Chương 697: Thủ Triết! Thủ Triết đã tới rồi (2)
Bích Liên phu nhân vui mừng ra mặt nói: “Được được được, chỉ cần ngươi chịu là được. Cả Lũng Tả quận, sợ rằng rất khó tìm được người phụ hợp như Thủ Triết gia chủ. Bất luận là thành hay không, Vũ Văn thị chúng ta nợ ngươi một nhân tình.”
Vương Thủ Triết nghe vậy, trong lòng khẽ vui mừng.
Cho dù trong thế gia cường Lục phẩm, thực lực của Vũ Văn thị cũng xem là nhóm mạnh nhất, có thể có cơ hội để Vũ Văn thị nợ hắn một nhân tình, đối với Vương thị mà nói chắc chắn là chuyện có lợi không hại.
Huống hồ, Vũ Văn thị còn có đích nữ của Tử Phủ thế gia như Bích Liên phu nhân đây, nói không chừng ngày nào đó Vũ Văn thị lại vinh quy về Tử Phủ.
Bởi vì sự phát triển của cả Trường Ninh Vương thị, nhiều thêm một bằng hữu hiển nhiên là nhiều thêm một con đường.
Sau đó, Vương Thủ Triết và Bích Liên phu nhân hẹn định, đợi hắn xử lý xong chuyện sẽ tới Vũ Văn thị.
…
Vài ngày sau.
Lũng Tả quận, quận thành phía Tây, ngoài hai trăm dặm có lẻ.
Ở đây thôn trang, nông trang, trang viên phân bố dày đặc như sao trời, nhân khẩu đông đúc.
Càng gần quận thành, sự an toàn càng được đảm bảo, hung thú gì đó đã sớm tuyệt tích. Những bách tính sinh sống đời đời ở đây đã hình thành từng thành trấn.
Khi trước, khi Lũng Tả Vương thị còn là Tử Phủ thế gia, trang viên mà họ có nhiều không đếm xuể, tính ở hàng chục vạn.
Cho dù không có thu nhập khác, chỉ dựa vào lương thực thu hoạch mỗi năm cũng có thể mang tới nguồn tài phú cuồn cuộn không ngừng cho Lũng Tả Vương thị.
Chỉ đáng tiếc, thời đại đã thay đổi.
Bây giờ, Lũng Tả Vương thị chỉ còn lại vài trang viên tầm trung, hàng vạn mẫu đất ruộng, tá điền dưới trướng cũng chỉ bằng một phần mười lúc đầu.
Tài phú tổ tiên truyền lại nhiều hơn nữa, sau khi hết lần này tới lần khác thử nghiệm xung kích Tử Phủ thế gia thất bại, đã chầm chậm đánh mất tinh quang.
Cũng đến thời đại này, Trụ Bác lão tổ đã vứt bỏ thể diện thế gia lâu đời, kiến lập Tử Phủ Cung, thu nhập dần tăng lên mới muốn lấy lại phần ruộng đất của tổ tiên, cũng vì tích phúc cho con cháu đời sau.
Lúc này, bên trang viên Lũng Tả Vương thị, hai hàng người ngựa đang sóng đôi.
Một hàng trong đó chính là người của Lũng Tả Vương thị. Bọn họ do Trụ Bác lão tổ dẫn đầu, gia chủ Vương Tiêu Duệ, tộc lão Vương Vũ Thần, còn có một đám trưởng lão Linh Đài cảnh đời chữ “Thần”, đời chữ “Khung”, đời chữ “Tiêu” theo phía sau.
Chỉ từ số lượng trưởng lão Linh Đài cảnh này cũng có thể nhìn ra, cho dù Lũng Tả Vương thị đã sa sút, nội tình gia tộc cũng không phải là thứ mà Trường Ninh Vương thị có thể sánh được.
Từ đời chữ “Vũ” trở xuống, mỗi đời đều còn có tộc lão còn sống.
Mà các trưởng bối của đời chữ “Thần”, đời chữ “Khung” của Trường Ninh Vương thị đều đã không còn một ai, ngay cả đời chữ “Tiêu” cũng chỉ còn ba người.
Cũng đến đời chữ “Thủ” của Vương Thủ Triết, nhân đinh mới dần hưng vượng.
Mà nhân đinh đời chữ “Định”, đời chữ “Thủ” của Lũng Tả Vương thị cũng cực kỳ hưng vượng, chỉ là nam đinh trẻ tuổi đời chữ “Thủ” đã có hai ba chục người. Vương Thủ Tâm, Vương Thủ Ước mà Vương Thủ Triết quen đều là người trẻ trung cực kỳ ưu tú trong đời chữ “Thủ”.
Mà tổng số lượng tu sĩ Linh Đài cảnh của Lũng Tả Vương thị bây giờ đã đạt tới hai mươi mốt.
Trong đó người lớn tuổi nhất chính là tộc lão Vương Vũ Thần, ông ấy đã sắp một trăm bảy mươi tuổi, xem dáng vẻ già yếu lụm cụm của ông ấy, cuộc đời cũng sắp đi tới điểm cuối rồi.
Tu sĩ Linh Đài cảnh trẻ nhất chính là đích tôn Vương Thủ Ước của đương kim gia chủ Vương Tiêu Duệ.
So với hơn mười năm trước, hắn đã thành thục ổn trọng hơn nhiều, nhờ sự đại phát triển của gia tộc, hắn đã dễ dàng đột phá Lin Đài cảnh.
Theo lời của Trụ Bác lão tổ, gia tộc còn có dự định bồi dưỡng thành Thiên Nhân chủng.
Mà số lượng nhân khẩu của Lũng Tả Vương thị nhiều như vậy cũng là chuyện thường tình.
Dù sao, năm xưa Trụ Hiên lão tổ đến Trường Ninh vệ lang bạt, chỉ mang theo hai đứa con trai. Trải qua một trăm mấy chục năm sinh sôi, ở giữa còn vì làn sóng hung thú mà mất mác rất nhiều, nhân khẩu hiện giờ cũng đã có hơn năm mươi ngươi rồi.
Một Thiên Nhân thế gia truyền thừa hàng trăm năm, có vài trăm tộc nhân cũng là chuyện rất thường tình.
Lũng Tả Vương thị truyền thừa càng lâu đời, nếu không phải thực sự quá nghèo, nhân khẩu trong gia tộc sợ là không chỉ nhiều như vậy.
Mà Chương thị đối đầu với Lũng Tả Vương thị, bọn họ rõ ràng còn cường thịnh hơn Lũng Tả Vương thị nhiều, nhân đinh già trẻ hưng vượng. Chỉ là trưởng lão Linh Đài cảnh cũng đã vượt qua hai mươi người ở hiện trường.
Mà vị lão giả có thể trạng khỏe khoắn dẫn đầu, râu tóc bạc trắng, một thân khí thế như hố băng sâu không thấy đáy, cường đại, dọa người.
Người này chính là lão tổ Thiên Nhân đầu tiên của Lũng Tả Chương – Chương Hồng Khánh.
Mọi người đều gọi ông ta là “Hồng Khánh lão tổ”.
Hồng Khánh lão tổ sắp ba trăm tuổi, một thân tu vi đã đạt tới Thiên Nhân cảnh trung kỳ. Chỉ là đời này vô vọng với việc xung kích Tử Phủ, ông ta đã sớm từ bỏ tu luyện tiến giai, chỉ dựa vào khoản chi tiêu thấp nhất duy trì tu vi, phần lớn tài nguyên còn lại đều cho con cháu đời sau.