Chương 620: Thiên kiêu! Nhà ai mà không có mấy người (2)
Thủ pháp mà nàng bán giống khác với Vương Thủ Triết, nàng không phải suy nghĩ đến vấn đề bị người khác nhái, đại gia tộc nào muốn dùng giống của nàng, cứ nộp phí trao quyền cho Tử Phủ Học Cung là được, Lục Vi tiểu học tỷ dựa vào phần phí trao quyền đã có thể sống rất an nhàn.
Không giống Vương Thủ Triết, còn phải vất vả trồng giống, lén lút bán.
Đối với kiểu khách đã có tiền lại hào phóng này, thái độ của Vương Thủ Triết sẽ như mưa thuận gió hòa, ôn hòa: “Lục Vi tiểu học tỷ, tỷ cứ ăn thoải mái, lúc về ta sẽ sai người chuẩn bị thêm một ít cho tỷ, bỏ vào nhẫn trữ vật từ từ ăn.”
“Nếu tiểu học tỷ thích, sau này thịt hung thú khô mỗi năm trong nhà làm ra, ta đều sai người mang tới một phần cho tiểu học tỷ.” Liễu Nhược Lam cười gắp một đũa thức ăn cho Lục Vi tiểu học tỷ, “Thịt khô này không chỉ có thể làm đồ ăn vặt, lúc ra ngoài còn có thể làm lương khô. Ngoại trừ thịt khô, trong nhà còn chuẩn bị đồ ăn vặt khác, lúc về ta sẽ sai người chuẩn bị một ít cho tiểu học tỷ.”
Bởi vì Liễu Nhược Lam thích ăn vặt, Vương Thủ Triết và đầu bếp trong nhà đã cùng nghiên cứu, tạo ra không ít mỹ thực ăn vặt vô cùng đặc sắc, không hạn chế ở loại thịt cá, còn có không ít đậu chế phẩm làm ra từ Linh đậu, sốt Linh đậu khô, ngũ hương đậu khô,…
Mấy thứ này rất được nữ tử trong nhà ưa chuộng, đều đã bỏ vào trong danh sách đối hoái giá trị cống hiến.
Trong đình nghỉ mát, bốn người vừa ăn vừa chuyện trò, bầu không khí hòa hợp, người hầu và thị nữ phục vụ bên cạnh cũng đỏ hồng mặt mày, âm thầm phấn khích không thôi.
Không ngờ nhân mạch của gia chủ và gia chủ phu nhân lại lợi hại như vậy, có thể mời hai vị đệ tử thân truyền của Tử Phủ Học Cung tới. Điều này cũng quá nở mày nở mặt, nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ dẫn tới sóng to gió lớn.
Rất nhanh, bốn người đã ăn uống no nê.
Vương Thủ Triết lập tức sai người dọn hết cơm thừa rượu cặn xuống, đổi lên một số món ăn vặt như mứt hoa quả, Linh dưa Linh quả tươi ngon, lại pha một ấm Linh trà thượng hạng.
Lúc này, bốn người mới bắt đầu nói đến chính sự.
“Hữu An sư huynh.” Vương Thủ Triết uống Linh trà nói, “Bốn năm trước huynh đã biết nguyên do của chuyện này. m Sát Tông vẫn cứ như âm hồn bất tán, hiển nhiên ta không thể buông lỏng việc điều tra chúng. Chuyện này rất rõ ràng, thế lực hoặc là người nào đó trong m Sát đã lục tìm và khai quật di tích của Thần Vũ Hoàng triều ở nơi nào đó phía nam Lũng Tả quận của chúng ta.”
“Mấy năm nay, ta đã liên tục báo cho sư huynh biết những thư từ và tình báo mà mình có được, không biết sư huynh có từng chỉnh lý ra một số mạch lạc?”
Phòng Hữu An uống Linh trà, chậm rãi nói: “Dựa theo tình báo mà đệ liên tục cung cấp, ở Học Cung, ta đã không ngừng tìm đọc điển tịch liên quan, đại khái đã xác định, di tích của Thần Vũ Hoàng triều đó, có lẽ một người tên “Huyết Tôn Giả” có liên quan tới Thần Vũ Hoàng triều.”
Mặc dù là ở Thần Vũ Hoàng triều cởi mở tư tưởng, tính bao dung khá mạnh, “Huyết Tôn Giả” cũng là một tồn tại khá gần phản đạo.
Chủ trương lớn nhất của hắn chính là tinh luyện ra huyết mạch của yêu ma, cấy ghép vào trong cơ thể người để tất cả bình dân của Thần Vũ Hoàng triều đều trở thành người có huyết mạch.
Hơn nữa, hắn cũng không phải chỉ nói suông mà là vẫn luôn nỗ lực thực hiện mọi thứ trên cơ thể, đồng thời có một đống người ủng hộ, đã thu nhận vô số đệ tử môn nhân.
Nếu chỉ như thế cũng còn được, vấn đề là thủ đoạn nghiên cứu của hắn cực kỳ tàn nhẫn, thường sẽ chế tạo ra sân thí nghiệm cỡ lớn ở một số thành trấn kiểu lớn, dùng con người làm thực nghiệm, mỗi lần đều sẽ có vô số bình dân và chiến sĩ chết.
Cũng vì vậy, hắn bị Thần Vũ Hoàng triều phán định một trong những tội phạm truy nã trên hắc bảng.
Sau khi phát triển hơn ba ngàn năm, thế lực của Huyết Tôn Giả mới hoàn toàn tan rã, Huyết Tôn Giả cũng bị bắt tại trận, bị phán xử cực hình.
Nhưng tuy Huyết Tôn Giả bị xử tử, trong vô số đệ tử môn nhân của hắn lại có không ít cá lọt lưới.
Về sau, những người này luôn âm thầm phát triển ven vũ đài lịch sử của Thần Vũ Hoàng triều. Tuy những đệ tử môn nhân đó truyền từ đời này sang đời khác cũng chưa xuất hiện nhân vật lợi hại nào, không có dấy lên ngọn sóng quá lớn nhưng vẫn luôn tồn tại.
Phòng Hữu An tiếp tục nói: “Dựa theo sử liệu mà ta tổng hợp, bản đồ hoàn cảnh đã thay đổi suy đoán, m Sát Tông kia vẫn luôn có tham vọng, có lẽ là một nơi ‘Huyết Sào’ trong đó.”
“‘Huyết Sào’, là công xưởng do những đệ tử hậu duệ môn nhân may mắn thoát thân của ‘Huyết Tôn Giả’ thành lập nên, sào huyệt tà ác chuyên dùng để bồi dưỡng Huyết Sào chiến sĩ. Bọn chúng luôn âm mưu bồi dưỡng ra Huyết Sào chiến sĩ mạnh mẽ, lật đổ sự thống trị của Thần Vũ Hoàng triều.”
“Nhưng chắc Thủ Triết sư đệ cũng biết, Thần Vũ Hoàng triều mạnh hơn gấp nhiều lần so với Đại Càn quốc chúng ta. Những tàn đảng của Huyết Tôn Giả tuy có dã tâm nhưng chẳng qua là bọ ngựa đá xe.”
“Có điều, ‘Huyết Sào’ này đặt ở Thần Vũ Hoàng triều, có lẽ chẳng là gì nhưng đặt ở thời đại chúng ta, ý nghĩa lại khác. Một khi bị người có dã tâm đoạt đi, sợ rằng sẽ gây ra một trận tai ương.”