Chương 674: Vương thị đại hưng! Các phương tụ họp (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 674: Vương thị đại hưng! Các phương tụ họp (3)

“Phẩm chủng thông thường thì không được, chỉ là Đông Cảng Trần thị đã mang tới một loại giống lau cao sản từ hải ngoại, chúng phát triển hệ rễ, có thể lợi dụng những đầm nước.” Tôn Vân Phi hưng phấn, lại tràn ngập vẻ bất đắc dĩ nói, “Có điều những bãi bùn đầm nước trước đây không ai ngó ngàn tới, bây giờ đã thành cái bánh ngon, mấy gia tộc nghèo chúng ta vô cùng oán hận mấy năm nay.”

“Lần này tới sớm một chút cũng là muốn thương lượng với Thủ Triết gia chủ, có thể xuất diện điều đình hay không…”

Lương Hạo Phong nhìn xe ngựa chất đầy quà cáp của bọn họ cùng với hai nữ hài xinh đẹp trong lớp hậu bối trẻ, trong lòng cũng thầm cười lạnh, cái gì mà tới trước tìm Thủ Triết gia chủ thương lượng, rõ ràng ngươi tới trước để nịnh hót Vương thị. Mượn danh tiếng của Vương thị, áp chế hai đối thủ lâu năm của ngươi.

Có điều, nhìn thấy nhưng không nói toạc ra.

Một là Lương Hạo Phong và Tôn Vân Phi không thù không oán, hai là Lương Hạo Phong ông ta tới trước cũng là muốn nịnh hót Vương thị để tiểu bối với tiểu bối của Vương thị thân cận hơn.

Hai lão già sống một trăm mấy chục tuổi, hiểu rõ lẫn nhau như thể bạn cũ xa cách từ lâu mới trùng phùng trò chuyện tán gẫu với nhau. Mà tiểu bối của hai bên cũng chào hỏi lẫn nhau, làm quen với nhau.

Mọi người đều là thế gia mạt lưu ở Trường Ninh vệ, kết giao với nhau cũng là chuyện tốt.

“Hạo Phong lão hữu, nghe nói Hoằng Hiên tiểu hữu nhà ngươi đã thông qua chiêu sinh sơ thí của Học Cung rồi?” Tôn Vân Phí hơi ngưỡng mộ nhìn Lương Hoằng Hiên, “Đứa trẻ này tướng mạo bất phàm, nếu có cơ hội vào Tử Phủ Học Cung, tương lai chắc chắn là một Linh Đài cảnh. Đến chừng đó, Ninh Tây Lương thị ngươi chính là một thế gia Bát phẩm một nhà ba Linh Đài rồi.”

“Ha ha, chẳng qua là thông qua sơ thí mà thôi, đợi tới Học Cung có thể thông qua trắc thí cuối cùng hay khong còn chưa chắc.” Lương Hạo Phong nói thì khiêm tốn nhưng trong ánh mắt lại không giấu được vẻ đắc ý và kiêu ngạo. Đương nhiên, có thể vào được vòng hai, tương lai chắc chắn là một học tử bình thường của Học Cung rồi. Khả năng cao chính là nhìn các học tỷ sư huynh trong Học Cung tranh đấu trên lôi đài, sau đó ở dưới điên cuồng la hét, gương mặt tràn ngập vẻ sùng bái.

Nhưng cho dù như vậy, việc này đối với thế gia Cửu phẩm mà nói, cơ hội như thế này e là trăm năm có một. Mà xác suất của thế gia Bát phẩm cao hơn nhiều, thế gia Thất phẩm thì không cần nhắc nữa, nếu nguyện ý, mỗi thế hệ đều có thể đưa một người vào làm đệ tử bình thường.

Lương Hoằng Hiên này bởi vì tướng mạo xuất chung, cộng thêm thân phận đã thông qua sơ thí của Học Cung, sau khi đôi bên giao lưu đã mơ hồ trở thành tiểu đầu mục trong đám người trẻ, trong lúc chuyện trò vui vẻ rất có tư thái kiêu ngạo cao cao tại thượng.

Chính vào lúc này, thuyền cỡ lớn đã tới, mọi người lục tục lên thuyền, xe ngựa cũng có vị trí tương ứng đỗ xe ngựa. Bây giờ bến đò đã mở rộng, lượng nhập vào xuất ra của hai bên cũng lớn hơn, chưa tới nửa canh giờ đã có thuyền tới, bây giờ vừa vặn chịu tải một nửa dung lượng.

Sau khi hai tiểu gia tộc Lương Hạo Phong đều lên thuyền, bỗng dưng, ngoài bến đò lại xuất hiện một đoàn xe to tướng. Trong đó, một vị kỵ sĩ trung niên thúc ngựa tới, đến trước thuyền hét lớn: “Thuyền đợi một chút, ta là Công Tôn Thương, Sơn Dương Công Tôn thị chúng ta muốn lên thuyền.”

Quản sự phụ trách chiếc thuyền cỡ lớn này giật mình, vội vàng chắp tay trả lời: “Cẩn tuân theo mệnh lệnh của Thương lão tổ.” Những chiếc thuyền này, bây giờ đều do người của Vương thị quản lý.

Mà Sơn Dương Công Tôn Thương không phải người bình thường, ngay cả Thủ Triết gia chủ gặp ông ấy cũng phải khách khí gọi một tiếng cữu cữu.

Khách thuyền còn lại hiển nhiên cũng không có ý kiến gì. Bây giờ, Sơn Dương Công Tôn thị đã là thế gia Bát phẩm, hơn nữa còn là mẫu tộc của Thủ Triết gia chủ, địa vị không giống người thường.

Từng chiếc xe ngựa chạy vào bến đò.

Vì lên thuyền bắt buộc tách người và xe riêng, bởi vậy Công Tôn thị đều phải xuống ngựa, dựa theo quy tắc đi bộ lên thuyền.

“Đó là Mãng lão tổ của Công Tôn thị.” Lương Hạo Phong khẽ híp mắt nói, “Mới 18 năm không gặp, thực lực của Công Tôn Mãng đã đạt tới mức độ thâm sâu khó lường như vậy? Ta đã hoàn toàn không nhìn thấu, e rằng đã là Linh Đài cảnh tầng 5, tầng 6 rồi.”

“Mãng lão tổ bây giờ chẳng qua mới khoảng trăm tuổi.” Tôn Vân Phi cũng ngưỡng mộ nói, “Với độ tuổi này đạt tới tu vi này, cộng thêm nguồn của cải xa xỉ hiện giờ của Công Tôn thị, Mãng lão tổ có hi vọng tới Thiên Nhân cảnh rồi.”

Khi hai người đang muốn tiến lên trước chào hỏi, bỗng dưng trong một chiếc xe ngựa, có một vị lão thái thái được hai nữ tử trung niên dìu xuống. Tóc bà ta đã bạc trắng, nhưng vẫn khoan thai cao quý, mang dáng vẻ lão tổ mẫu nhà giàu được mọi người vây quanh.

Bà ta nâng mắt nhìn bến đò Trường Ninh và nước An Giang cuồn cuộn, nhất thời rơi nước mắt: “Nhớ lần trước khi về nhà mẹ là ngày Thủ Triết thành thân, chớp mắt đã mười tám mười chín năm rồi. Không ngờ ta vẫn còn có thể sống mà nhìn thấy Lung Yên cô nãi nãi thăng cấp Thiên Nhân cảnh. E rằng đây đã là lần về nhà mẹ để cuối cùng rồi.”