Chương 642: Vương Thủ Triết! Sao lại là ngươi! (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 642: Vương Thủ Triết! Sao lại là ngươi! (6)

Nhìn thấy cục diện lại bị không chế lần nữa, đám trưởng lão và gia tướng Linh Đài cảnh của Hoàng Phủ thị lần lượt thở phào nhẹ nhõm.

Công tác chuẩn bị của gia chủ lần này cực kỳ chu toàn, bọn họ đều dùng ánh mắt bội phục nhìn Hoàng Phủ Cẩm Hoàn.

Trên mặt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lộ vẻ đắc ý.

Cái gì gọi là liệu địch tiên cơ? Đây chính là liệu địch tiên cơ.

Đường đường là đệ tử thân truyền của m Sát Tông, trong tay há lại không có át chủ bài phòng thân nào?

Viên Lục Cực Dương Viêm Châu này là át chủ bài mà hắn bỏ ra một cái giá rất đắc mới có thể mua được. Phát huy tác dụng như vậy khiến hắn đau lòng khong thôi, lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không có vật này không chừng sẽ để công tử đó trở mình.

Trận chiến sau đó không có gì đáng hồi hộp. Lục Cực Dương Viêm Châu đã khắc chế hoàn toàn m Sát khí của công tử, hắn đã hết cơ hội trở mình.

Chẳng mấy chốc, dưới sự phối hợp liên thủ của hai vị Hoa Diệp, Nguyên Vũ lão tổ, công tử liên tiếp bị trọng thương.

“Ầm!”

Công tử hung hăng ngã vào tế đàn màu máu, phá hỏng một nửa tế đàn.

Hình tượng lúc này của hắn đã trở nên cực kỳ nhếch nhác, toàn thân đều là thương tích, trong miệng không ngừng hộc máu, nhất thời không còn sức chiến đấu nữa.

“Thật không hổ là đệ tử thân truyền, quả nhiên mạnh hơn tưởng tượng của ta.” Nguyên Vũ lão tổ lơ lửng ở phía trên công tử, thở hổn hển nói.

Tuy họ đã thắng trận chiến này nhưng sức chiến đấu mà đệ tử thân truyền thể hiện ra cũng khiến Nguyên Vũ lão tổ vô cùng khâm phục.

Nếu một chọi một, sợ rằng Nguyên Vũ lão tổ không phải là đối thủ của người ta.

Ánh mắt của Hoa Diệp lão tổ lạnh thấu xương, nói: “Nguyên Vũ huynh, có câu đêm dài lắm mộng, hai ta cùng ra tay giết hắn. Phần công lao này chia đều cho Hoàng Phủ thị chúng ta và Tiêu thị.”

Có thể giết chết một đệ tử thân truyền của n Sát Tông có Thiên Nhân cảnh trung kỳ, đây rõ ràng là một phần đại công ngút trời, lần này còn khai quật một địa cứ Huyết Sào.

Công tích như vậy, thậm chí có thể sẽ kinh động đến quốc quận, phần thưởng chắc chắn sẽ rất phong phú, cho dù hai tộc cùng chia phần công lao này cũng chắc chắn kiếm được bộn tiền.

Cho dù là Nguyên Vũ lão tổ xuất thân Thiên Nhân thế gia lâu đời, trong lòng cũng nóng ran một trận. Công huân cấp độ này, ngoại trừ lão tổ khai sơn thì ông ta sẽ xếp thứ hai.

Tương lai của gia tộc vì thế mà thăng cấp Lục phẩm cũng rất có khả năng.

Nếu không có cám dỗ ngút ngàn như vậy, cộng thêm Hoàng Phủ Cẩm Hoàn bố trí chu toàn, đường đường là lão tổ Thiên Nhân há sẽ mạo hiểm tới nơi này?

“Được rồi được rồi.” Công tử thân mang trọng thương đã tỏ ra tuyệt vọng và bất đắc dĩ, “Không ngờ bổn công tử sẽ chết ở đây…Quá sơ suất rồi.”

“Công tử đi thong thả, không tiễn.” Hoa Diệp lão tổ không ngừng cười lạnh, vung chiến kích hỏa hệ, chuẩn bị tiễn công tử lên đường.

Bỗng dưng.

Một chuỗi tiếng vỗ tay vang lên.

“Bốp bốp bốp!”

Bên ngoài truyền tới tiếng cười mà Hoa Diệp lão tổ quen thuộc mà mang theo trêu tức.

“Quả nhiên là một màn kịch hay. Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, Hoàng Phủ Hoa Diệp, không ngờ các ngươi thông minh rồi, còn biết liệu địch từ xa, xem ra thứ ta dạy các ngươi đều biết rồi.”

Vương Thủ Triết? Đây, làm sao có thể?

Hoa Diệp lão tổ và Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lần lượt biến sắc…

Bao nhiêu lần rồi?

Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đã không rõ rốt cuộc đã chịu thiệt thòi bao lần trong tay Vương Thủ Triết rồi.

Bây giờ vừa nhắc tới cái tên này, trong lòng hắn tràn ngập âm ảnh khiến hắn cảm thấy một đống tuổi của bản thân đều sống hệt chó vậy, hơi tự kỷ.

Lần này, hắn dốc hết tâm tư trù tính bao lâu để chuẩn bị các loại át chủ bài, đã thế chấp rất nhiều của cải trong nhà rồi. Còn đặc biệt điều động tộc lão trong gia tộc, không tiếc ngàn dặm xa xôi chạy tới Mạc Nam Hoàng Phủ thị, bất chấp liêm sĩ khóc lóc kể lể, xin thêm hai miếng Xích Hỏa Long Lân.

Vì cái này, tình cảm giữa nhà hắn và Mạc Nam Hoàng Phủ thị cũng xem như tiêu tán gần hết rồi.

Mà mọi cố gắng hắn làm đều chẳng qua là muốn liệu địch từ xa, tăng thêm tỉ lệ chiến thắng.

Trường Ninh Hoàng Phủ thị, thật sự đã không thể thua được nữa.

Mà cuối cùng kết quả cũng như ý nguyện của hắn. Công tử túc trí đa mưu cuối cùng vẫn bại trong tay hắn.

Nói chung điều này đã khiến Hoàng Phủ Cẩm Hoàn khôi phục không ít tự tin.

Nhưng ai có mà ngờ, lúc hắn đang xuân phong đắc ý, Vương Thủ Triết lại giống như ác mộng xuất hiện lần nữa.

Sắc mặt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tái nhợt, ngay cả giọng nói cũng hơi run rẩy: “Tại sao? Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

Tại sao, tên tiểu tử này chính là âm hồn bất tán?

“Cẩm Hoàn gia chủ nói vậy thì quá đáng quá.” Vương Thủ Triết mang theo nét cười trên mặt, nhàn nhã nói, “Cứ địa Huyết Sào này là do nhà ngươi mở chắc, ta tới thăm dò di tích, chắc không cần báo cáo với ngươi đâu nhỉ?”

Nói xong, ánh mắt hơi rơi lên người công tử một thân tàn tạ, trên mặt lộ ra một tia trêu tức: “Không ngờ, đường đường là đệ tử thân truyền của m Sát Tông lại rơi vào bước đường này, thật khiến người ta thương tiếc. Bổn gia chủ nhận đầu của ngươi.”