Chương 678: Quật khởi khí tượng mới (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 678: Quật khởi khí tượng mới (3)

“Linh Vận cô nương, ngươi cũng rất mạnh.” Vương Tông Diệu khen, “Ta nghe nói, năm nay Học Cung mở khảo hạch ở Trường Ninh vệ chúng ta có tổng thành tích không tồi, tổng cộng có ba người qua sơ thí, trong đó thành tích của Linh Vận cô nương xếp đầu. Hơn nữa, ngươi mớ mười bảy tuổi đã là Luyện Khí cảnh tầng 6 đỉnh phong, nỗ lực tiến lên một chút, mười tám tuổi đã có thể đạt tới tầng 7, vào Học Cung là điều vững chắc.”

“Tứ công tử, huynh quá khen rồi.” Ngô Linh Vận đỏ mặt cúi đầu, nói, “Vốn dĩ ta cũng cho rằng thành tích không tồi nhưng nhìn thấy Tứ công tử huynh mới biết nhân ngoại hữu nhân. Chỉ là không biết với tiềm lực xuất chủng như Tứ công tử huynh đây, tại sao không tham gia sơ khảo của Học Cung?”

Những người còn lại cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn Vương Tông Diệu, mười chín tuổi đã là Luyện Khí cảnh tầng 8, chỉ cần tham gia, chắc chắn xếp đầu.

Vương Tông Diệu không vội trả lời mà dẫn Ngô thị và Trần thị đi thực hiện đăng ký vào ở.

Đăng ký vào ở chính là quy tắc sách lược do Tứ thúc định chế ra, hắn không dám tùy tiện thay đổi.

Khi thị nữ ở trước quầy tửu điếm đăng ký, hắn mới khiêm nhường giải thích: “Huynh đệ tỷ muội trong gia tộc đến Học Cung quá nhiều rồi, trong nhà vẫn phải giữ lại vài người phát triển gia tộc thêm lớn mạnh. Huống chi, thực lực của ta quá yếu, vào Học Cung cũng không có ý nghĩa gì.”

Thực lực quá yếu…

Đám người trẻ bao gồm cả Ngô Linh Vận đều dùng ánh mắt dị thường nhìn Vương Tông Diệu. Nếu người giống như Tông Diệu Tứ thiếu gia mà xem là quá yếu, vậy những “tuấn ngạn” trong gia tộc bọn họ xem là gì?

Thật không hổ là Thiên Nhân Vương thị, cách biệt giữa đôi bên quá lớn.

Mọi người đều khen Vương Tông Diệu, đều cho rằng hắn quá khiêm tốn.

“Cái này…Tứ ca cũng khiêm tốn quá, thực sự có hơi yếu.” Vương Tông Tài ở bên cạnh tỏ ra chính trực, thành thực nói, “Loại thực lực như huynh ấy tới Học Cung cũng chỉ có thể hô cố lên phía sau mông của người ta, vẫn nên ngoan ngoãn ở gia tộc phát triển thì hơn.”

Gương mặt anh tuấn của Vương Tông Diệu khẽ đen lại: “Lão Lục, cho ca của đệ chút thể diện. Cho ta thêm chút thời gian phát triển, một nòng cốt của Học Cung cũng có thể lấy được.”

“Nòng cốt thì có tác dụng gì, còn chẳng phải suốt ngày bị đánh?” Vương Tông Tài chính trực lắc đầu thở dài, “Bây giờ không khí ở Học Cung không tốt, các phong các mạch đều liều mạng mời chào thiên kiêu trẻ làm thân truyền, chuyên đánh nòng cốt các mạch khác.”

“Đây không phải vì…”

Vương Tông Diệu muốn nói, đây đều là sau khi hai cô cô của hắn vào học, dẫn ra bầu không khí kém. Đặc biệt là Lục cô cô Lạc Thu, vào học chưa được mấy năm đã tẩn hết một lượt đệ tử nòng cốt.

“Cho nên, bây giờ tới Học Cung mà không lẫn vào thân truyền thì đừng đi.” Vương Tông Tài khổ não nói, “Những người không lẫn vào thân truyền được như chúng ta, ngoan ngoãn ở nhà làm ruộng đi.”

Mấy người trẻ của Ngô thị và Trần thị đều nghe đến dại ra. Tới Học Cung không phải nên thanh thản học tập tu luyện sao? Sao nghe giống như là hố ma vậy.

Hai vị lão tổ Ngô, Trần cũng nghe đến nghẹn lời, không thể làm thân truyền thì không vào Học Cung? Loại yêu cầu này, e rằng ngay cả thế gia Lục phẩm cũng không dám nói như vậy.

Đặc biệt là Ngô Linh Vận bị dọa đến tái mặt, kéo tay áo của Ngô Vân Khôn nói: “Tổ gia gia, con không đi Học Cung nữa được không? Con không muốn bị đánh.”

Ngô Vân Khôn hơi đơ mặt: “Linh Vận ngươi đừng hồ nháo, với thực lực và thiên bẩm của ngươi, không vào Học Cung lẽ nào lại tùy tiện gả đi? Nếu ở lại trong nhà, trong nhà cũng không cung cấp đủ cho ngươi lên Linh Đài. Há chẳng phải cả đời này của ngươi là phế sao?”

Trong nhà đã có một Linh Đài chủng, chiếm cứ quá nhiều tài nguyên tu luyện, tương lai còn phải tích lũy càn kim, mua Thiên Linh đan dùng để xung kích Thiên Nhân cảnh. Với nội tình của Ánh Tú Ngô thị, vốn không có khả năng cung dưỡng cho Linh Đài chủng thứ hai.

Đây chính là bi thương và bất đắc dĩ của một thế gia mạt lưu.

Ngô Linh Vận trầm mặc không nói.

Nếu không thể trở thành Linh Đài thì chỉ là một phàm nhân, sống đến năm mươi, sáu mươi tuổi đã già rồi, bảy mươi, tám mươi đã bắt đầu có khả năng vào quan tài bất cứ lúc nào.

Mà Linh Đài cảnh có thể đạt được thọ nguyên hai trăm năm, trên trăm tuổi vẫn xem là người trẻ.

Đây chính là cách biệt một trời một vực.

Nếu nàng có tư chất kém thì cũng không cần nghĩ tới cái khác, tư chất còn tạm được, đã có cơ hội, không thử một lần há sẽ cam tâm?

Sau đó, Vương Tông Diệu giúp bọn họ làm xong thủ tục vào ở, sau đó đưa họ lên tầng 15.

Thời gian này, Ngô Linh Vận luôn trầm mặc, cho dù nhìn thấy “Thang mây Linh năng” dùng trận pháp khu động cũng buồn bã không có tinh thần.

Không quá muốn vào Học Cung nhưng lại không muốn trải qua một đời giống người phàm, thực sự quá khó.

Người được sắp xếp cùng một phòng với nàng là đích thứ nữ Trần Vũ San của Trần thị. Nàng vui vẻ nhìn đông ngó tây, mọi thứ khắp nơi đều mới mẻ: “Linh Vận tỷ tỷ xem, ở đây có cơ quan, chỉ cần ấn một cái thì đèn trong phòng sẽ sáng lên.”

“Linh Vận tỷ tỷ nhìn này nhìn này, góc này có thể nhìn thấy cả Châu Vi hồ, đẹp quá đi.”