Chương 693: Thủ Triết! Đẹp trai là cái tội (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 693: Thủ Triết! Đẹp trai là cái tội (2)

Theo tiếng bánh xe lăn lộc cộc, đoàn xa dần tiến vào thành.

Sau khi vào thành, đoàn người của Vương Thủ Triết không đến chào hỏi Lũng Tả Vương thị trước mà tới một cửa hiệu mặt tiền ở chợ Nam.

Cửa hiệu mặt tiền này có ba gian đối diện đường cái, bên trong có bảy tám trạch viện dành cho người ở, vị trí địa lý khá ổn. Đương nhiên, giá cả cũng rất ổn.

Cho dù là với tài lực của Vương thị dồn vào trong, cũng xác thực tiêu tốn một vố lớn.

Quận thành chính là quận thành, mặt tiền có cùng diện tích nhưng giá cả lại cao gấp mười lần Trường Ninh vệ. Ba gian cửa hiệu mặt tiền cộng với một số trạch viện đã tốn gần mười lăm vạn càn kim của Vương thị.

May mà bây giờ thứ được bán trong cửa hàng đều là kính do Vương thị sản xuất, chế phẩm thủy tinh được gia công tinh xảo cùng với các sản phẩm chăm sóc da xa xỉ. Cho dù bởi vì thời gian kinh doanh ngắn, tạm thời chưa hoàn toàn mở rộng cục diện nhưng cũng có lợi nhuận vài ngàn càn kim mỗi năm.

Loại cửa hiệu xa xỉ này, nếu dùng để bán các mặt hàng cá mặn từ nam chí bắc, sợ là trăm năm cũng chưa thể hồi vốn.

Mà Vương Thủ Triết đã tốn mức giá không nhỏ cũng phải tạo ra một điểm dừng chân trong quận thành, cũng là vì sự phát triển về sau của Vương thị. Vương thị ngày càng lớn mạnh, về sau số lần tới quận thành chắc chắn sẽ càng nhiều, không thể mãi đến chực ở nhà của Lũng Tả Vương thị được nhỉ?

Tuy quan hệ giữa hai nhà khá tốt nhưng dù sao cũng đã phân tông rồi. Thời gian đã lâu, vẫn có lúc không tiện.

“Tứ đệ, Tứ muội, các ngươi tới rồi.”

Nhìn thấy đoàn xe ngừng trước cổng, Vương Thủ Nặc đã hơn bốn mươi lập tức chạy ra cửa đón.

Chào hỏi với Vương Thủ Triết cùng những người hộ tống tới, sau đó hắn lập tức chỉ huy các tiểu tư dắt xe ngựa vào trong viện.

Không sai.

Điểm dừng chân mặt tiền ở quận thành chính là lão Tam đời chữ “Thủ” của Vương thị, Vương Thủ Nặc.

Tuy bây giờ nhân đinh của Vương thị đã dần hưng vượng lên nhưng tộc nhân trưởng thành cần có thời gian, tộc nhân có thể một mình đảm đương vẫn không nhiều. Cộng thêm bây giờ sản nghiệp của Vương thị ngày càng nhiều, nơi nào cũng cần tộc nhân tọa trấn, nhân thủ vẫn cực kỳ thiếu hụt.

Mà Vương Thủ Nặc chính trực khỏe mạnh, lại thăng cấp thành tu sĩ Linh Đài cảnh dưới sự chi viện của gia tộc, để hắn phụ trạch sản nghiệp khai thác quận thành này vô cùng thích hợp.

Đương nhiên nơi đây cũng chỉ có một mình hắn ở, các con của hắn đều ở chủ trạch, do vợ của Thủ Nặc chăm sóc, tiếp nhận sự bồi dưỡng thống nhất của gia tộc.

Trong trạch đã sớm thu xếp ổn thỏa, dưới sự giúp đỡ của các tiểu tư và gia đinh gia tướng, đoàn người của Vương Thủ Triết đã nhanh chóng ổn định xong.

Lần này, Lung Yên lão tổ cũng đến cùng Vương Thủ Triết.

Vương Thủ Nặc bái kiến Lung Yên lão tổ, sau đó ba người tụ lại một chỗ cùng mở cuộc họp nhỏ.

Lần này Lung Yên lão tổ tới Lũng Tả quận không hề gióng trống khua chiêng, tránh tạo nên ấn tượng chủ trạch rỗng tuếch cho người khác. Đương nhiên, Vương Thủ Triết cũng không thật sự để việc phòng vệ của chủ trạch trống không.

Có thê tử Liễu Nhược Lam tọa trấn, nếu những tu sĩ Thiên Nhân cảnh bình thường dám tới Bình An trấn làm càn, khả năng cao sẽ có trái ngon để ăn.

“Tam ca, để huynh trấn thủ sản nghiệp quận thành khiến huynh và người nhà xa cách hai nơi, vất vả rồi.” Vương Thủ Triết chắp tay nói.

“Tứ đệ, đệ nói gì vậy?” Vương Thủ Nặc vội vàng đáp lễ, “Chúng ta đều là một thành viên của Vương thị, góp sức cho gia tộc là chuyện nên làm. Năng lực của ta có hạn, không làm nổi chuyện lớn, làm chút chuyện nhỏ này thì khổ sở gì chứ? Huống chi, cuối năm ta phi ngựa trở về cũng chỉ có tám chín ngày đường.”

“Đợi mấy đứa nhỏ trong nhà lớn thêm xíu nữa, ta sẽ để chúng tới làm việc cùng Tam ca.” Vương Thủ Triết nói, “Có chúng phối hợp bên này, huynh cũng có thể cách ba bốn tháng lại về một chuyến, ở bên người nhà.”

Bất cứ gia tộc nào phái tộc nhân ra ngoài đều sẽ phái cả gia đình nhỏ của người đó theo. Ví dụ, đưa thê tử và con của hắn tới, cùng nhau sống.

Bởi vì làm vậy, tuy có thể để bọn họ một nhà đoàn tụ nhưng lâu dần lại sẽ khiến gia tộc dần đánh mất lực ngưng tụ và lực hướng tâm.

Mỗi người đều lấy gia đình nhỏ làm đơn vị làm việc ở ngoài, chưa tới trăm năm, cả gia tộc đã thành một bãi cát lỏng lẻo.

“Không sao không sao.” Vương Thủ Nặc nói, “Gia tộc phát triển không dễ, không biết bao nhiêu tộc nhân tiền bối đã trả giá bằng mạng sống vì gia tộc. Ta chẳng qua thực hiện chút bổn phận cho gia tộc, Tứ đệ ngươi đừng để trong lòng.”

Nghe vậy, trong lòng Vương Thủ Triết cũng hơi cảm khái.

Trong thế giới thế gia mọc lên như rừng này, quan niệm và tư tưởng gia tộc của rất nhiều người khác xa với người Hoa Hạ hiện đại.

Giống như Vương Thủ Nặc, lão bà con cái đều ở chủ trạch, hai nơi chia cắt đã một năm ròng, Vương Thủ Nặc xem như chuyện tập mãi thành quen, cùng lắm thì chịu khổ tương tư, không có gì không tình nguyện cả.

Mà vợ và các con của hắn cũng cảm thấy chỉ cần gia tộc cần, đây đều là lẽ đương nhiên.

Các tộc nhân khác cũng không cảm thấy có gì bất thường.

Chỉ có người đã từng là “người hiện đại” như Vương Thủ Triết mới cảm thấy hơi thẹn với Thủ Nặc và thê nhi của hắn.