Chương 624: Chuyển mình đi! Hoàng Phủ thị (3)
Loại kim phiếu màu tím này dùng một loại Linh tài thuộc Linh mộc tên Tử Huyết Long, trải qua thủ pháp đặc biệt luyện chế thành giấy. Nó có độ bền rất cao, có thể phòng lửa phòng nước, lưu trữ ngàn năm cũng sẽ không mục nát.
Bởi vậy, trong “Quốc Hữu tiền trang” của Đại Càn đã dùng giấy này làm đại ngạch kim phiếu, mỗi tờ đều có thể đổi mười vạn càn kim!
Thế gia Cửu phẩm có điều kiện kém một chút, cả đời này cũng chưa chắc có thể sờ được tờ kim phiếu màu tím.
“Đây…”
Tha cho Phòng Hữu An là thiên kiêu có điều kiện gia tế rất tốt cũng bị thủ bút này của Vương Thủ Triết dọa chấn kinh. Trong Học Cung, càn kim có thể đối hoái học phần với các bạn học khác.
Cũng tức là nói, lần này hắn thay Thủ Triết mua một viên Lục Cực Dương Viêm Châu, vừa ngửa tay đã kiếm được năm vạn càn kim.
Cảm giác đau lòng sau khi cạn kiệt học phần trước đây bỗng chốc tiêu tán hết, ánh mắt Phòng Hữu An nhìn Vương Thủ Triết nóng bỏng thêm vài phần: “Thủ Triết sư đệ, sau này đệ muốn đối hoái gì trong Học Cung cứ nói với ta.”
Hắn là thiên kiêu muốn xung kích Tử Phủ cảnh, cho dù trong nhà chi viện trợ cấp, cộng thêm tài nguyên hắn nhận được từ nhiệm vụ của Học Cung, suy cho cùng vẫn là hai chữ — Không đủ!
“Thủ Triết sư đệ, đệ dùng cái này đập người, có phải là quá phung phí không?” Cho dù là phú bà Lục Vi tiểu học tỷ cũng thoáng kinh ngạc, “Cho dù đối thủ là Thiên Nhân cảnh cao giai, ta và Hữu An sư huynh liên thủ là được.”
“Trong tình hình bình thường, nếu dùng bảo vật này đập người, thực sự hơi lãng phí.” Vương Thủ Triết thu Lục Cực Dương Viêm Châu lại, thản nhiên nói, “Có điều, nếu người khác bỏ tiền mua để đập thì không tính là lãng phí.”
“Người khác mua để đập?” Lục Vi tiểu học tỷ kinh ngạc hỏi, “Trên đời này còn có kẻ ngốc như vậy?”
“Tiểu học tỷ có điều không biết.” Vương Thủ Triết cười híp mắt nói, “Có câu ‘Người trong cuộc không nhận ra’, chịu bỏ thứ này đập người, chắc chắn là vì mưu đồ lớn hơn. Chúng ta đợi xem kịch là được.”
…
Mấy ngày sau.
Trong Chiết Mai Viên, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn gặp lại Cơ phu nhân lần nữa.
Hắn nhìn Lục Cực Dương Viêm Châu mà Cơ phu nhân lấy ra, ánh mắt chớp lóe bất định, hơi đau lòng, lại tựa như đang mong chờ gì đó.
“Cẩm Hoàn gia chủ.” Cơ phu nhân nhàn nhạt nói, “Không phải là bổn phu nhân hẹp hòi, chỉ là Minh Ngọc ca ca nhà ta đã đổi hoán không ít học phần vì một viên Lục Cực Dương Viêm Châu này trong Học Cung, chỉ riêng hao phí của mình đã đạt tới ba mươi vạn càn kim, còn nợ không ít nhân tình.”
“Ta cũng không chiếm lợi ích của ngươi, ta phải tranh lấy mười vạn càn kim lợi ích cho Minh Ngọc ca ca.”
“Bốn mươi vạn càn kim.”
Ánh mắt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn thắt lại, mức giá này rõ ràng đã vượt quá dự tính của hắn.
“Không, bốn mươi lăm vạn càn kim.” Cơ phu nhân thoáng không vui nói, “Nhân tình vẫn là nhân tình, nhưng bổn phu nhân bận trong lo ngoài lâu như vậy, còn nợ Minh Ngọc ca ca một nhân tình, ngay cả chút biểu thị, Cẩm Hoàn gia chủ cũng không có sao?”
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cũng đã nhờ người đối hoái Lục Cực Dương Viêm Châu, có điều vật này có bậc đối hoái rất cao, chẳng những cần số lượng lớn học phần mà còn phải là thân phận đệ tử thân truyền.
Mấy năm nay, Cơ Minh Ngọc biểu hiện không tồi, đã được Băng Lan thượng nhân nhận làm đệ tử thân truyền, lúc này mới có tư cách đối hoái.
Đệ tử thân truyền của Học Cung đều là thiên kiêu, thân phân tôn quý, nếu Hoàng Phủ thị còn ở thời kỳ đỉnh phong sẽ có thể giao kết với họ. Nhưng bây giờ, cho dù Hoàng Phủ thị nói chuyện trong Trường Ninh vệ cũng không có tác dụng, đừng nói tới Tử Phủ Học Cung vốn không có cửa.
“Phu nhân, mức giá này quả thực hơi cao.” Sắc mặt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn trở nên lúng túng và khó xử, yếu ớt cầu khẩn, “Mấy năm nay, Hoàng Phủ thị có quang cảnh gì, chắc Cơ phu nhân cũng rõ. Mong phu nhân có thể giảm một chút.”
“Nếu ngươi không đào ra tiền ngay được.” Cơ phu nhân nói, “Ta đồng ý cho ngươi nợ một khoảng thời gian.”
“Đa tạ Cơ phu nhân.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tỏ vẻ mừng rỡ, liên tục chắp tay không ngừng, “Trong lúc Hoàng Phủ thị ta gặp nguy nan, có thể có được sự giúp đỡ của Cơ phu nhân như vậy, Hoàng Phủ cẩm Hoàn ta và gia tộc chắc chắn khắc tạc trong lòng. Nếu có cơ hội, chắc chắn sẽ hồi báo.”
“Đừng vội cảm ơn.” Cơ phu nhân liếc mắt nói, “Giá trị của Lục Cực Dương Viêm Châu không rẻ, nợ thì có thể nhưng phải cầm cố.”
Vẻ mặt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cứng lại, cười khổ nói: “Phu nhân, mấy năm nay, Hoàng Phủ thị ta…”
“Miễn lấy cớ. Với danh tiếng xuống dốc như bây giờ của Hoàng Phủ thị ngươi, không dựa vào cầm cố đồ đạc mà có thể mượn được chục vạn càn kim, bổn phu nhân theo họ của ngươi.” Cơ phu nhân tỏ ra lạnh lùng, phe phẩy chiếc quạt, thay đổi sắc mặt nói, “Ta xem Hoàng Phủ thị là bằng hữu nhưng làm sao trăng sáng chiếu được mương máng. Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, ngươi xem ta là kẻ coi tiền như rác sao? Người đâu, tiễn khách!”
“Cầm, Hoàng Phủ thị ta đồng ý cầm.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vội vàng đồng ý, nói với Cơ phu nhân, “Phu nhân bớt giận. Ban nãy là Cẩm Hoàn lỗ mãng.”
Mấy năm gần đây, Hoàng Phủ thị đã cầm cố rất nhiều tài sản cố định không đáng tiền lắm. Bây giờ thứ còn lại trong tay đều là sản nghiệp nền móng của gia tộc như nông trang, mục trường.