Chương 686: Thất gia Thất phẩm! Trường Ninh Vương thị (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 686: Thất gia Thất phẩm! Trường Ninh Vương thị (1)

Quyển 3: Lũng Tả Phong Vân Lục

Đại Càn Long Xương năm 3166 – mùng 3 tháng 2.

Đầu xuân, sau Thiên Nhân yến của Trường Ninh Vương thị, đã trôi qua nửa năm.

Mùa xuân này mưa rơi tầm tã, tựa như Vương thị đã phủ lên một tầng khói mù.

Năm nay vừa hết năm, Nhị gia gia Vương Tiêu Huy của đời thứ Năm chữ Tiêu tận thọ tại nhà, chìm vào giấc ngủ ngàn thu.

Đây là tộc nhân đầu tiên ra đi từ khi Vương Thủ Triết nhận chức tộc trưởng.

Nhị gia gia Vương Tiêu Huy của hắn sinh vào Đại Càn Long Xương năm 3060, khi từ trần đã sống được 106 tuổi.

Trên lý luận mà nói, thọ nguyên của Nhị gia gia Vương Tiêu Huy đã rất cao rồi, cao hơn so với hầu hết mọi người.

Nhưng sự ra đi của ông ấy vẫn mang tới không ít đau thương cho tộc nhân của Vương thị.

Vương Thủ Triết ngồi trong viện, nhìn màu xuân tràn ngập trong vườn và mưa rơi, tin thần tựa như đang hơi ngây dại.

“Phu quân.” Liễu Nhược Lam ở bên cạnh, dịu giọng an ủi, “Sinh lão bệnh tử đều là trạng thái bình thường trong nhân gian. Phu quân đã hết lòng với Nhị gia gia rồi, thậm chí không tiếc xin Trường Sinh đan kéo dài thọ nguyên cho ông ấy. Thực ra mấy năm nay, Nhị gia gia ông ấy cũng đã cố chịu đựng, chịu đựng đến khi Vương thị trở thành thế gia Thất phẩm, lúc này ông ấy mới yên lòng mà đi.”

“Nhược Lam, những gì nàng nói ta đều hiểu.” Vương Thủ Triết thở dài nói, “Ta chỉ đang nghĩ mấy năm nay, Vương thị chúng ta vẫn đang liều mạng phát triển, suy cho cùng là vì cái gì?”

“Phu quân đã nghĩ thông chưa?” Liễu Nhược Lam pha một ấm Vân Vụ Linh trà cho hắn, “Đây là Linh trà Vân Vụ động vừa hái xuống vào chớm đông. Biết chàng thích uống vị trà tươi này, khi trước về nhà mẹ, ta đã mang về ba phần sản xuất ra.”

Vương Thủ Triết bưng Vân Vụ Linh trà, ánh mắt dịu dàng nhìn Liễu Nhược Lam: “Đương nhiên ta đã nghĩ thông rồi. Lý do ta liều mạng phát triển gia tộc là vì muốn những người thân trong gia tộc có thể sống đủ, có thể sống tốt hơn, có thể sống tôn nghiêm hơn. Giống như nương tử nàng, nếu có thể, ta nguyện sống mãi cùng nàng, ân ân ái ái đến thiên hoang địa lão.”

“Phu quân.” Liễu Nhược Lam khẽ đỏ mặt, đôi mắt nhuốm lên một tầng thủy sắc cảm động, “Bất luận khi nào, lời ân ái của phu quân vẫn không bao giờ nghe ngán, có thể gả cho phu quân là chuyện hạnh phúc nhất đời này của Nhược Lam.”

“Lời âu yếm của nương tử cũng cảm động, ta có thể lấy được nương tử mới là tìm được chân lý nhân sinh.” Vương Thủ Triết nắm tay nàng.

“Phu quân đừng như vậy, bọn trẻ vẫn còn ở bên kia.” Liễu Nhược Lam thẹn thùng trợn mắt.

Bên cạnh.

Mấy đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi một bên đều phản ứng cực kỳ bình tĩnh.

Lão đại Vương Ly Dao đã trở thành đại cô nương ôm một em trai út Vương Tông Thụy chỉ hai tuổi vừa dứt sữa, trên gương mặt thanh xuân xinh đẹp kiều diễm không có chút xúc cảm nào.

Cũng khó trách, cha nương rảnh rỗi lại thủ thỉ âu yếm nhau, ân ái mặn nồng. Thế này đã mười chín năm rồi, có thể không quen sao?

Mấy đứa trẻ đã nghe chán rồi.

Khen cho hai người họ vẫn vui vẻ như thế, tựa như hoàn toàn không biết ngán.

“Tỷ tỷ, ta cảm thấy ta không biết yêu rồi.” Đích trưởng tử Vương Tông An đã trở thành cậu chàng mười sáu tuổi nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, “Nếu ai nói lời sến súa với ta, phản ứng đầu tiên của ta chắc chắn là buồn nôn.”

“Ta cũng vậy…” Vương Ly Dao giật giật mí mắt, âm u nói, “Mấu chốt là đã nghe từng ấy năm, trở đi trở lại cũng chỉ có vài kiểu này. Nương tử nàng thật tốt, phu quân chàng thật tuyệt…Sau đó thứ gì mà may mắn lớn nhất các thứ…”

“Ta cảm thấy cũng tạm.” Một bé gái đáng yêu tầm năm tuổi chớp mắt nói, “Dáng vẻ cha nói lời âu yếm thật sự rất dịu dàng.”

Sau đó, Vương Ly Dao và Vương Tông An đều trợn mắt nhìn nàng: “Nguyệt Nguyệt nha đầu, muội vẫn còn quá nhỏ. Nghe thêm vài năm nữa, muội sẽ trở nên tê tái, sau đó dần buồn nôn thôi.”

Rất rõ ràng, đứa bé gái đáng yêu như phấn trác ngọc giũa đó chính là đích thứ nữ Vương Ly Nguyệt của Vương Thủ Triết.

“Ha ha, mấy đứa thì hiểu cái gì?” Vương Thủ Triết lơ đểnh ngoảnh đầu nói, “Cha với nương ân ái là làm gương cho các con, xây dựng một bầu không khí gia đình lành mạnh, tích cực, lạc quan. Các con thật sự là không làm cha mẹ nên không biết nỗi khổ của cha mẹ…”

“Khổ?”

Ánh mắt của Liễu Nhược Lam xẹt qua một tia dị thường, “Lẽ nào phu quân sống cùng với thiếp thân rất khổ?”

“Không không không, ta chỉ thuận miệng giáo dục con cái thôi…” Vương Thủ Triết chợt hoảng, vội vàng phân bua.

“Thuận miệng mới chứng tỏ thật lòng, chúng ta thành thân đã hai mươi năm rồi. Cho dù phu quân thích mới nới cũ, thiếp thân cũng rất hiểu.” Liễu Nhược Lam dịu dàng nói, “Nói đến chuyện này vẫn là thiếp thân không tốt, thiếp thân nên sớm tìm cho phu quân vài tiểu thiếp…”

“Nương tử đừng hiểu lầm…Dao Dao, nói tốt vài câu cho cha của con đi.”