Chương 676: Quật khởi khí tượng mới (1)
Mà mấy năm trước, Vương Thủ Triết còn dùng một viên Tẩy Tủy đan cho Tiêu Hàn lão tổ thăng cấp huyết mạch, lại dùng huyết cổ Giá Y đưa huyết mạch của ông ấy lên Linh Đài cảnh nhị trọng.
Huyết mạch cộng thêm tu vi như vậy, đặt vào Học Cung cũng xem như là đệ tử tinh anh rồi.
“Ha ha ha…Trân Dung muội muội, muội về nhà mẹ đẻ cũng không nói trước với ta.” Vương Tiêu hàn như con đại bàng bay vút trên mặt nước tới, khí thế kinh người, “May mà Thủ Triết vừa nhận được tin tức, nhờ ta tới đón bọn muội.”
Khi vừa dứt lời, ông ta đã đáp xuống bến đò rồi.
“Lục ca ca.”
Vương Trân Dung vô cùng kích động, lập tức tiến lên hành lễ.
Vào lúc này, đám người Công Tôn thị cũng lần lướt tiến lên, chào hỏi, hàn huyên không ngớt.
Lương Hạo Phong và Tôn Phi Vân ở bên cạnh nhìn thấy cũng vô cùng ngưỡng mộ. Bình An Vương thị, Sơn Dương Công Tôn thị quá lớn mạnh rồi.
Bây giờ Bình An Vương thị đã là Thiên Nhân Vương thị nên không nhắc nữa. Cho dù là Sơn Dương Công Tôn thị, trong số người tới tham gia Thiên Nhân yến cũng đã có ba vị Linh Đài cảnh.
Ngay cả Công Tôn Diễm mới ba mấy tuổi đã đột phá Linh Đài cảnh vào năm ngoái rồi.
Nhất thời, hai vị lão tổ thế gia Cửu phảm bé nhỏ như họ trở nên hơi lúng túng, ở bên cạnh tiến thoái lưỡng nan.
May mà Vương Tiêu Hàn cũng nhận ra bọn họ, sau khi chiêu đãi Công Tôn thị xong lại chào hỏi với bọn họ, han huyên đôi ba câu.
Lương Hạo Phong, Tôn Vân Phi nhất thời nhụ sủng nhược kinh, dè dặt trò chuyện với Vương Tiêu Hàn.
Điều này khiến nội tâm Lương Hạo Phong không khỏi cảm khái, cùng là lão tổ Linh Đài cảnh, xuất thân từ thế gia khác nhau thì vận mệnh cũng không giống.
…
Thời gian dần trôi.
Ngoài cửa chính của Bình An Vương thị chủ trạch.
Có vô số viên đá xanh vuông vức lót trên quảng trường rộng lớn, tạm thời xây dựng ra từng cái đình nghỉ mát.
Lần Thiên Nhân yến lần này, Vương thị gia tộc từ già đến trẻ đều đã hành động.
Đặc biệt là thế hệ trẻ của Vương thị, hễ là người trẻ vượt quá mười bốn tuổi đều được sắp xếp nhiệm vụ, ở bên ngoài chiêu đãi khách từ khắp nơi tới.
Người tổng phụ trách chính là lão Tam đời chữ “Thủ”, Vương Thủ Nặc.
Thanh niên tuấn lãng, bây giờ đã trở thành một vị nam tử chín chắn bốn mươi tuổi, cuộc sống sau khi thành thân và tôi luyện đã khiến hắn chín chắn và có hơi phát tướng, trên miệng còn hai hàng râu nhỏ, có khác biệt rất lớn khi còn trẻ.
Lúc này, hắn mặc cẩm bào, đứng trong đám người trẻ, rất có cảm giác oai vệ.
Từ xa.
Một đoàn xe có năm sáu chiếc xe ngựa tổ thành chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt.
Vương Thủ Nặc nói: “Đây là hai thế gia Cửu phẩm Ánh Tú Ngô thị và Ánh Tú Hàng thị. Tông Diệu, ngươi dẫn đệ đệ Tông Tài của ngươi cùng tiếp đãi, đưa nó đi trải nghiệm một chút.”
Trước giờ, Vương Thủ Triết rất nghiêm với việc kiểm soát Bình An trấn, bây giờ con đường kiểm soát thậm chí còn không ngừng lan rộng ra ngoài, bất cứ đội ngũ thế gia nào, một khi bước vào phạm vi kiểm soát của Vương thị, Vương thị sẽ lập tức nhận được tin.
Gia nào nào tới, đội ngũ lại tiến hành đến đâu, Vương thị đều rõ mồn một.
Vương Thủ Nặc truyền lời xuống, một thanh niên tuấn lãng khoảng mười tám, mười chín tuổi bước ra, chắp tay nói: “Vâng, Tam thúc.”
Vương Tông Diệu là thứ tử của lão Nhị Vương Thủ Nghị đời chữ Thủ. Năm nay, hắn mười chín tuổi mắt sắc mày kiếm, khí vũ hiên ngang, anh vũ bất phàm, trên người không có vẻ sốc nổi của người trẻ, ngược lại còn lộ ra khí độ trầm ổn.
Điều này của khó trách, Bình An Vương thị có yêu cầu rất cao đối với tộc nhân thế hệ trẻ.
Tất cả tộc nhân của Vương thị, bất luận là nam hay nữ, năm tử trở lên đã vào Tộc Học học tập kiến thức cơ bản. Đến mười hai tuổi đã có tư cách bắt đầu nhận một số nhiệm vụ đơn giản trong gia tộc.
Từ năm mười bốn tuổi, vừa học ở Tộc Học vừa theo huynh trưởng, tỷ tỷ hoặc là các trưởng bối tham gia một phần sự vụ trong gia tộc. Đến khi mười sáu tuổi tốt nghiệp từ Tộc Học, cần phải chính thức tham gia xử lý sự vụ trong gia tộc.
Bởi vậy, đừng thấy Vương Tông Diệu mới 19 tuổi nhưng đã sớm được rèn giũa thành thục lão luyện, đã bắt đầu một mình đảm đương một số hạng mục trong gia tộc.
Vương Tông Diệu bước ra khỏi hàng, một bên khác cũng có một tiểu tử choai choai khoảng mười ba, mười bốn tuổi nhanh chóng bước ra khỏi hàng, chắp tay nói: “Vâng phụ thân.”
Tiểu tử này hiển nhiên là Vương Tông Tài rồi.
Hắn là trưởng tử của Vương Thủ Nặc, mẫu thân xuất thân là trực mạch của Ánh Tú Lư thị.
Khi hắn sinh ra, Vương thị đã bước vào thời kỳ phát triển nhanh chóng, bởi vậy, từ nhỏ hắn đã sống trong hoàn cảnh cực kỳ đãi ngộ, người cũng cao lớn tráng kiện, mới mười bốn tuổi đã cao sắp bằng người trưởng thành rồi.
Hai huynh đệ nhận lệnh đi làm việc, rất nhanh đã nghênh đón đoàn xe của Ánh Tú Ngô thị và Ánh Tú Trần thị, bắt đầu tiếp đãi khách khứa theo lễ nghi, hoàn toàn không vì đối phương là thế gia Cửu phẩm mà có bất cứ thất lễ nào.
Người dẫn đội của Ánh Tú Ngô thị lần này là Ngô Vân Khôn, lão tổ Linh Đài cảnh. Người dẫn đội của Ánh Tú Trần thị là Trần Vũ Dương, lão tổ Linh Đài cảnh. Hai người đều là nhân vật gừng càng già càng cay, có nhận thức rõ rệt về địa vị của bản thân, vì vậy cũng không bởi vì Vương thị phái hai tiểu bối tới tiếp đãi mà sinh ra bất cứ bất mãn nào.