Chương 694: Thủ Triết! Đẹp trai là cái tội (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 694: Thủ Triết! Đẹp trai là cái tội (3)

“Không nói chuyện này nữa, nói chuyện khác.” Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ, Vương Thủ Nặc, ba người cùng ngồi xuống rồi nói, “Hai năm nay, huynh vẫn thu thập tin tức ở quận thành, cũng xem như là có hiệu quả. Huynh nói trước xem, Lũng Tả Vương thị gần đây thế nào?”

Lần Thiên Nhân yến này, Trụ Bác lão tổ vẫn không thể thoát thân, chỉ có gia chủ và trưởng lão rất lặng lẽ tới Vương thị, tặng quà. Sau đó, bọn họ lại vội vàng trở về.

Cho dù họ không nói gì nhưng Vương Thủ Triết vẫn có thể đoán ra, chắc chắn Lũng Tả Vương thị đã gặp phiền phức.

Chỉ là đối phương không tình nguyện kéo Trường Ninh Vương thị vào, bởi vậy vẫn luôn che giấu, muốn dựa vào bản thân tự giải quyết.

Nhưng Trường Ninh Vương thị và Lũng Tả Vương thị chung nhánh, không chỉ năm xưa nhận được không ít giúp đỡ của Lũng Tả Vương thị, mấy năm trước khi mai phục Lạc Ưng hiệp, Trụ Bác lão tổ cũng cam chịu mạo hiểm, đích thân ra tay giúp đối phó Hoa Diệp lão tổ, sau đó cũng không lấy bất cứ thù lao gì.

Có phần tình nghĩa này, dĩ nhiên Vương Thủ Triết không thể trơ mắt nhìn bọn họ gặp phiền phức mà làm như không biết gì được.

“Tứ đệ đoán không sai, quả thực Lũng Tả Vương thị đã gặp phiền phức.” Nghe Vương Thủ Triết nhắc tới chuyện này, sắc mặt Vương Thủ Nặc lập tức nghiêm lại, “Ta chạy vạy tìm người dò la, lại thông qua quan hệ nhân mạch xây dựng trong hai năm nay cẩn thận thám thính, cuối cùng bị ta thám thính ra được một phần chân tướng. Chuyện là thế này…”

Thông qua lời kể của Vương Thủ Nặc, Vương Thủ Triết mới dần làm rõ được chân tướng sự việc.

Lũng Tả Vương thị là thế gia lâu năm, khi mạnh nhất chính là thế gia Ngũ phẩm, cũng đã từng phong quang một thời, sản nghiệp đứng tên vô số. Có điều vì sự suy bại không ngừng nhiều năm, tổ sản dần xói mòn, bây giờ ngoại trừ chủ trạch không đụng tới và số ít cửa hàng mặt tiền còn tồn và vài nông trường ở ngoài quận thành đang kiếm lười.

Mấy năm gần đây, Lũng Tả Vương thị đã nghe lời đề nghị của Vương Thủ Triết, dành ra một phần bất động sản trong chủ trạch, chuyên tâm kinh doanh “Tử Phủ Cung”, từng bước tích lũy không ít tài sản, dần dần có tâm tư bồi dưỡng Thiên Nhân cảnh thứu hai, quật khởi lần nữa, phục chế vinh quang gia tổ.

Khi bọn họ thanh lý hiệp nghị ngăn cản trước đây của gia tộc, phát hiện có một phần hiệp nghị cho thuê ruộng vào ba trăm ba mươi năm trước, trên thực tế đã đến hạn vào ba mươi năm trước.

Bởi vậy, Trụ Bác lão tổ định thu hồi phần ruộng đất ước chừng hai vạn mẫu này.

“Nhưng đối phương vẫn tìm mọi cách thoái thác, mãi đến khi hai bên bùng nổ xung đột, bây giờ xung đột giữa Lũng Tả quận và gia tộc đó ngày càng nghiêm trọng, mâu thuẫn cũng ngày càng sâu, nếu cứ tiếp tục như vậy, e là Lũng Tả quận phải chịu thiệt. Tứ đệ, nền tảng của ta ở Lũng Tả quận quá cạn, không thể biết rõ hơn tình tiết trong đó nhưng thực lực của gia tộc đối phương không yếu, có lẽ là có một lão tổ Thiên Nhân cảnh trung kỳ, một lão tổ Thiên Nhân cảnh sơ kỳ tọa trấn. Trụ Bác lão tổ một mình khó vững, sợ là lấy trứng chọi đá.”

“Ta hiểu rồi.” Vương Thủ Triết gật đầu nói, “Có lẽ đối phương chỉ là một gia tộc cường Thất phẩm. Nếu là gia tộc đã đạt Lục phẩm, Trụ Bác lão tổ cũng không dám kết thù với người đó.”

Gia tộc cường Thất phẩm đặt trong sáu vệ Phía Nam hiển nhiên là gia tộc hàng đầu, cho dù Trường Ninh Vương thị cũng không dám đối địch.

Thế nhưng trong quận thành thế gia tụ tập, cường Thất phẩm lại hoàn toàn không được xem là đứng đầu, chỉ có thể xem là trung bất lưu, người mạnh hơn họ cũng không ít.

Nãy giờ, Lung Yên lão tổ vẫn luôn ở bên cạnh im lặng lắng nghe, đến lúc này, trong mắt bà chợt xẹt qua một tia lệ mang: “Hừ…Gia tộc đó lại dám cậy thế hiếp người như vậy, thực sự rất đáng ghét. Thủ Triết, Lũng Tả Vương thị không tệ với chúng ta, ngươi nhất định phải thay Trụ Bác lão tổ nghĩ cách cho chuyện này.”

Sau một canh giờ, tổng bộ Bách Vị Các.

Trong một gian phòng bao lầu ba, Vương Thủ Triết đang bưng chung trà, thản nhiên thưởng thức chè thơm.

Phòng bao này bố trí cực kỳ nho nhã, trên tường treo tranh chữ của danh nhân, xung quanh ngào ngạt đàn hương, tấm mành bay phấp phới, có tiếng sáo trúc lả lướt từ xa truyền tới, nhàn hạ thư thả không nói nên lời.

Cho dù không có cao lương mỹ vị, chỉ dựa vào cách trang trí này, bầu không khí này đã đủ khiến người ta lưu luyến khó quên.

Ngay cả chè dùng để đãi khách này cũng có dư vị lâu dài, hương trà ngào ngạt tứ phía, không kém gì tự dùng ở Vương thị.

Bách Vị Các truyền thừa ngàn năm, quả nhiên có chút này nọ.

Trong lúc Vương Thủ Triết đang suy nghĩ, bỗng dưng một nữ tử dáng người thướt tha vén rèm đi vào.

Nàng ta mặc một bộ sa y mỏng đỏ, di chuyển tới, làn váy phiêu dật theo bước chân nàng, lộ rõ vóc người, chập chờn như thể một ngón gió tình.

Đó là phong tình mà chỉ có nữ tử đã thành thân mới có, thành thục mà quyến rũ, đặc biệt là đôi mắt đó, lưu quang uyển chuyển động lòng người.

Vương Thủ Triết nâng mắt nhìn, nhất thời cười khẽ: “Bích Liên phu nhân lâu rồi không tới, Thủ Triết còn tưởng phu nhân không định gặp ta.”

“Đường đường là đương gia gia chủ của Trường Ninh Vương thị, thiếp thân nào dám không gặp? Ngược lại là Thủ Triết gia chủ, lại chịu tới tìm người quen cũ như ta, mới thật sự là điều hiếm có.” Bích Liên phu nhân liếc đôi mắt xinh đẹp, nhìn về phía sau Vương Thủ Triết, “Sao, cháu gái lớn háu ăn đó của nhà ngài không tới cùng ngài sao?”