Chương 623: Chuyển mình đi! Hoàng Phủ thị (2)
Thế này thì cũng… loại thiên bẩm nghịch thiên có huyết mạch Nguyên Thủy Thượng Phẩm Ất đẳng như Vương Ly Dao, Nguyên Thủy Thiên Hồ chủ nhân chắc chắn là xem như trân bảo rồi.
Có điều với tính cách của lão nhân gia bà ấy, sợ là sẽ không quan tâm tới phu quân. Có thể nhìn ra được từ chuyện hồi thư cho Ly Dao mà không phải là hồi tư cho hắn.
“Thủ Triết, ta cũng theo ý đồ của ngươi, đi gặp các thượng nhân rồi, các thượng nhân cũng đều trả lời.” Phòng Hữu An vừa nói tới chuyện này đã cảm thấy gương mặt hơi nóng ran, cảm giác giống như đi ăn xin vậy, “Huyền Dao thượng nhân nói, thân truyền Thiên Nhân cảnh của ông ấy quá ít, đều đang bận làm chuyện khác, bởi vậy cho đệ một đạo kiếm phù phòng thân.”
“Kiếm phù?” Vương Thủ Triết thầm mừng rỡ, “Nói ra thì vẫn là Huyền Dao thượng nhân coi trọng, ra tay đã tặng kiếm phù.”
Hắn có ấn tượng rất sâu sắc với kiếm khí mở núi của Huyền Dao thượng nhân, uy lực quả nhiên bất phàm.
“Cũng chỉ là một đạo kiếm phù bình thường, tương đương với một đòn tấn công toàn lực của Thiên Nhân cảnh.” Phòng Hữu An lấy ra một miếng ngọc phù hình kiếm, bên trên chạm khắc ký hiệu còn lưu ký ấn độc hữu của Huyền Dao thượng nhân, hắn tỏ vẻ cổ quái nói, “Đệ sẽ không tưởng rằng ông ấy sẽ hào phóng cho Tử Phủ kiếm phù chứ? Thứ đó phải hao tổn tu vi của Tử Phủ thượng nhân.”
“Cái này…” Vương Thủ Triết nhận lấy ngọc phù hình kiếm, không khỏi có chút thất vọng.
Có điều nghĩ cũng phải, Huyền Dao thượng nhân cũng không phải phụ thân hắn, sao có thể cho Tử Phủ kiếm phù chứ.
Cho dù là phụ thân, cũng sẽ không hao tổn tu vi của mình ở độ tuổi khỏe mạnh đi luyện chế kiểu đồ chơi như Tử Phủ kiếm phù.
“Thứ này cũng tốt, dùng được thì cũng xem như là một lá át chủ bài nhỏ.” Vương Thủ Triết nói, “Ta đã từng nhìn thấy ngọc phù tương tự trong hội đấu giá Bách Bảo Các, một miếng cũng phải vài vạn càn kim, xem chừng quà cáp mấy năm nay cũng không tặng không.”
“Ta không gặp được Nguyên Thủy Thiên Hồ chủ nhân, bà ấy cũng không chịu gặp ta. Có điều sau đó, bà ấy phái thân truyền đưa cho ta một đạo Nguyên Thủy thuẫn phù.” Phòng Hữu An lại lấy ra một miếng Linh phù băng hệ màu lam nhạt, nói, “Sau khi bóp nát đạo Nguyên Thủy Linh phù này, có thể hình thành một đạo Nguyên Thủy Linh thuẫn, ước chừng có thể chắn được một hai chiêu của tu sĩ Thiên Nhân cảnh, vào thời khắc mấu chốt vẫn có chút hữu dụng.”
“Đồ vật hộ mệnh, dĩ nhiên là càng nhiều càng tốt.” Vương Thủ Triết cũng biết đây đã là đồ tốt rồi. Xem chừng mỗi năm viết thư cho bà ấy vẫn có chút tác dụng.
“Hoan Điệp phu nhân đã tiếp kiến ta, đưa ra một miếng Hoan Thuật ngọc phù. Tác dụng à, dĩ nhiên là sẽ thi triển ra một đạo Hoan Thuật, nếu đối phương có ý chí và thần niệm đều không quá mạnh sẽ lập tức xâm nhập vào trong mộng hoan, nếu không có cách nào thoát khỏi thì rất có thể chết trong mộng hoan.” Phòng Hữu An nói, “Có điều uy lực của thứ này mạnh thì có mạnh nhưng khuyết điểm cũng rất lớn, bởi vì hễ là tu sĩ có thể thăng cấp Thiên Nhân cảnh, ý chí và thần niệm đều không tồi.”
“Cũng xem như là một át chủ bài.” Vương Thủ Triết cũng cực kỳ vui mừng về miếng Hoan Thuật ngọc phù này, vật này khá khó đối phó với Thiên Nhân cảnh nhưng vẫn dùng được, có thể tung ra hiệu quả thần kỳ vào thời khắc mấu chốt.
Món đồ mang tính át chủ bài, hiển nhiên là càng nhiều càng tốt. Cho dù bản thân không dùng tới cũng có thể bỏ vào trong tàng bảo khố của gia tộc làm nội tình.
“Còn phó viện trưởng đại nhân, sớm đã đưa đồ đệ đi vân du tứ phương, ta không gặp được.” Cho tới giờ, Phòng Hữu An nhớ tới chuyện mà Vương Thủ Triết nhờ hắn làm, gương mặt loáng thoáng nóng ran lên, hắn đường đường là thiên kiêu của Huyền Băng điện cấp chân truyền, đi tìm các thượng nhân vét đồ, thực sự quá mất mặt.
Không phải vì niệm tình quan hệ với Vương Thủ Triết rất tốt, e rằng hắn thật sự không ném được liêm sỉ này xuống.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, thật sự vượt ngoài dự liệu của hắn, vét không ít đồ. Ba món ngọc phù này cộng lại, tính sao cũng phải đáng giá mấy chục vạn càn kim.
Vương Thủ Triết gom ba món ngọc phù này lại, bỏ vào trong nhẫn trữ vật, lại hỏi: “Trước đây nhờ Hữu An sư huynh mua ‘Lục Cực Dương Viêm Châu’, tình hình thế nào rồi?”
Nói tới vật này, trên mặt Phòng Hữu An lộ ra vẻ hơi đau lòng: “‘Lục Cực Dương Viêm Châu’ dùng để đối phó tu sĩ m Sát Tông, quả thực có tính khắc chế không nhỏ. Nhưng dùng học phần ở Học Cung để đối hoái, chuyển hóa thành giá trị càn kim, ước chừng phải hai mươi vạn càn kim. Vật chỉ dùng một lần này, giá cả lại sắp ngang với một món pháp bảo. Học phần của ta không đủ, còn phải hỏi thêm vài sư đệ xoay xở một chút mới đổi được.”
Nói xong, Phòng Hữu An lấy ra ‘Lục Cực Dương Viêm Châu’ đưa cho Vương Thủ Triết.
Nó to chừng bàn tay, toàn thân đỏ như lửa, cho dù là sức mạnh bị phong ấn trong hạt châu nhưng cũng có thể cảm nhận được sức mạnh hỏa diễm dồi dào mà tinh tuần hàm chứa trong đó.
“Vật này, ta trả cho huynh 25 vạn càn kim.”
Vương Thủ Triết nhận Lục Cực Dương Viêm Châu, sau đó lập tức móc ra một xấp kim phiếu đưa cho Phòng Hữu An, trong đó có hai tờ kim phiếu, đều làm từ giấy màu tím.