Chương 673: Vương thị đại hưng! Các phương tụ họp (2)
“Muội muội, muội đã nghe bao nhiêu lần chuyện của Lung Yên lão tổ rồi, tai đã sắp đóng kén rồi.” Thanh niên tuấn lãng cười nhẹ nói, “Theo ta thấy, Thiên Nhân Vương thị có thể phát triển nhanh chóng như thế này đều dựa vào công lao của gia chủ Vương Thủ Triết tiền bối, Thủ Triết tiền bối sáng ý như thiên mã hành không, không bám theo khuôn mẫu, lại mưu tính sâu xa bố cục kỹ càng, thực đáng là tấm gương để lớp trẻ chúng ta học hỏi.”
“Ca ca, ta biết huynh sùng bái Thủ Triết tiền bối là bởi vì năm xưa Thủ Triết tiền bối cũng xuất thân mang tư chất Hạ Phẩm Giáp đẳng, cũng thông qua sơ thí chiêu sinh của Tử Phủ Học Cung. Lần trước người khác khen huynh một câu có phong thái của Thủ Triết năm xưa, huynh liền khắc tạc trong lòng.” Thiếu nữ đậu khấu bỉu môi nói, “Theo muội thấy, Thiên Nhân Vương thị có cục diện như bây giờ chính là do kỳ nữ tử Lung Yên lão tổ chống đỡ một vùng trời.”
Thanh niên tuấn lãng cũng không nhường, hai người ngươi một câu ta một lời trở thành tranh luận thần tượng.
Nhìn thấy hai hậu bối tranh chấp, lão giả mang ánh mắt uy nghiêm nói: “Hoằng Hiên, Mộ Thanh, các ngươi đừng tranh luận nữa. Thiên Nhân Vương thị có thể khởi bước từ thế gia mạt lưu Cửu phẩm bé nhỏ, bước tới Thiên Nhân thế gia danh chấn sáu vệ phía Nam Lũng Tả quận, Lung Yên lão tổ và Thủ Triết gia chủ chính là hỗ trợ lẫn nhau, thiếu một cũng không được. Quá khứ của hai vị tiền bối, chúng ta không nên nghị luận trong xe ngựa nhỏ bé này.”
“Một khi ra ngoài, nhất là sau khi đến Bình An trấn, tuyệt đối đừng tùy tiện nói chuyện, cẩn thận họa từ mồm mà ra.”
“Vâng, Hạo Phong lão tổ, chúng ta sẽ cẩn trọng hành vi lời nói.” Hai tiểu bối đều cung kính ngoan ngoãn im miệng. Dù sao thì họ cũng là đích tử đích nữ của Lương thị, từ nhỏ đã tiếp nhận nền giáo dục cực kỳ nghiêm khắc.
Một đoàn ba người này chính là Hạo Phong lão tổ của Lương thị cùng với đương kim đích mạch đích trưởng tử Lương Hoằng Hiên, đích thứ nữ Lương Mộ Thanh. Chuyến này chuẩn bị đủ vật tư xuất hành, hiển nhiên là tới Bình An trấn tham gia thịnh yến thăng cấp của Thiên Nhân Vương Lung Yên theo đúng hẹn.
“Vương thị Thiên Nhân yến” này chính là thời cơ tốt cho Lương thị nịnh bợ Vương thị. Mang theo đích trưởng tử là để mở mang tầm mắt. Nhưng mang theo đích thứ nữ là chút tâm tư của Lương thị, muốn xem xem có cơ hội tiến thêm một bước trong “quan hệ” với Vương thị hay không.
Đoàn xe của Lương thị tới phía Nam Trường Ninh vệ thành, dọc theo An Giang đi thẳng về phía Đông tới bến đò Trường Ninh.
Bến đò Trường Ninh bây giờ so với hơn mười năm trước đã thay đổi không ít, bến đò cũ đã bị hủy xây lại, diện tích lớn hơn gấp mấy lần. Vật liệu kiến trúc được sử dụng đều là xi-măng vôi vữa kiên cố cùng một loại vật liệu xây dựng loại mới tên gạch ống.
Gạch ống là khối gạch lớn được nung chế một lần thành hình, kiến trúc thành hình với tốc độ nhanh, lại có không ít thành phần xi-măng, bởi vậy kết cấu kiên cố mà hiệu quả cách âm rất tốt.
Loại gạch ống này cùng với phương thức kết cấu kiến trúc dàn giáo kiểu mới là do Thiên Nhân Vương thị sáng tạo, nghe nói trong Bình An trấn đã có nhiều kiến trúc mang kết cấu kiểu mới rồi.
Có điều ở phía Bắc An Giag vẫn khá hiếm gặp.
“Nghe nói nhiều năm trước, Thiên Nhân Vương thị thực sự không chịu được hiệu suất thấp của bến đò Trường Ninh.” Lương Hạo Phong cùng tiểu bối xuống xe ngựa, tham quan bến đò mới rồi nói, “Bởi vậy Thủ Triết gia chủ và thành thủ phủ đã đàm phán vài lần, cuối cùng tốn một số tiền lớn để xây bến đò Trường Ninh, mở rộng ra bốn phía. Chậc chậc, có thể xây dựng được bến đò, có thể thấy thủ đoạn của Thủ Triết gia chủ lợi hại cỡ nào.”
“Những mặt nền này đều là nền xi-măng.” Lương Hoằng Hiên cũng khen không ngớt lời, “Vì thế, cho dù là mưa cũng sẽ không lầy lội, giẫm lên rất sạch sẽ.”
Lúc mấy người Lương thị đang nói chuyện, bỗng dưng, cách đó không xa vang lên giọng nói hùng hậu của một lão giả: “Đây không phải là Hạo Phong lão tổ của Lương thị sao? Ngươi cũng tới trước hơn mười ngày, tham gia Thiên Nhân thịnh hội của Vương thị sao?”
Lương Hạo Phong quay đầu nhìn, quả nhiên là người quen cũ, lập tức cười ha ha chắp tay nói: “Đây chẳng phải là Vân Phi lão tổ của Hưng An Tôn thị sao? Ngươi cũng tới sớm để tham gia Thiên Nhân thịnh yến?”
Ông ta quét mắt nhìn Tôn Vân Phi, chỉ thấy ông ta dẫn theo vài tộc nhân trẻ, phía sau có vài chiếc xe ngựa, lúc này tới bến đò Trường Ninh, hiển nhiên là sắp tham gia Thiên Nhân thịnh yến rồi.
Hưng An trấn nằm ở vị trí trung gian giữa Sơn Dương và Đông Cảng, bởi vì địa thế trũng thấp, trong hạt địa nhiều đầm hồ, ít đất ruộng, do vậy mức độ phát triển không tính là rất tốt. Cho dù vậy, mảnh đất nghèo đó cũng tề tựu ba thế gia Cửu phẩm.
Tôn Vân Phi cười sảng khoái nói: “Nhận được sự quan tâm của liên mình gia tộc thông gia với Vương thị, vùng Hưng An chúng ta đã mạnh mẽ mở rộng kỹ thuật trồng lau sậy, giúp ba gia tộc nghèo ở Hưng An chúng ta sống cuộc sống tốt hơn.”
“Trồng lau sậy cũng có thể kiếm tiền?” Lương Hạo Phong hơi kinh ngạc, “Lau sậy không thể giữ ấm, thân cây ăn không có vị…”