Chương 643: Lợi ích của việc liệu địch từ xa (1)
“Ngươi!”
Công tử bị chọc tức đến khí huyết cuộn trào trong lồng ngực, không nhịn được mà tái mặt, hộc ra một ngụm máu.
Thật đúng là hổ lạc đồng bằng bị chó khinh!
Thân là đệ tử thân truyền của n Sát Tông, hắn bị Hoàng Phủ thị sỉ nhục một lần không tính lại còn bị một người qua đường không biết từ đâu nhảy ra xỉ vả như vậy. Thật là còn có lý lẽ không chứ!
“Vương Thủ Triết!” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tức giận đến run rẩy toàn thân, nghiến răng nghiến lợi nói, “Muốn hái đào, ngươi cũng phải xem bản thân có bản lĩnh đó hay không! Chỗ bọn ta có hai vị lão tổ Thiên Nhân cảnh. Cho dù ngươi gọi Bắc Thần lão tổ và Vương Trụ Bác tới cũng chắc chắn không chiếm được lợi ích!
“Ban nãy còn khen ngươi thông minh, không ngờ vẫn ngu dốt như vậy.” Vương Thủ Triết nghe vậy liếc hắn một cái, không nhịn được mà lắc đầu thở dài, “Ngươi cũng không nghĩ xem, với tính cách của ta, nếu không nắm chắc chắn phần thắng há lại xuất hiện ở đây?”
Theo giọng nói của hắn, các đồng minh của hắn lần lượt bước vào từng người một.
Đầu tiên là người của Bình An Vương thị, bởi vì chuyến này cực kỳ nguy hiểm, người không đủ chiến lực thì Vương Thủ Triết vốn không để họ tham gia.
Bởi vậy Bình An Vương thị chỉ có Lung Yên lão tổ và con dâu lớn của Vương thị Liễu Nhược Lam, cộng với Vương Thủ Triết là ba người.
Sau đó chính là Bắc Thần lão tổ của Trường Ninh Từ thị và Hướng Dương lão tổ của Bách Đảo Chung thị.
Hai người này vừa xuất hiện đã khiến Hoa Diệp lão tổ, Nguyên Vũ lão tổ lần lượt biến sắc.
Từ Bắc Thần của Từ thị là nhân vật phong vân gần đây ở các vệ thành.
Bất cứ một tu sĩ Thiên Nhân cảnh mới thăng cấp nào, danh tiếng đều sẽ truyền khắp các vệ xung quanh trong khoảng thời gian rất ngắn.
Có điều loại Thiên Nhân cảnh mới này còn được, thực lực mới thăng cấp của ông ta chắc chắn không phải rất mạnh, tỉ lệ đại khái là ngay cả pháp bảo cũng không có hoặc là không kịp tế luyện pháp bảo!
Thế nhưng Chung Hướng Dương của Bách Đảo Chung thị thì khác.
Đây là một vị Thiên Nhân cảnh lâu đời có danh tiếng hiển hách, một thân thực lực sâu không lường được, bởi vì gia tộc kinh doanh chợ đen, trong tay nắm giữ bao nhiêu át chủ bài, ai cũng không đoán được.
Có câu gừng càng già càng cay, nếu Hướng Dương lão tổ có Thiên Nhân cảnh lâu đời này không có gì đó nắm chắc, e rằng rất khó mời ông ta xuất sơn.
Quả nhiên như vậy, phía sau bọn họ còn có hai người thong dong đi vào.
Trong đó, một vị nữ tử trông có vẻ còn rất trẻ, dáng vẻ nhìn đông ngó tây cực kỳ hiếu kỳ. Mà một vị khác lại khiến Hoàng Phủ Cẩm Hoàn và Hoa Diệp lão tổ hít một ngụm khí lạnh.
“Phòng Hữu An!”
Người này thật sự là Phòng Hữu An, đệ tử thân truyền của Tử Phủ Học Cung.
Loại nhân vật như vậy, sao lại có thể ở trong đội ngũ của Vương Thủ Triết?
Đặc biệt là Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, trong đầu vang lên một chuỗi ù ù cạc cạc, thân truyền của Học Cung, Vương Thủ Triết lại kéo thân truyền của Học Cung tới.
Rốt cuộc thân truyền của Học Cung mạnh đến cỡ nào?
Nhìn vị công tử m Sát Tông kia là biết, bởi vì bọn họ cùng một đẳng cấp.
Phòng Hữu An vừa xuất hiện, ánh mắt đã dán chặt lên “công tử”, sắc mặt khẽ biến nói: “Thế mà là ngươi, m Ngọc Trạch!”
Đến lúc này, tên của vị công tử m Sát Tông thần bí đó mới bại lộ.
m Ngọc Trạch khó khăn ngẩng đầu nhìn Phòng Hữu An, sắc mặt trở nên phức tạp không rõ, khụ khụ nói: “Phòng Hữu An, mười năm trước ngươi và ta từ biệt ở chiến trường ngoại vực, nhưng không ngờ lại gặp nhau lần nữa, lại trong hoàn cảnh như vậy.”
Chiến trường ngoại vực?
Vương Thủ Triết khẽ híp mắt, một câu ngắn củn cởn đó của m Ngọc Trạch lại có thể kết luận ra không ít chuyện. Hắn cười nói: “Hữu An sư huynh, lẽ nào là lão bằng hữu của huynh?”
“Không sai.” Trong con ngươi của Phòng Hữu An lộ ra một tia sát cơ dày đặc, “m Ngọc Trạch này chính là một trong những thiên kiêu m Sát Tông, đã “may mắn” gặp mặt một lần trên chiến trường, ta có ấn tượng rất sâu sắc với hắn.”
“Như nhau.” m Ngọc Trạch cười lạnh đáp, “Danh tiếng của Phòng Hữu An ngươi cũng không nhỏ, đã giết rất nhiều người của chúng ta. Chỉ đáng tiếc hôm nay không tiện, bằng không sẽ lại lĩnh giáo băng kiếm song tuyệt của Phòng huynh.”
Hai người ngươi một câu ta một lời, thể hiện ra phong thái của đệ tử thân truyền. Bọn họ thân là thiên kiêu, góc nhìn nhìn mọi người đều có chút cao cao tại thượng.
Duy có đồng loại, cho dù là đồng loại đối địch mới khiến họ nhìn chính diện.
Có lẽ, đây là niềm kiêu hãnh của thiên kiêu.
“m Ngọc Trạch.” Phòng Hữu An tỏ ra nghiêm túc nói, “Ngươi ở chiến trường ngoại vực giết người như ma, lại to gan dám âm thầm khuấy đảo phong vân ở Đại Càn ta, vẫn nên bỏ mạng lại đi.”