Chương 677: Quật khởi khí tượng mới (2)
Dù sao thì Thiên Nhân yến lần này đối với cả Trường Ninh vệ mà nói đều là một chuyện lớn.
Thế gia của Trường Ninh vệ có một tính một, chắc chắn đều phải phái người tới. Đây đã có vài chục thế gia rồi.
Càng không nhắc tới giao hữu rộng rãi mấy năm nay của Vương thị, trong sáu vệ phía Nam của Lũng Tả quận, sẽ không thể thiếu Thiên Nhân thế gia, thế gia Bát phẩm tới dự.
Trong tình huống này, nhân viên tiếp đãi của Vương thị chắc chắn không đủ, dĩ nhiên bọn họ đều hiểu.
Huống chi, hai vị tiểu bối tới nghênh đón này cho dù là tướng mạo khí độ hay tu vi thực lực đều được xem là long phượng trong đám người phàm, cũng xem như là cho họ đủ mặt mũi rồi.
Nhưng điều này cũng khiến trong lòng họ chấn kinh và ngưỡng mộ không thôi.
Vương Tông Diệu đó mới mười tám, mười chín tuổi đã giải quyết công việc lão luyện khiến người ta như tắm gió xuân, tu vi đã bước vào Luyện Khí cảnh tầng 8 rồi.
Mà Vương Tông Tài mới mười ba, mười bốn tuổi, trông tu vi cũng đã có Luyện Khí Cảnh tầng 5 đỉnh phong rồi.
Hai vị lão tổ cũng dẫn tới thế hệ tuấn kiệt trẻ tuổi trong gia tộc để chúng mở mang tầm mắt. Nhưng cho dù là tuấn kiệt ưu tú nhất trong gia tộc cũng kém xa hai vị này.
Quả nhiên khí tượng của Thiên Nhân thế gia không phải là thứ mà thế gia Cửu phẩm nhỏ bé như họ có thể so được.
Dưới sự tiếp đãi của Vương Tông Diệu và Vương Tông Tài, quản sự đã mau chóng đăng ký xong danh sách quà mừng, phái gia tướng kiện bộc mang quà của hai thế gia vào kho.
Làm xong những việc này, Vương Tông Diệu và đệ đệ cùng dẫn đường phía trước, đưa họ tới nơi lưu trú.
Qua mấy hôm nữa, Thiên Nhân yến mới bắt đầu, dĩ nhiên bọn họ cần thu xếp trước.
“Hai vị lão tổ, nơi ở đã được chuẩn bị xong rồi, mời theo chúng ta tới tửu lầu trước mặt tiến hành thủ tục vào ở.” Vương Tông Diệu nói.
“Tửu lầu?”
Hai vị lão tổ Ngô Vân Khôn và Trần Vũ Dương đều hơi ngẩng người.
Tuy nói bọn họ đã sớm biết khách rất nhiều, rất có thể không tới lượt họ ở khách viện trong chủ trạch nhưng cho dù trước khi tới đã có chuẩn bị tâm lý, ít nhất cũng sẽ có cảm giác không thoải mái khi bị xem nhẹ.
Mấy năm nay, Vương thị chưa từng muốn xây thêm vài biệt viện sao?
Nhưng theo sự dẫn dắt của Vương Tông Diệu và Vương Tông Tài, khi mời họ tới “tửu lầu” đại viện của Vương thị nằm sát Châu Vi hồ, bọn họ lập tức bị cảnh trước mắt dọa ngốc.
Đó là một tòa kiến trúc to lớn mà kỳ quái, cao hơn hai mươi trượng, rộng hơn năm mươi trượng, có hình vòm quây tụ bên bờ sông Châu Vi hồ.
Tường của nó đều màu trắng, bên ngoài lót đá mài sáng bóng, trên cửa sổ toàn bộ được khảm từng miếng thủy tinh ngoại nhập trong suốt lớn, lấp lánh dưới ánh mặt trời, vô cùng rực rỡ.
Là sản phẩm xa xỉ, thủy tinh ngoại nhập mới dần lưu hành hơn mười năm nay.
Đặc biệt là Lư thị ở Ánh Tú, sản phẩm thủy tinh ngoại nhập trong gia tộc ngày càng nhiều. Bởi vì thể diện và bắt kịp trào lưu, Ánh Tú Ngô thị và Ánh Tú Trần thị cũng không ít lần thông qua Lư thị mua thủy tinh ngoại nhập.
Bình thường đều giấu làm bảo bối, khách quý tới mới lấy ra bày biện. Vương thị lại mang toàn bộ kính thủy tinh ngoại nhập trong suốt như vậy làm cửa sổ…
Cửa sổ này nào phải khảm thủy tinh ngoại nhập, rõ ràng là càn kim…
Ngay cả lão tổ cũng bị chấn kinh, đừng nói những tiểu bối theo lão tổ tới. Mỗi người bọn họ đều trợn mắt há mồm, ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc hùng vĩ hai mươi tầng lâu cao chót vót này tới xuất thần.
Kiến trúc cao nhất trong Trường Ninh vệ mới có mười hai, mười ba trượng. Bọn họ nào có thấy qua tòa kiến trúc hùng vĩ như vậy bao giờ?
Mà đây vẫn chưa phải là điều rúng động nhất.
Đi vào đại đường, bọn họ lại cảm nhận rõ rệt cái gì gọi là nguy nga tráng lệ.
Bầu trời buông rèm xuống, đèn thủy tinh hoa lệ giăng đầy, ánh sáng chiếu vào người, mặt đất không nhiễm một hạt bụi, cột trụ to lớn đến mức hai người ôm mới hết.
Mọi thứ nhìn thấy trước mắt gần như khiến họ hoa mắt.
Trong đại đường, còn đặc biệt xây dựng ra khu vực nghỉ ngơi nói chuyện, một số tử đệ thế gia tới từ sớm, lúc này đang tụm năm tụm ba ngồi trên ghé da mềm mại uống trà tán gẫu, thị nữ trong tửu lầu sẽ mang tới cho họ một vài món điểm tâm.
“Tại sao những ánh đèn thủy tinh này lại phát sáng? Đẹp quá.” Một vị thiếu nữ tướng mạo thanh tú, lại có chút e thẹn của Ánh Tú Ngô thị chớp đôi mắt trong suốt, tò mò hỏi.
“Linh Vận cô nương.” Vương Tông Diệu lịch sự nho nhã trả lời, “Đây là hệ thống pháp trận chiếu sáng do Tiếu Tiếu cô cô và sư tôn của bà ấy cùng với Tứ thúc ta nghiên cứu ra. Nguyên lý là thông qua pháp trận khu động Linh thạch, rót Linh năng vào trong đen thủy tinh, lập tức có thể phát ra đủ màu sắc.”
“Tiếu Tiếu cô cô? Là Lư Tiếu Tiếu tiền bối của Lư thị sao?” Ngô Linh Vận chớp mắt, hơi ngưỡng mộ nói, “Tiếu Tiếu tiền bối chưa tới ba mươi đã là Linh Đài cảnh rồi, còn là một vị Trận Pháp sư hiếm có, quả thực là nữ tu sĩ thần tượng của chúng ta.”