Chương 704: Bênh vực! Băng Lan thượng nhân (2)
Tiếp đó, dựa theo pháp luật Đại Càn quốc, giam giữ thẩm vấn thu hồi gia sản, sung quân ra vùng biên giới hoang vu trấn thủ.
Sau khi ra khỏi quận thủ phủ, dưới sự sắp xếp của Vương Thủ Triết, mọi người tạm thời dừng chân ở “Tử Phủ Cung” của chủ trạch Lũng Tả Vương thị.
“Tử Phủ Cung?”
Hai vị thượng nhân thấy “bảng hiệu” như vậy vừa buồn cười vừa tức giận, đây rõ ràng là đang dựa hơi “Tử Phủ Học Cung”, đoán chừng lại là chủ ý của Vương Thủ Triết đề ra cho Lũng Tả Vương thị.
Người đệ tử này cái khác đều tốt, chỉ là tư tưởng dễ tung bay khiến người khác không biết đâu mà lần.
May mà Lũng Tả Vương thị này cũng từng là Tử Phủ thế gia, tổ nghiệp của Tử Phủ lão tổ tông để lại được gọi là “Tử Phủ Cung”, đã đến rồi cũng chỉ nói cho qua. Nhớ năm xưa, khi vị Hồng Thiên thượng nhân Vương Hồng Thiên tiếng tăm lẫy lừng oai phong một cõi, ngay cả Trường Xuân thượng nhân cũng chỉ là thằng nhóc cỏn con.
Hai vị Trường Xuân và Băng Lan hiển nhiên sẽ không so đo.
Dưới sự chiêu đãi của Vương Trụ Bác và gia chủ Vương Tiêu Duệ, hai vị thượng nhân vào ở gian phòng tốt nhất. Căn phòng này được thiết kế tỉ mỉ, các loại đồ vật được sử dụng đều là đồ cổ do tổ tiên Lũng Tả Vương thị truyền lại, ít thì có lịch sử ngàn năm, nhiều thì có quang ảnh vài ngàn năm.
Như vậy, ngay cả hai vị thượng nhân cũng không bới ra được lỗ hổng nào, thầm nghĩ tuy Lũng Tả Vương thị đã sa sút nhưng suy cho cùng cũng xuất thân danh môn, nội tình tích lũy không phải là thứ một số gia tộc trăm năm có thể sánh được.
Huống chi, năm xưa, khi Hồng Thiên thượng nhân dời tộc tới Lũng Tả quận cũng được chia không ít đồ từ Đại Càn Vương thị. Một số đồ vật gia sản trong đó, sợ là mang tới từ Đại Càn Vương thị.
Sau khi hai vị thượng nhân nghỉ ngơi, liền được sắp xếp tham gia dạ yến.
Hiếm có cơ hội chiêu đãi Tử Phủ thượng nhân, đương nhiên Lũng Tả Vương thị đã lấy ra sự phô trương tốt nhất, Linh tửu trân phẩm cất vào hầm hàng trăm năm gì đó, thịt hung thú ngũ giai, các loại Linh quả Linh mễ được sản xuất trong Linh điền thượng phẩm.
Gia chủ Vương Tiêu Duệ có phách lực như vậy khiến Vương Thủ Triết cũng thầm khen trong lòng. Cơ hội tốt nịnh bợ đùi to như vậy, quả thực không thể bỏ lỡ. Nhưng một chuỗi thao tác tiếp theo của Vương Tiêu Duệ khiến Vương Thủ Triết thầm xấu hổ.
Tin tức hai vị thượng nhân ra ngoài làm việc, dừng chân ở “Tử Phủ Cung” cao đoan xa hoa chưa tới nửa ngày đã truyền khắp Lũng Tả quận thành. Cứ như vậy, danh tiếng của Tử Phủ Cung chắc chắn càng vang xa, kinh doanh càng thịnh vượng.
Hành động này khiến Vương Thủ Triết cực kỳ kinh ngạc.
Vốn dĩ tộc trưởng Vương Tiêu Duệ hơi thành thực thật thà, sau khi Vương Thủ Triết lên cho hắn một khóa, tựa như đã mở chốt, đầu óc thương nghiệp nhanh chóng phát đạt.
Vô cùng rõ ràng, Lũng Tả Vương thị đã nếm được quả ngọt từ việc kinh doanh Tử Phủ Cung, đã xem Tử Phủ Cung thành cọng rơm cứu mạng.
Dạ yến.
Băng Lan thượng nhân tới hỗ trợ Vương Lung Yên vẫn giữ dáng vẻ hờ hững với Vương Thủ Triết, chỉ có đối với Lung Yên lão tổ là cực kỳ quan tâm, giống như quan tâm đặc biệt tới người đồ đệ đã thất lạc được tìm thấy.
“Lung Yên, thành viên chủ chốt của Tử Phủ Học Cung đều tới từ các thế gia. Bởi vậy, trước giờ tông chỉ của Học Cung là không tham gia vào tranh đấu và mâu thuẫn giữa các thế gia, một lòng vì thiên hạ bách tính, đây là gốc rễ giữ vững tư tưởng của Học Cung.” Băng Lan thượng nhân nói, “Có điều, nếu gặp phải quan phủ không ra gì, hoặc là người làm công lạm dụng tư quyền,…Ngươi cũng không cần khách khí, nên bắt thì cứ bắt, phía sau có Học Cung chống lưng cho ngươi.”
“Vâng, sư tôn.” Lung Yên lão tổ hành lễ cảm kích nói.
“Lần này, sau khi ngươi về Học Cung, ở lại Huyền Băng điện vài ngày. Về mặt tu luyện có chỗ nào không hiểu, vi sư cũng tiện giải đáp cho ngươi.” Nói tới đây, trong lòng Băng Lan thượng nhân cũng cảm khái vô cùng.
Lúc đầu thích người đệ tử này là bởi xuất thân và tính cách của Vương Lung Yên đều có hơi giống bà, trong mắt không nặn ra được một hạt cát như nhau, tính cách bướng bỉnh và kiên cường như nhau.
Sau này bà xảy ra chuyện, thân làm sư tôn, Băng Lan thượng nhân không giúp được gì nhiều cũng đã trở thành một cái gai trong lòng bà. May mà Lung Yên chẳng những vực dậy mà còn thăng cấp huyết mạch và tu vi lên một tầng mới.
Đại thiên kiêu Thiên Nhân cảnh thức tỉnh huyết mạch Ngũ trọng, đừng nói trong Tử Phủ Học Cung ở Lũng Tả quận cực kỳ hiếm có, cho dù đặt trong quốc đô và thánh địa Tuấn Vân tụ tập yêu nghiệt cũng được liệt tên ở hàng đầu.
Chỉ đáng tiếc, bà ấy chỉ nguyện làm thân truyền ngoại đạo, nếu không tương lai có khả năng trở thành đình trụ của nhân loại.
“Vâng, sư tôn.” Lung Yên lão tổ ngoan ngoãn nghe lời đáp.
Sư đồ hai người nói chuyện, Vương Thủ Triết và Trường Xuân thượng nhân cũng nhìn nhau.
“Sư tôn, lão già người không có gì muốn nói với ta?” Vương Thủ Triết hơi mong chờ nói.
“Không có.” Trường Xuân thượng nhân suy nghĩ một hồi, nghiêm túc nói, “Ngươi hành sự chu toàn, suy nghĩ tỉ mỉ, vi sư không có gì dặn dò cả.”
Lão già người dám Phật hệ một chút không?
Vương Thủ Triết cũng hơi mệt mỏi, nhìn xem sư tôn nhà người ta làm thế nào? Hở tí lại tặng Linh khí, tặng Linh pháp, quan tâm mà che chở.
Khó trách, mỗi đệ tử Trường Xuân cốc nhất mạch chúng ta đều tùy ý phân tán như vậy, lòng không ôm chí lớn.