏ đã được đặt vài mỹ thực đắc đắc của Vương thị, có Linh ngư tươi sản xuất từ An Giang, cũng có thịt hung thú từ ngoại vực cùng với các món ăn vặt đủ mùi vị, còn có các loại Linh tửu do hồ lô Linh bảo sản xuất ra.

Hoa cỏ quanh vườn ngào ngạt hương thơm, Linh phong và Linh điệp lượn vòng, chứng tỏ mê lực độc hữu của mùa xuân.

Vương Thủ Triết, Liễu Nhược Lam và hai vị khách ngồi xung quanh bàn đá, vừa ăn vừa chuyện trò.

Hai vị khách này, một vị là nam tử thanh niên mặc bạch y, lưng đeo trường kiếm, rất có khí tức ưu nhã. Người này chính là đệ tử thân truyền trong Huyền Băng điện của Tử Phủ Học Cung, Phòng Hữu An.

Hắn đã không phải là lần đầu tới tiểu viện này nhưng vẫn không kìm được mà khen: “Thủ Triết sư đệ không hổ là đệ tử thân truyền ký danh của Trường Xuân cốc. Viện này tuy nhỏ nhưng khắp nơi đều dụng tâm, vô cùng hiện rõ sở thích cuộc sống của Thủ Triết sư đệ.”

“Hữu An sư huynh quá khen rồi.” Vương Thủ Triết khách khí bật cười, “Mấy năm nay, nhờ Hữu An sư huynh giúp đỡ bán rượu, Vương thị đã kiếm không ít tiền. Nhân lương duyên này, Thủ Triết kính Hữu An sư huynh một ly.”

“Làm gì có, làm gì có.” Phòng Hữu An cũng cười phóng khoáng, “Ta cũng phải cảm tạ cơ hội kiếm tiền của sư đệ cho ta. Cạn một ly.”

Hai người ăn uống linh đình, trò chuyện hăng say, bầu không khí cực kỳ sôi nổi.

Tuy Phòng Hữu An là đệ tử thân truyền của Huyền Băng điện nhất mạch ở Tử Phủ Học Cung, thế gia cũng không tệ nhưng con đường tu luyện vốn cực kỳ hao phí tài nguyên và tài lực, nhất là mục tiêu trong tương lai của hắn là thiên kiêu Tử Phủ cảnh, tài nguyên tiêu phí lại càng đáng sợ, chỉ dựa vào chi viện của gia tộc hoặc là nhiệm vụ ở Học Cung, vốn không đủ.

Mấy năm nay, hắn và Vương thị hợp tác bán Linh tửu, đã kiếm không ít từ lợi nhuận cao, hiển nhân lại càng thân thiết với Vương Thủ Triết.

Một bên khác, con dâu lớn Liễu Nhược Lam của Vương thị cũng đang ngồi cùng một nữ tử mặc váy xanh/

Dáng ngồi của nữ tử mặc váy xanh này khá tùy ý, cũng không hề xem trọng việc ăn uống, ngay cả búi tóc ở đỉnh đầu cũng khá tùy tiện, không tinh tế như nữ tử bình thường. Nhưng bởi vì da dẻ cực kỳ tốt, ngũ quan cũng tinh xảo, cư nhiên chẳng hề lộ vẻ lôi thôi gì, ngược lại còn lộ ra một loại tư thái khí phách không câu nệ tiểu tiết.

Nữ tử mặc váy xanh này chính là đệ tử thân truyền của Trường Xuân nhất mạch, Lục Vi tiểu học tỷ.

“Thủ Triết sư đệ, Nhược Lam sư muội, mấy món này thật sự rất ngon.” Lục Vi tiểu học tỷ vừa ăn từng miếng lớn Linh ngư tươi hấp, thịt hung thú khô sốt gia vị đặc sắc, vừa không kìm lòng nói luyên thuyên, “Nhất là thịt hung thú này, cực kỳ ngon.”

Năm sáu năm trước, Lục Vi tiểu học tỷ mới chỉ là thực lực Linh Đài cảnh, bây giờ nàng đã trở thành Thiên Nhân cảnh, tu vi trông có vẻ thâm sâu khó lường, sâu không thấy đáy.

Có điều dáng vẻ của nàng vẫn chẳng hề thay đổi, chỉ là trông có vẻ càng trẻ, da dẻ vô cùng mịn màng, trắng hồng, chứng tỏ đây là kết quả của việc nàng không tiếc giá cả mua sản phẩm chăm sóc da đắt nhất.

Thân là P trong Vip của ngành chăm sóc da của Vương thị, sản phẩm của tiểu học tỷ đều được đặc chế, thứ gì tốt thì dùng thứ đó, thứ gì đắt thì dùng thứ đó.

Nguyên nhân rất đơn giản, Lục Vi tiểu học tỷ này rất giàu.

Nàng đã đào tạo ra rất nhiều giống cây vô cùng đặc biệt, tạm thời không nhắc tới điểm này, chỉ riêng nghiên cứu cải tiến Diệt Trùng Tán, nàng đã kiếm bộn tiền.