Chương 698: Thủ Triết! Thủ Triết đã tới rồi (3)
“Vương Trụ Bác, ngươi lấy ra bản khế ước hơn ba trăm năm trước.” Hồng Khánh lão tổ ồm ồm nói, “Những người đề cập trên khế ước đã không còn nữa. Ngươi bảo ta làm sao tin bản khế ước này là thật? Hồng Khánh ta từ lúc sinh ra tới nay, mấy trang viên đó đã là của Chương thị chúng ta. Bây giờ ngươi nhảy ra, nói mấy trang viên đó là của Vương thị các ngươi, thật là hiếp người quá đáng. Đừng tưởng nội tình của Chương thị chúng ta mỏng, dễ ức hiếp như thế.”
Trụ Bác lão tổ tức giận run rẩy cả người: “Chương Hồng Khánh, bản khế ước này được chế ra từ da hung thú Ngũ giai, bất luận là thời nào hay là các loại thủ pháp giám định phán đoán, đều là vật từ hơn ba trăm năm trước. Bây giờ ngươi không chịu thừa nhận là định quỵt nợ sao?”
“Nực cười! Giám định thời đại thì có tác dụng gì?” Trong đám người của Chương thị nhảy ra một người trẻ hơn ba mươi tuổi, quát tháo, “Nếu bây giờ chúng ta ngụy tạo một bản khế ước, qua mấy trăm năm rồi lấy ra, nói chủ trạch của Lũng Tả Vương thị các ngươi chính là của Chương thị chúng ta, các ngươi có phục không?”
“Chương Quán Văn, các trưởng bối đang nói chuyện, nào tới lượt ngươi chỉa mồm vào?” Vương Thủ Ước nhìn thấy hắn, mặt liền biến sắc, bỗng dưng nổi giận nói, “Nếu ngươi không hài lòng, Vương Thủ Ước ta chơi cùng ngươi.”
“Đủ rồi!” Trụ Bác lão tổ sa sầm mặt nói, “Chuyện này là thật hay giả, Chương Hồng Khánh ngươi biết rõ trong lòng. Huống chi, năm xưa khi ký vào bản khế ước này, cùng có ba bản, tộc của ta và ngươi mỗi bên giữ một bản, bản còn lại ở trong quận thủ phủ, ngươi muốn quỵt thì có thể quỵt được sao?”
Nói xong, ông ta nhìn nam tử trung niên có khí chất nho nhã bên cạnh, chắp tay nói: “Thôi Chủ Bộ đại nhân, lần này mời ngài tới là muốn mời ngài làm chứng.”
Vị nam tử trung niên đó khẽ gật đầu, sau đó chắp hai tay sao lưng nhàn nhạt nói: “Bản chủ bộ đã tra qua hồ sơ công chứng liên quan ở quận thủ phủ, quả thực có tồn tại bản công chứng khế ước này.”
Lời này vừa dứt, đám người của Lũng Tả Vương thị lần lượt vui vẻ ra mặt, thở dài một hơi.
Cứ như vậy, xem thử Chương thị đó chống chế kiểu gì.
Thế nhưng lời của Thôi Chủ Bộ đó lại còn chưa nói xong: “Có điều…Hơn trăm năm trước, hồ sơ công chứng lưu trữ trong khố phòng đã bị hỏa hoạn, bản hồ sơ này vừa hay nằm trong đó, rất nhiều nét bút đã mơ hồ không rõ.”
“Cái gì?”
Sắc mặt của Trụ Bác lão tổ lập tức tái nhợt.
Chương thị chống chế như vậy khiến hai bên xung đột liên tục. Vốn dĩ còn trông mong vào bản văn thư công chứng ở quận thủ phủ có thể cưỡng áp Chương thị.
Bây giờ…
Đúng như dự đoán.
Chương Hồng Khánh cười lạnh nói: “Văn thư công chứng không rõ ràng, làm sao làm chứng? Vương Trụ Bác, ta khuyên ngươi đừng mù quáng nữa.”
“Hừ!” Sắc mặt của Trụ Bác lão tổ cực kỳ ngưng trọng, “Hậu bối như ta bất hiếu, nhiều lần để mất tổ sản của tổ tiên. Thế nhưng nếu ngay cả tài sản thuộc về tộc mình cũng không đòi về được, Vương Trụ Bác ta còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông?”
“Đã vậy.” Thôi Chủ Bộ nói, “Chuyện này không thể kiểm chứng thật giả. Hai tộc các ngươi vì chuyện này không ngừng phân tranh, chi bằng dựa theo quy tắc truyền thống, đọ sức một trận, người thắng làm vua. Mà ta làm đại biểu quận thủ phủ, có thể làm công chứng. Sau chuyện này, hai tộc tiếp tục hòa thuận chung sống, không được lại vì chuyện này dẫn tới xung đột.”
“Chương thị ta bằng lòng tiếp nhận điều đình của Thôi Chủ Bộ.” Chương Hồng Khánh chắp tay nói một câu, sau đó híp mắt nhìn Trụ Bác lão tổ, “Vương Trụ Bác, chuyện đã đến nước này, tranh luận thêm cũng không có ý nghĩa. Chi bằng hai chúng ta tới đọ sức một trận, dựa vào đó phân thắng bại.”
“Lão tổ tông, tuyệt đối không thể.” Tộc trưởng Vương Tiêu Duệ vội vàng thấp giọng khuyên, “Chương Hồng Khánh đã bước vào Thiên Nhân cảnh trung kỳ từ lâu, trận chiến này chúng ta không có phần thắng.”
Các trưởng lão còn lại trong gia tộc cũng cực kỳ lo lắng, lần lượt khuyên can.
Cho dù lần này không lấy lại được những tổ sản đó, chỉ cần tiếp tục kinh doanh quán rượu cao đoan xa xỉ “Tử Phủ Cung”, Lũng Tả Vương thị sớm muộn cũng sẽ dần quật khởi.
Trụ Bác lão tổ cũng nhìn ra sợ rằng Thôi Chủ Bộ đó đã sớm đứng về phe Chương Hồng Khánh. Thứ gọi là hỏa hoạn đó, rốt cuộc đã xảy ra như thế nào, e là còn khó nói…
Có câu hình thế mạnh hơn người, nội tình và nhân mạch của Vương thị không bằng người ta cũng hết cách.
Nhưng!
Ánh mắt của Trụ Bác lão tổ lạnh xuống, khí thế đột nhiên trở nên ác liệt: “Vậy tộc sản mà tổ tiên chúng ta để lại, há có thể bị người ta nuốt trắng trợn? Vương Trụ Bác ta liều mạng cũng tuyệt đối sẽ không để chúng dễ dàng đạt được.”
Nói xong, ông ta quét mắt nhìn Vương Tiêu Duệ ở phía sau: “Nếu ta chết, các ngươi hãy mời Thủ Triết tới đảm đương gia chủ năm mươi năm.”
Vương Tiêu Duệ nghe vậy chấn động toàn thân, vội vã muốn khuyên nhưng lại bị Trụ Bác lão tổ ngăn lại.
“Chương Hồng Khánh, ta thừa nhận thực lực của ngươi khá mạnh. Nhưng muốn dựa vào đó ức hiếp Vương thị ta, sợ là ngươi không có tư cách này.” Trụ Bác lão tổ nhìn Chương Hồng Khánh, cười lạnh một tiếng.
Dứt lời, cả người ông ta rung lên, một cổ khí tức Thiên Nhân cuộn trào mãnh liệt bỗng dưng bạo phát.