Chương 679: Quật khởi khí tượng mới (4)
“Linh Vận tỷ tỷ, phòng tắm này có nói rõ vặn cơ quan này xuống sẽ có nước chảy ra, ồ, còn cung ứng nước nóng 12 canh giờ. Ài, đây là gì? Đây đây đây, đây là bồn cầu…Xấu hổ quá đi.”
“Trời ạ, cái giường này mềm quá. Rốt cuộc tộc nhân của Thiên Nhân Vương thị đã sống cuộc sống thần tiên gì? Thế này cũng quá hạnh phúc rồi!”
Tuy Ngô Linh Vận cũng rất có hứng thú nhưng tâm tình vẫn rất kém, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn những thứ mới mẻ cùng Trần Vũ San.
“Linh Vận tỷ tỷ, Tông Diệu Tứ công tử tuấn tú thật sự, vừa lịch sự vừa tao nhã, phong độ ngút ngàn. Nếu có thể gả cho huynh ấy, cuộc sống sẽ tốt biết mấy.”
Ngô Linh Vận bỗng dưng kinh hãi trong lòng: “Vũ San, muội mới mười bốn tuổi đã muốn gả đi rồi? Hơn nữa muội còn là đích nữ trong nhà, có thể gả tới thế gia Cửu phẩm khác làm dâu lớn.”
“Dâu lớn, dâu lớn thì có gì tốt?” Trần Vũ San bĩu môi nói, “Thế gia Cửu phẩm quá nghèo, cho dù làm dâu lớn cũng chẳng qua là sống thắt lưng buộc bụng mà thôi. Tuy Tông Diệu Tứ công tử chỉ là đệ tử trực mạch nhưng đặt ở Trường Ninh vệ lại có đích tử của thế gia nào có thể sánh bằng huynh ấy?”
“Trước khi dẫn muội tới, tổ gia gia muội đã nói ngoại trừ ngũ công tử Vương Tông An đích mạch của Vương thị, nếu nhìn trúng thanh niên tài tuấn nào chưa thành thân ở Vương thị thì cứ nói với ông ấy, ông ấy nghĩ cách tác hợp.” Trần Vũ San không chút tâm cơ nói, “Huống chi đích nữ Cửu phẩm gả cho trực mạch Thất phẩm cũng không mất mặt, tình hình giống vậy ở các thành các vệ nhiều lắm. Tổ gia gia muội nói rồi, sau này e rằng Vương thị không chỉ Thất phẩm.”
Từng câu từng câu đều tựa như đâm vào đáy lòng của Ngô Linh Vận, tựa như mở ra cho nàng một cánh cửa lớn về thế giới mới.
Nếu là Tông Diệu Tứ công tử, hình như cũng rất tốt…
…
Lúc cả nhà bận rộn, Vương Thủ Triết thân là gia chủ cũng không hề rảnh rang.
Lần Thiên Nhân yến này, Vương Thủ Triết đã dựa theo quy tắc, đều phát thiệp mời cho Thiên Nhân thế gia của sáu vệ phía Nam, nếu không có gì ngoài ý muốn, bọn họ sẽ phái người tới tâng bốc.
Người có thể làm gia chủ của Thiên Nhân thế gia không ngốc, ai sẽ vô duyên vô cớ đắc tội với một Thiên Nhân thế gia mới thăng cấp có uy thế tốt? Cũng đâu phải ăn no rảnh.
Tính ra thì phải có mười mấy Thiên Nhân gia tộc, những Thiên Nhân thế gia này đều chỉ có thể nhờ vào Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ đích thân tiếp đãi.
Mà những nữ quyến của Thiên Nhân gia tộc cũng được Công Tôn Huệ, Liễu Nhược Lam, Vương Lạc Miểu cùng với Vương Ly Dao, những nữ quyến đích mạch mới có đủ thân phận tiếp đãi.
Nếu tùy tiện gọi một vãn bối tới tiếp Thiên Nhân thế gia, đây chính là không có lễ phép, khi không tăng thêm thù hận giữa hai bên.
Trong một căn viện mà Vương thị chuyên dùng để tiếp khách.
Vương Thủ Triết đang đích thân chiêu đãi đại biểu của Thiên Nhân Lôi thị tới chúc mừng, Lôi Dương Vũ.
Hai người ngồi đối diện, uống Linh trà.
Hương trà ngào ngạt xung quanh, sắc mặt của Lôi Dương Vũ lại cực kỳ âm trầm, thi thoảng liếc nhìn Vương Thủ Triết tựa như có ý kiến rất lớn với hắn.
“Dương Vũ huynh, tới nếm thử Thủy Tinh Linh thị.” Vương thủ Triết mỉm cười, tích cực chiêu đãi nói, “Đây chính là một trong những đặc sản ở Trường Xuân cốc trong Học Cung, là ta nhờ bằng hữu ở Học Cung ướp tươi, sau đó dùng Linh cầm bay suốt ngày đem mang tới. Linh thị này…”
Lời của Vương Thủ Triết còn chưa nói xong đã bị Lôi Dương Vũ không chút lưu tình mà cắt đứt: “Vương Thủ Triết, Lôi Dương Vũ ta xem ngươi là huynh đệ, ngươi lại xem ta là trưởng bối! Chuyện này, không, hai chuyện này, ngươi phải nói rõ với ta, nếu không Lôi Dương Vũ ta sẽ đoạn tuyệt với ngươi!”
“Nói rõ, đương nhiên phải nói rõ.” Vương Thủ Triết vỗ ngực bốp bốp, sau đó quay đầu nhìn một thanh niên tuấn lãng soái khí, “Lão Thất, chuyện đã xảy ra rồi. Đệ cũng sớm ngày thành thân với Nhan Vận đệ muội, sớm ngày ra nhánh tán lá cho gia tộc, hưng vượng nhân đinh.”
Vị thanh niên nam tử đó chính là Vương Thủ Nghiệp được Vương Thủ Triết phái đi học luyện đan, chỉ thấy hắn tỏ vẻ ưu sầu và phiền muộn: “Tứ ca, ta chỉ muốn an tĩnh luyện đan, không muốn thành thân.”
“Nói bậy!” Vương Thủ Triết nghiêm mặt nói, “Đệ muốn an tĩnh luyện đan nhưng lại hủy đi thanh bạch của cô nương người ta làm gì?”
“Là…Thanh Vận nàng ấy…”
“Lão Thất cẩn ngôn.” Vương Thủ Triết nghiêm túc nói, “Cho dù như thế nào, chuyện đã tới nước này rồi, đệ cứ nhận đi. Ta cũng hiểu Thanh Vận đệ muội, muội ấy đã say mê đệ. Tiếp sau đây, chúng ta nên cầu hôn thì cầu hôn, nên thành thân thì thành thân, nên sinh con thì sinh con.”
Vương Thủ Nghiệp tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Vâng, Tứ ca.”
“Đừng có bày ra gương mặt như vậy, thêm nhân đinh cho gia tộc cũng là cống hiến cho gia tộc.” Vương Thủ Triết vỗ vai hắn khích lệ nói, “Ở điểm này, đệ phải học theo cha của đệ, mấy năm nay lại thêm cho gia tộc một nam đinh.”
Vừa nhắc tới chuyện này, trong lòng Vương Thủ Nghiệp cực kỳ cạn lời, cha hắn Vương Định Hải thật sự là càng già càng hoạt bát.
Trước đây đã sinh lão Bát Vương Thủ Minh đời chủ Thủ, Vương Lạc Thanh đời chữ Lạc không tính, hai năm trước lại thêm một đệ đệ trong nhà, lão Cửu Vương Thủ Thành đời chữ Thủ.