Chương 672: Vương thị đại hưng! Các phương tụ họp (1)
Sau khi trải qua lôi kiếp trùng trùng, Lung Yên lão tổ thành công đột phá Thiên Nhân cảnh.
Từ hôm nay, cuối cùng Bình An Vương thị đã có lão tổ Thiên Nhân cảnh thuộc về riêng mình rồi.
Từ nay về sau, Bình An Vương thị xem như chân chính đứng lên rồi.
Nhất thời, từ trên xuống dưới ở cả Bình An Vương thị đều vui mừng không ngớt, bầu không khí náo nhiệt giống hệt đón tết.
Vào lúc này, tin này cũng như một làn gió quét khắp sáu vệ phía Nam ở Lũng Tả quận.
“Thiên Nhân yến” tổ chức cho lão tổ tông cũng bắt đầu tích cực chuẩn bị.
Dưới sự cố gắng vượt bậc của tộc nhân và gia tướng, từng tấm thiệp mời của Thiên Nhân yến như bông tuyết nhanh chóng gửi đi, truyền khắp các thế gia.
Phía tây Trường Ninh vệ thành, kế cận vùng châu thổ được Kim Sa hà và An Giang đổ vào, tên là Ninh Tây trấn.
Ninh Tây trấn có địa thế bằng phẳng chiếm phần nhiều, trong hạt địa, nhiều sông lớn nhỏ đan xen, thổ chất phì nhiêu, nông sản phong phú, chính là một trong những vựa lúa trọng yếu ở Trường Ninh vệ.
Nơi này có hai thế gia tọa trấn, một là Ninh Tây Đảng thị, hai là Ninh Tây Lương thị.
Ninh Tây Đảng thị đường đường là thế gia Bát phẩm, chiếm cứ rất nhiều tài nguyên thổ địa phì nhiêu ở Ninh Tây trấn. Mà Ninh Tây Lương thị chỉ là một gia tộc Cửu phẩm bé nhỏ, luôn phải sống dè dặt nhiều năm, phải chu toàn với con “mãnh thú” Đảng thị này, luôn muốn phát triển lớn mạnh để thoát khỏi khốn cảnh.
Mười tám, mười chín năm trước, Ninh Tây Lương thị đã sai lầm tham gia vào hành động giữa Vương thị và Lưu thị, kết quả dẫn tới bị Vương thị hung hăng chém một nhát, tài nguyên mà tổ bối tích cóp đã tiêu tán rất nhiều.
Theo lý mà nói, Ninh Tây Lương thị bị thương như vậy, rất có khả năng không gượng dậy nổi, dần không chống đỡ được việc thôn tính hoặc lộ liễu hoặc âm thầm của Đảng thị, cuối cùng phai mờ trong “dòng lịch sử”.
Nhưng Lương thị bây giờ chẳng những không suy bại, ngược lại cuộc sống ngày càng thoải mái. Trong mười tám, mười chín năm ngắn ngủi đã bồi dưỡng ra lão tổ Linh Đài cảnh thứ hai, hình thành một cục diện một nhà hai Linh Đài, lại âm ỷ có uy thế ngang hàng với Ninh Tây Đảng thị cường thịnh.
Công trình lớn nhất tạo nên cục diện thần kỳ như vậy chính là lão tổ Lương Hạo Phong của Lương thị. Tuy nói năm xưa đã thiệt hại lớn trong tay Vương thị nhưng cũng nhìn thấy được sự cường thịnh của Vương thị và tình thế phát triển trong tương lai.
Cùng với việc tích cực bồi thường, dựa vào quan hệ với Lư Minh Thăng, nghĩ đủ mọi cách mượn sức bù đắp vết nứt trong mối quan hệ với Vương thị. Lâu dần, cũng dần dần gặt hái được chút tin tưởng của Vương thị, đã được trao tặng sản xuất lương chủng Vương thị số 7 trong một số nông trang nòng cốt. Mà khi Vương thị phái người tới giám sát cũng bỏ ra một mức giá không tồi thống nhất thu mua những lương chủng này.
Dựa vào việc “làm công” cho Vương thị, “thu nhập gia tộc” của Ninh Tây Lương thị liên tục leo cao. Có tiền, bọn họ cũng học theo Vương thị mở rộng tộc sản, chủ yếu lấy việc thu mua và khai hoang thấu đáo làm chính.
Cái gọi là khai hoang thấu đáo chính là phương pháp tiến hành cải tạo địa hình của một số ruộng đất đầu tư chi phí khai hoang lớn, hình thành đất phì nhiêu.
Ví dụ một số nương rẫy nhiều đá sạn, đất trũng đầm lầy, bình thường bởi vì đầu tư lớn mà không có lời khi khai hoang. Nhưng theo mức thu nhập sản xuất tăng cao, những cái không có lợi dần trở thành có lợi.
Cùng với việc khai phá thấu đáo trong hạt địa, thế mà lại may mắn đào ra được một mạch khoáng đồng cỡ nhỏ nằm sâu trong lòng đất. Vì thế đã khiến sự phát triển của Lương thị lại tăng lên một tầng.
Hôm nay, vài chiếc xe ngựa xuất hành từ Lương thị chủ trạch, đi thẳng tới phía Đông.
Trên hai chiếc xe ngựa đằng sau đều chở một số Linh qua Linh quả tươi ngon do Linh điền sản xuất, Linh ngư ướp chế đánh bắt từ trong An Giang và Kim Sa hà, cùng với rượu Bạch Ngọc Linh mễ do nông trang trong nhà tự sản xuất và ủ, hơn trăm cuộn vải chất lượng cao cùng với ngàn cân đồng tinh chất.
Vật tư nhiều vô số cộng lại, sợ là giá trị phải trên vạn càn kim.
Trong xe ngựa dẫn đầu, hai nam tử một già một trẻ đang ngồi cùng với thiếu nữ thanh xuân có dáng vẻ tưởng chừng bốn mươi lăm tuổi.
Lão giả mang dáng vẻ gầy guộc, một đôi mắt tinh quang nội liễm, ngồi thẳng trên xe ngựa bất động như Thái Sơn.
Vị nam tử thiếu niên khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, đầu hắn đội mũ ngọc, thân mặc trường bào lộng lẫy, eo thắt đai gấm ngọc Dương Chi, chân mang giày kiếm màu đen, trong tay còn cầm một thanh bảo kiếm được chế tác tinh xảo, vỏ kiếm được làm từ da mãng xà, khảm một viên châu bảo màu lục.
Thanh niên này có gương mặt tuấn lãng, quả thật là người tài tuấn lãng có phong tư bất phàm.
Mà thiếu nữ đậu khấu kia có đôi mắt sạch sẽ thanh thuần, làn da trắng nõn tựa như ấn vào sẽ ứa nước. Nàng nháy đôi mắt to tròn long lanh, hiếu kỳ hỏi: “Lão tổ tông, đi đường thế này nhàm chán, người kể chuyện về Lung Yên lão tổ ở Vương thị cho con nghe đi.”