Chương 685: Lung Yên Thiên Nhân yến (Kết thúc quyển 2) (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 685: Lung Yên Thiên Nhân yến (Kết thúc quyển 2) (6)

Phòng Hữu An thở dài, biết rõ có giấu nữa cũng không cần thiết, dứt khoát đứng dậy biểu lộ thân phận: “Các vị chớ căng thẳng, con Huyền Băng ly giao này chính mà Linh thú trấn điện của Huyền Băng điện nhất mạch ở Học Cung. Người cưỡi Huyền Băng ly giao đó chính là sư tôn Băng Lan thượng nhân của ta!”

Nói xong, trong lòng hắn cũng không ngừng cười khổ.

Phòng Hữu An hắn ngại quy tắc của Học Cung, không thể không che giấu thân phận tham gia yến tiệc. Kết quả sư tôn của hắn thì hay rồi, không nói tiếng nào đã cưỡi Huyền Băng ly giao tới, thật là…

Bỏ đi, đệ tử không nói lại sư, vẫn nên nghĩ cách giải quyết hậu quả đi…

“Cái gì?”

Lão tổ Thiên Nhân ở sáu vệ phía Nam nghe vậy đều kinh ngạc.

Trước đây cũng nghe đồn Vương thị có quan hệ sâu sắc với Học Cung nhưng không ngờ còn có đệ tử Học Cung che giấu thân phận lẫn vào trong khách khứa.

Càng khoa trương hơn là Băng Lan thượng nhân tiếng tăm lẫy lừng lại đích thân tới.

“Thế mà là sư tôn.”

Lung Yên lão tổ hoàn toàn không ngờ sư tôn nhà mình sẽ đích thân tới, còn cưỡi Huyền Băng ly giao, tạo nên uy thế lớn như vậy.

Bà vô cùng kích động, lập tức xông ra khỏi cửa sổ, hành đại lễ với bóng người trên đầu Huyền Băng ly giao: “Lung Yên bái kiến…”

Hai chữ “sư tôn” vừa sắp ra khỏi miệng lại bị bà nuốt trở vào.

Bà không hiểu ý đồ thực sự của sư tôn, thực sự không dám gọi ra hai chữ “sư tôn” ở hiện trường công khai như vậy.

Dù sao thì sư tôn chính là thượng nhân của Học Cung, phải chú ý ảnh hưởng.

Thế nhưng bà không gọi, Băng Lan thượng nhân cũng không kiêng dè như thế.

“Lung Yên, đồ đệ của ta.”

Trong sương mù mờ mịt truyền tới giọng nói của Băng Lan thượng nhân.

Trong giọng nói uy nghiêm của bà mang theo một tia sủng ái, trong ngữ khí mang theo một ý cười và kiêu ngạo: “Ngươi có thể đứng vững, trở thành Thiên Nhân cảnh, vi sư rất vui mừng. Ngại quy tắc của Học Cung, vi sư không xuống tham dự yến tiệc được.”

Nhát thời, lão tổ Thiên Nhân ở hiện trường đều im bặt, tính toán và bình giá đối với Vương thị đều như bão tố.

Hậu đài của Lung Yên lão tổ lại mạnh như vậy, hơn nữa còn được sủng như thế.

Phòng Hữu An thực sự không nhịn được nữa, âm thầm trợn mắt.

Sư tôn, ngươi thế này cũng bảo là ngại quy tắc? Người cưỡi Huyền Băng ly giao, trắng trợn tới chống lưng cho đồ đệ như vậy, ai nhìn mà không hiểu?

Vương Thủ Triết tiến lên hành lễ nói: “Thượng nhân ngại quy tắc, không thể tham dự yến tiệc, Thủ Triết sai người chuẩn bị Linh hào, thượng nhân có thể mang về từ từ ăn.”

Ngoài dự liệu, Băng Lan thượng nhân đứng trên Huyền Băng ly giao hừ lạnh một tiếng: “Vương Thủ Triết, bổn thượng nhân nói chuyện với Lung Yên đồ nhi, liên quan gì tới ngươi? Tránh xa chút, đừng chướng mắt ta.”

“Á…”

Vương Thủ Triết tỏ ra cạn lời.

Băng Lan thượng nhân này cái gì cũng tốt, chỉ là phách khí quá lớn, đặc biệt thù dai, còn so đo từng tý. Không phải chỉ đắc tội với bà ấy chút xíu sao? Đã bao năm rồi còn canh cánh trong lòng.

Có điều, oán thầm thì oán thầm, hắn vẫn thức thời trốn xa một chút.

“Lung Yên đồ đệ, bảo vật này chính là quà chúc mừng ngươi thăng cấp Thiên Nhân.” Ngữ điệu của Băng Lan thượng nhân cực kỳ thân thiết với Lung Yên lão tổ.

Nói xong, bà phất tay, lập tức có một đạo hàn mang trong suốt bay ra từ trong tay áo bà, bay tới chỗ Vương Lung Yên.

Lung Yên lão tổ vận khởi một đạo huyền khí tiếp nhận nó, tập trung nhìn, phát hiện thế mà là một món lân giáp màu băng tinh, cầm trong tay nhỏ nhắn lung linh, bảo quang rạng rỡ, cực kỳ bất phàm.

Phòng Hữu An ở bên cạnh ngưỡng mộ không thôi: “Thế mà lại là ‘Huyền Băng ly giao giáp’.”

“Huyền Băng ly giao giáp” này là pháp bảo dùng vảy của Huyền băng ly giao trước khi thăng lên Linh thú cấp 6 cởi ra, phụ trợ thêm các loại vật liệu trân quý luyện chế thành, tuy vẫn chưa đạt tới mức độ pháp bảo thượng phẩm nhưng lại là một món pháp bảo trung phẩm có tính phòng ngự cực kỳ hiếm có.

Trong đời đời truyền thừa của Huyền Băng điện, trước giờ chỉ có đệ tử thân truyền cực kỳ sủng hạnh mới được trao tặng giáp này.

Phòng Hữu An và Lung Yên lão tổ thân là truyền nhân của Huyền Băng điện nhất mạch, hiển nhiên đã từng nghe qua danh tiếng của loại phảm báo này.

“Sư tôn, vật này quá trân quý, ta không thể nhận.” Lung Yên lão tổ vội vàng từ chối.

“Không sao.” Trên bầu trời, giọng nói của Băng Lan thượng nhân vọng xuống, “Thứ này chính là tương truyền đời đời của Huyền Băng điện, đợi đến khi ngươi vô dụng, trả lại Huyền Băng điện là được.”

“Đã vậy, Lung Yên bái tạ ưu ái của sư tôn.” Lung Yên lão tổ cảm kích bái tạ.

Bà biết, sư tôn là thật lòng yêu quý bà, sợ bà ở bên ngoài đánh nhau bị thương nguy hại tới tính mạng mới ban cho bảo giáp này.

Sau khi tặng xong bảo giáp, Băng Lan thượng nhân liền cưỡi Huyền Băng ly giao rời đi, sương mù trên mặt hồ cũng dần tiêu tán.

Nhưng thứ chưa từng tiêu tán là sự nhiệt tình của những lão tổ Thiên Nhân đối với Bình An Vương thị.

Thực sự trước đây có vài lão tổ Thiên Nhân không thân quen Bình An Vương thị, trong lòng hoặc ít hoặc nhiều cũng có chút xem nhẹ với thế gia vừa thăng cấp Thất phẩm.

Thế nhưng trải qua lần này, sáu vệ phía Nam còn có thế gia nào dám xem thường Vương thị?

Trước sau náo nhiệt hơn tháng trời, trận Thiên Nhân yến này mới xem như là hoàn toàn kết thúc, cuối cùng Trường Ninh vệ cũng dần trở lại yên bình.

Từ này về sau, Bình An Vương thị chính thức bước vào danh sách thế gia Thất phẩm, đứng vững trong sáu vệ phía Nam.

Cũng chính từ ngày hôm nay, ngoại giới xưng hô Vương thị cũng ít dùng “Bình An Vương thị” mà đổi thành xưng “Trường Ninh Vương thị”.